Bỏ qua nội dung

Don Hang Khong Nen Mo

Chương 53 - Chương 53: Thẻ Mới Là Hộp

Chương 53: Thẻ Mới Là Hộp

Cánh cửa xe vừa khuất khỏi khung camera, Quân đã bước qua vạch niêm phong. Trịnh Khải chặn ngang bằng một cánh tay, không chạm vào anh nhưng đủ để nhắc rằng ngoài cổng vẫn còn hơn chục chiếc điện thoại chờ một cảnh lao ra.

“Tránh ra.”

“Anh ra bây giờ thì họ có thêm tiêu đề: người tạo hồ sơ giả chống đối đưa người đi xác minh.”

“Tôi không ra.” Quân nhìn tờ báo cáo An Nhiên để lại. “Tôi cần cái đầu đọc.”

Khải hạ tay rồi quay sang quản lý kho. “Khóa phòng. Ghi phụ lục mới từ thời điểm xe rời cổng. Không ai bên ngoài được vào nếu chưa đối chiếu giấy tờ qua luật sư của kho.”

Người quản lý tự tay đóng cửa. Tiếng chốt kim loại nhỏ hơn tiếng mưa trên mái tôn, nhưng căn phòng vẫn như bị ép hẹp thêm. An Nhiên đã bị đưa đi. Mẹ anh nằm ở bệnh viện. Vy vẫn bị giữ trong Minh Thịnh. Trên bàn là một cái thẻ nhựa đã khiến cả thành phố được phát sẵn câu chuyện về anh.

Điện thoại Khải rung. Hắn đọc nhanh rồi nói: “Người của tôi đã gửi yêu cầu tiếp cận An Nhiên và bảo toàn thiết bị của cô ấy. Chưa được cho gặp.”

“Bao lâu?”

“Chưa biết.”

“Câu gì ông cũng biết cách nói mà không trả lời.”

“Vì câu trả lời thật đôi khi là chưa biết.” Khải đặt điện thoại xuống. “Tôi không cứu cô ấy bằng cách nói dối anh.”

Quân mở ảnh chụp tin nhắn trên máy của quản lý kho: CÔ ẤY CÓ THỂ VỀ SỚM NẾU ANH GIAO BẢN GỐC. Tin nhắn không yêu cầu xóa bài, không nhắc bản LEGAL-MIRROR 02 đang nằm trước mặt họ. Nó chỉ đòi bản gốc.

Duy kéo ghế lại gần. “Họ có thể gọi bất cứ thứ gì là bản gốc.”

“Nếu họ tin đống file vừa mở là giả, họ không cần bản mirror giống nó một trăm phần trăm.” Quân chỉ vào tấm thẻ. “Lấy thêm một bản giả về làm gì?”

Khải nhìn dòng tin nhắn. “Để thu vật mang.”

“Đúng.” Quân quay tờ phụ lục giám định lại. “An Nhiên bảo phải tìm vì sao họ biết mình mở gì. Họ biết vì đã chuẩn bị cả lớp đó. Cái họ sợ không phải mấy file chúng ta vừa công bố.”

Người quản lý kho đẩy bản in nhật ký thiết bị sang. Quân khoanh mã tài liệu trên báo cáo của Minh Thịnh, rồi khoanh mã đọc từ thẻ. Hai chuỗi chỉ khác ký tự thứ chín. Anh đẩy sang Khải. “Ông từng lập kho chứng cứ cho họ. Ký tự này là gì?”

Khải mở máy tính riêng, tìm trong thư mục pháp chế ngoại tuyến một bảng quy ước mã vật chứng cũ. Hắn chỉ vào cột thứ chín.

“M là mirror. Bản đối chiếu.”

Ký tự thứ chín của thứ Minh Thịnh gọi là “bản gốc” chính là M.

“Còn mã trên thẻ?” Duy hỏi.

“C là carrier. Vật mang.”

Căn phòng im như lúc chữ MATCH hiện trên màn hình, nhưng lần này sự im lặng làm từng thứ quanh Quân đổi tên. Chiếc hộp màu xám không chứa chứng cứ thật. LEGAL-MIRROR 02 cũng không phải sự thật được sao lại. Nó là bản đối chiếu được tạo để khớp với phần dữ liệu người ta muốn họ nhìn thấy.

Quân gõ đầu bút lên tấm thẻ. “Thẻ mới là hộp.”

