Chương 48 - Chương 48: Bản Sao Của Khải
Thiết bị định vị chớp đỏ trong tay Minh Duy, đều đặn như một con mắt không cần mí. Phía trên lớp bê tông, cửa xe đóng đánh rầm. Có tiếng giày giẫm qua vũng nước, rồi một giọng đàn ông quát người bán cá kéo bạt lên để kiểm tra trạm van. Quân giật chiếc thẻ mỏng khỏi tay Duy, áp nó sát thành rãnh. Sóng vẫn còn. Đập vỡ chỉ làm người bên trên biết họ đã phát hiện; giữ lại thì mỗi bước bò đều có một mũi tên sáng cắm lên đầu. Anh nhìn dòng nước đen chạy về phía chợ đầu mối rồi hỏi Hùng: “Mấy giờ xe thùng xốp ra bến?” Hùng không cần nghĩ. “Năm rưỡi, lô cá đông lạnh. Nhưng cửa lên ở ngay chỗ chúng nó đứng.” Quân chỉ về phía ống tràn hẹp bên phải. “Không cần lên. Đường ống này chảy dưới sàn rửa cá.”
Anh từng giao đồ ăn sáng cho cả dãy sạp ấy, từng bị bảo vệ đuổi vì dựng xe chắn lối xả nước, nên nhớ dưới tấm lưới thép cuối dãy có một hốc gom rác đủ để luồn cánh tay lên. Họ bò thêm gần hai mươi mét trong mùi bùn, dầu và nước tanh. An Nhiên đi sau Quân, một tay giữ máy ảnh trong túi chống nước, tay kia bám thành cáp. Cô không hỏi anh có chắc không. Sự im lặng ấy chưa phải tin tưởng, nhưng cũng không còn là chờ anh sai. Đến hốc gom, Hùng dùng vai đội tấm lưới lên đúng lúc một công nhân kéo xe thùng xốp ngang qua. Quân quấn thiết bị định vị trong mảnh vải lót cặp, nhét nó vào khe dưới đáy thùng rỗng rồi hạ lưới. Chiếc xe tiếp tục lăn về cổng bến, kéo theo dấu chớp đỏ rời khỏi họ từng mét một.
Tiếng bộ đàm phía trên lập tức chuyển hướng. Một người nói chiếc xe bảy chỗ vòng sang cổng đông. Duy thở ra, nhưng Quân kéo cổ áo hắn lại trước khi hắn kịp nhấc nắp trạm van. “Đấy chỉ là một chuyến giao giả. Bọn họ kiểm tra thấy thùng rỗng sẽ quay lại nhanh hơn khách bom hàng gọi chửi.” Hùng ghé mắt qua khe nắp. Bên ngoài là ngõ chứa sọt nhựa sau khu sơ chế, chưa có xe, chỉ có một camera mái hiên quay chéo xuống cửa. An Nhiên lấy khăn lau bùn trên ống kính máy ảnh rồi nói: “Camera loại cũ, quay theo chu kỳ. Mỗi lần quét hết sân mất khoảng mười hai giây.” Quân nhìn hai vòng, đếm nhịp motor. Lần thứ ba, anh đẩy nắp. Cả bốn người lần lượt trượt qua khoảng mù, vòng sau dãy máy làm đá rồi chui vào kho chứa bao bì bỏ trống. Không ai cứu họ; chỉ có mùi giấy ẩm và bảy phút mà dấu định vị mua được.
Duy đặt chiếc đầu đọc xuống một pallet khô, tháo khăn ở cổ tay. Vết rách không sâu nhưng máu đã thấm hết mép áo. An Nhiên đưa băng cá nhân trong túi, không hỏi hắn có đau không. Quân đứng cách họ một khoảng, kiểm tra lại tấm thẻ của cha trong túi trong rồi mới bật điện thoại đúng mười giây. Tin của Bùi Sơn đến dồn thành ba dòng: Vy bị chuyển khỏi phòng họp; tài khoản nội bộ của cô đã khóa; phía truyền thông Minh Thịnh đang gom ảnh Quân và An Nhiên từ camera cũ. Dòng cuối chỉ có: “LEGAL-MIRROR 02 là kho đối chiếu ngoại vi. Người cấp quyền năm đó: T.KHAI.” Quân tắt kết nối. Cái tên ấy không còn là suy đoán của Duy nữa.