Duy kéo nhật ký đầu đọc về phía mình, lật tới phần thông tin thiết bị mà cả nhóm đã bỏ qua khi tập trung vào mã băm. Cuối trang có một dòng chữ xám: SECURE MEDIA PRESENT – AUTH CHANNEL NOT MOUNTED.

“Sơn.” Duy gọi ngay. “Tôi đọc log cho anh.”

Bùi Sơn bắt máy sau ba hồi chuông. Hắn hỏi model đầu đọc, chế độ đã dùng và đèn báo lúc tạo ảnh. Quản lý kho trả lời từng mục theo biên bản.

“Các anh mới tạo ảnh vùng xuất hiện như ổ đĩa,” Sơn nói. “Chuẩn L17B-2 có lớp kiểm soát cửa và vùng media niêm phong. Reader báo secure media còn đó nhưng kênh xác thực chưa được mount. MATCH một trăm phần trăm chỉ là phần nó cho nhìn.”

Khải khép mắt. “Bản mirror của tôi là khóa mở vùng đó.”

“Nó là bước xác nhận ngoài,” Sơn đáp. “Nếu mirror khớp mà secure media vẫn chưa mount, nghĩa là còn một cơ chế xác thực vật lý khác. Tôi cần trang inventory, không phải file system. Đừng thử mật khẩu, đừng cập nhật firmware, đừng chuyển reader sang chế độ ghi.”

Quân nhìn người quản lý kho. Bà hiểu câu hỏi trước khi anh nói. “Muốn cắm lại thẻ, tôi lập phụ lục mới, quay liên tục và chỉ đọc thông tin thiết bị. Không truy cập nội dung.”

“Làm.”

Duy đặt tay lên bàn. “Nếu thao tác đó gửi cảnh báo về Minh Thịnh thì sao?”

“Lần trước họ đã tới đúng cổng.” Quân đáp. “Không còn gì để giấu chuyện chúng ta có thẻ. Chỉ còn phải giấu đường nó đi.”

Điện thoại bàn reo. Bảo vệ báo người trước cổng đang phát loa yêu cầu kho “không tiêu hủy tài liệu”, trong khi chính họ đòi vào lấy thiết bị. Người quản lý chỉ nói: “Ghi hình hết. Cổng không mở.” Bà cúp máy rồi in phụ lục mới.

Mười hai giờ hai mươi bảy, thẻ được đặt lại dưới camera. Quân đeo găng, đọc mã L17B-2 và tên viết tắt P.V.DAT. Cổ tay trái đau khiến ngón tay hơi run, anh đổi sang tay phải rồi đẩy thẻ vào đầu đọc. Duy chọn DEVICE INVENTORY, tắt toàn bộ lựa chọn truy cập file và xoay màn hình về phía máy quay.

Ba dòng hiện ra. ACCESS đã hết hạn. MEDIA-MIRROR đã đối chiếu. Dòng thứ ba mang biểu tượng khóa: HANDOVER-CARRIER.

Duy mở thuộc tính, không bấm xác thực. Phần mềm báo chỉ mục ký số có thể đọc mà không mở nội dung. Quản lý kho đọc lớn thời điểm rồi cho phép tiếp tục.

Màn hình đổi sang một phiếu không có biên bản tai nạn, video hay bảng chuyển tiền. Chỉ có mã vật mang, người sở hữu ban đầu, điều kiện xuất trình và địa chỉ nhận. Quân nhìn từng dòng như nhìn một đơn hàng chưa nhận chuyến.

VẬT MANG: L17B-2/CARRIER.
NGƯỜI SỞ HỮU BAN ĐẦU: P.V.DAT.
HÌNH THỨC XÁC MINH: XUẤT TRÌNH VẬT LÝ.
ĐIỂM NHẬN: BÀN XÁC MINH QUYỀN BIỂU QUYẾT – ĐẠI HỘI CỔ ĐÔNG MINH THỊNH.
THỜI HẠN: TRƯỚC KHI KHÓA DANH SÁCH THAM DỰ.

Duy lùi khỏi màn hình nửa bước. Mặt hắn trắng đi, không phải vì bất ngờ hoàn toàn mà vì một điều từng biết nay mới hiện đủ hình.

“Anh biết điểm nhận.” Quân nói.

“Cha tôi chỉ dặn nếu lớp đối chiếu bị phản bác, phải đưa nguyên thẻ tới bàn xác minh cổ đông. Ông không nói trong thẻ có gì. Ông cũng không tin tôi giữ được đường đi sạch nên tách USB, mirror và vật mang cho ba tuyến.”

“Và anh lại ném một tuyến cho tôi.”

“Tôi không còn người ngoài hệ thống nào khác.”

“Đó là cách người có tiền gọi người khác là đồ dùng.”

Duy siết hàm. “Đúng.”

Một chữ nhận lỗi không làm mẹ Quân khỏe lại, không đưa An Nhiên về, nhưng ít nhất không phủ thêm một lớp sạch sẽ lên chuyện bẩn. Quân quay lại màn hình.

Khải phóng to chứng thư cuối phiếu. “Chữ ký xác thực thuộc đơn vị kiểm toán quyền biểu quyết. Nếu vật mang được xuất trình trước khi danh sách tham dự bị khóa, bên xác minh phải lập biên bản tiếp nhận và yêu cầu mở gói dữ liệu dưới sự chứng kiến của đại diện cổ đông. Sau đó, Long có thể từ chối với lý do vật chứng đến muộn hoặc không nằm trong hồ sơ cuộc họp.”

“Thẻ có tự hết hiệu lực không?”

“Không. Nhưng cơ hội buộc họ mở trước mặt cổ đông sẽ hết.”

Điện thoại Khải rung lần nữa. Tin từ người của hắn chỉ có hai dòng: An Nhiên chưa giao mật mã thiết bị. Yêu cầu gặp người hỗ trợ pháp lý đang bị trì hoãn.

Quân muốn đi tới trụ sở ngay. Muốn bắt bất kỳ ai trong đó nhìn thẳng vào việc họ đang dùng một người để đổi lấy vật chứng. Nhưng An Nhiên đã bước lên xe để ngăn anh đưa cho họ đúng hình ảnh họ cần. Nếu anh biến lựa chọn của cô thành vô ích, đó không phải cứu người. Đó là giao sai địa chỉ vì hoảng.

Anh gọi Hùng.

“Mẹ sao rồi?”

“Đang ngủ. Bảo vệ đổi người trực ở sảnh. Hai đứa quay lén bị mời ra ngoài.” Hùng ngừng một nhịp. “Nhiên bị giữ thật à?”

“Ừ.”

“Mày định đổi thẻ lấy người?”

Quân nhìn tấm thẻ dưới camera. “Không.”

Hùng thở ra. “Tốt. Cô ấy mà biết mày giao chắc ra khỏi trụ sở sẽ tự tay bóp cổ mày, đỡ tốn tiền thuê luật sư.”

“Ở với mẹ. Đừng cho ai ký thay giấy gì.”

“Biết rồi. Còn mày?”

Quân nhìn Duy, Khải và người quản lý kho. Chưa ai là người anh có thể giao lưng hoàn toàn, nhưng mỗi người đang giữ một đoạn đường mà một mình anh không chạy nổi.

“Tao có một đơn phải giao.”

Anh cúp máy. Quân rút thẻ theo đúng quy trình, đặt lại vào túi chống tĩnh điện và niêm phong tạm dưới camera. Anh ký phụ lục bằng tay phải. Bên ngoài, tiếng loa vẫn gọi tên anh như gọi một người đang trốn. Trên màn hình, phiếu HANDOVER-CARRIER còn mở, dòng thời hạn nằm ngay dưới địa chỉ nhận.

Khải nhìn đồng hồ. “Đại hội sẽ khóa danh sách trước giờ khai mạc. Từ đây tới đó, mọi lối chính thức đều nằm trong tay Long.”

Quân cầm túi niêm phong lên. Lần đầu từ đêm mưa giao nhầm chiếc hộp, anh hiểu món hàng thật chưa từng nằm trong USB, cũng không nằm trong những thư mục vừa bị biến thành hồ sơ giả. Chiếc hộp chỉ là lớp giấy che mắt. Tấm thẻ mới là vật chứa, là địa chỉ và cũng là vé buộc sự thật phải được mở trước người có quyền nghe.

Trên phiếu xác minh, dòng cuối cùng sáng lạnh dưới đèn kho:

VẬT MANG PHẢI ĐƯỢC GIAO TRƯỚC ĐẠI HỘI CỔ ĐÔNG.