“Gọi hắn,” Duy nói. “Anh có số.” Quân nhìn hắn. “Anh gửi hộp bằng tài khoản trung gian, mang reader tới kho, biết cả cơ chế mirror, nhưng đến số Khải cũng phải mượn tôi. Cổ đông nhà anh quản trị rủi ro bằng niềm tin à?” Duy không đáp lại câu cà khịa. Hắn lấy trong cặp một điện thoại bàn phím đã tháo pin, đặt lên pallet. “Số của tôi bị giám sát từ tối qua. Cha tôi có hai trợ lý, một người biến mất, một người đưa tôi bộ hồ sơ có tracker. Tôi không biết kênh nào còn sạch.” Hùng khịt mũi. “Bọn tao mất điện thoại thì mất đơn. Các anh mất điện thoại thì mất luôn người.”
Quân không dùng số của mình. Anh tháo sim khỏi máy phụ của Hùng, mở chế độ chỉ gọi qua mạng rồi bắt tạm tín hiệu Wi-Fi yếu từ quán cơm đầu ngõ. An Nhiên đặt máy ghi âm lên pallet, đẩy về giữa để tất cả cùng thấy đèn đỏ. Quân gọi số Trịnh Khải đã lưu từ lần thương lượng dưới cầu vượt. Chuông chỉ reo một tiếng. “Cậu Quân,” Khải lên tiếng, giọng mềm như thể họ vừa hẹn nhau uống cà phê, “tôi đang chờ cậu gọi.” Quân nhìn Duy. “Anh chờ tôi, hay chờ cái reader vừa mất khỏi kho Nam Cầu?” Đầu dây bên kia im đúng một nhịp. “Nếu tôi biết vị trí reader, cuộc gọi này không cần thiết.”
Duy ghé sát điện thoại. “LEGAL-MIRROR 02 còn không?” Khải không hỏi ai đang nói. “Anh Duy nên băng lại cổ tay trước khi nói chuyện quyền biểu quyết. Máu trên giấy ủy quyền làm công chứng viên khó chịu.” Duy tái mặt. Quân siết hàm. Khải không biết vị trí của họ, nhưng tin từ kho đã chạy về pháp chế rất nhanh. “Trả lời đi,” Quân nói. “Bản sao còn không?” Khải đáp: “Còn một gói mirror hoàn chỉnh, được tạo trước tai nạn một ngày. Nó chứa khóa đối chiếu, nhật ký bàn giao và chữ ký số của bộ phận pháp chế. Không có nó, thẻ của cha cậu chỉ chứng minh từng tồn tại dữ liệu. Có nó, người ta mới kiểm tra được dữ liệu đã bị sửa hay chưa.”
Quân không để sự im lặng kéo dài. “Chứng minh.” Khải đọc một chuỗi tám ký tự: “7F-2C-91-A8. Thư mục CAMERA-11M có chỉ mục tạo lúc 21 giờ 43, còn bản HANDOVER được ký lại lúc 22 giờ 06.” An Nhiên lập tức mở ảnh chụp màn hình trong máy, phóng lớn phần chuỗi kiểm tra. Bốn ký tự đầu trùng khớp với dòng bị cắt ở mép ảnh; thời điểm chỉ mục cũng nằm trong khoảng cô đã ghi chú. Duy nói: “Hắn có bản thật.” Quân không thấy nhẹ đi. Cái khóa chỉ vừa đổi chủ.
“Anh giữ nó từ bao giờ?” An Nhiên hỏi. Khải đáp: “Từ khi tôi nhận ra ông Long muốn mọi người tin rằng dọn hồ sơ là công việc không để lại người dọn.” “Nói tiếng người,” Hùng chen vào. “Hắn giữ để đến ngày bị đẩy xuống xe thì còn cái phanh,” Quân nói. Khải không phủ nhận. Hắn đã lưu mirror trong một kho hồ sơ tư nhân dưới tên vụ tranh chấp khác, tách khỏi máy chủ Minh Thịnh. Bản sao không đủ tự buộc tội Long vì thiếu vật gốc và người xác nhận, nhưng đủ kéo cả pháp chế vào cuộc nếu bị công khai. Khải đã làm đúng điều Duy đoán: dọn một túi rác, chừa một túi cho mình.
Duy đòi địa chỉ kho. Khải cười rất khẽ. “Anh không có thẻ gốc. Cậu Quân không có quyền biểu quyết. Tôi không có lý do tự biến mình thành người duy nhất mang chứng cứ. Ba thứ phải xuất hiện cùng lúc, trước người có khả năng xác nhận chuỗi nguồn.” Quân hỏi: “Anh muốn gì?” “Một giao dịch ba bên. Anh Duy mang giấy ủy quyền biểu quyết của ông Thành và cam kết yêu cầu kiểm tra độc lập. Cậu mang thẻ nguyên trạng, không sao chép, không giao cho bất kỳ bên nào. Tôi mang LEGAL-MIRROR 02 cùng nhật ký pháp chế. Chúng ta tạo một bản đối chiếu trước nhân chứng trung lập. Mỗi bên giữ một bản niêm phong. Không ai có thể lấy hết rồi chôn.”
“Còn Vy?” Quân hỏi ngay. “Cô ấy đang bị giữ để ký thay cho phòng anh.” Khải ngừng vài giây, lần đầu tiên giọng mất độ trơn. “Tôi có thể buộc họ chuyển cô Vy sang làm việc với luật sư ngoài thay vì phòng an ninh, nhưng chỉ khi anh Duy xác nhận bằng văn bản rằng cuộc họp kỷ luật liên quan đến tranh chấp cổ đông. Khi đó Long không thể xử kín như một vụ nhân sự.” Duy nói: “Ông muốn tôi dùng quyền của cha để cứu nhân viên pháp chế của ông?” “Tôi muốn anh dùng quyền của cha để biến chuyện này thành thứ không thể giải quyết bằng cách khóa một tài khoản.” Khải cần Vy không nhận tội, vì lời khai của cô cũng là tấm chắn cho hắn.
An Nhiên nhìn Quân, không thúc. Trước đây cô sẽ muốn lấy địa chỉ, lao đến và công khai ngay. Bây giờ cô chỉ nói: “Nếu đi, phải có quy trình. Ảnh chụp hiện tại chỉ chứng minh chỉ mục. Không ai cầm thẻ một mình, không cắm vào thiết bị chưa kiểm tra, không ký thứ gì chưa đọc.” Quân gật rất nhẹ. Niềm tin chưa thành lời, nhưng đã có hình dạng của những điều được làm đúng. Anh quay sang điện thoại. “Điều kiện của tôi: Vy phải ra khỏi phòng an ninh trước khi chúng tôi xuất hiện. Người trung lập do cả ba bên cùng chấp nhận. Reader để chế độ chỉ đọc và toàn bộ quá trình được ghi hình liên tục. Anh không được biết thẻ nằm trong người ai cho tới lúc mở niêm phong.” Khải đáp: “Cậu đã học cách thương lượng rồi.” Quân nói: “Không. Tôi học cách không giao nhầm lần hai.”
Bên ngoài kho bao bì vang lên tiếng phanh gấp. Dấu định vị đã bị phát hiện. Một giọng bộ đàm vọng từ đầu ngõ, ra lệnh quay lại khu sơ chế và kiểm tra camera theo từng khung mười phút. Hùng đeo lại túi reader, kéo dây sát ngực. Duy gom bộ hồ sơ, nhưng Quân ngăn hắn nhét tất cả vào cùng một cặp. Họ chia giấy ủy quyền, đầu đọc và ảnh chụp thành ba phần; thẻ vẫn sát người Quân. Khải đọc địa điểm rồi nói thời hạn: mười một giờ ba mươi, kho lưu trữ tư nhân trên đường Cảng Cũ, trước khi phiên họp cổ đông bắt đầu. Hắn sẽ gửi mã hồ sơ qua một kênh cũ mà chỉ Quân nhận được.
Quân nhìn khe sáng dưới cửa. Người của Long đang quay lại, Vy chưa thoát, còn bản sao duy nhất có thể mở lời cho chiếc thẻ nằm trong tay kẻ từng muốn mua sự im lặng của anh. Khải kết thúc bằng giọng lịch sự đến lạnh người: “Ba bên, cậu Quân. Anh Duy có quyền mở cuộc họp, cậu có vật gốc, tôi có bản mirror. Thiếu một người, tất cả chỉ là lời kể. Đủ ba người, ông Long sẽ không còn biết phải chôn ai trước.” Cuộc gọi tắt. Gần như cùng lúc, điện thoại Quân nhận một thông báo từ tài khoản app đã bị khóa từ lâu. Không có đơn hàng, chỉ có một mã nhận hồ sơ và dòng ghi chú: “Người gửi: Trịnh Khải. Người nhận: ba bên cùng có mặt.”
