Chương 49 - Chương 49: Tin Xấu Lên Mạng
Thông báo đầu tiên bật lên trên màn hình Quân không phải mã nhận hồ sơ của Khải. Đó là một đường link có ảnh khuôn mặt anh bị khoanh đỏ, đặt dưới dòng chữ lớn: “SHIPPER TỐNG TIỀN TẬP ĐOÀN TRƯỚC GIỜ HỌP CỔ ĐÔNG.” Bên ngoài kho bao bì, tiếng giày đã dừng ngay sau dãy máy làm đá. Một người yêu cầu mở từng cửa, người khác đọc biển số những xe vừa rời cổng đông. Quân kéo độ sáng xuống thấp, nhưng cái tiêu đề vẫn hắt lên mặt bốn người như ánh đèn thẩm vấn. Trong ảnh chính, anh đang túm cổ áo Duy ở cửa kho Nam Cầu; khung hình bị cắt đúng chỗ chiếc tracker nằm trong cặp, chỉ còn một shipper áo bẩn giữ một người đàn ông bị thương. Bài viết khẳng định Quân đã chiếm đoạt dữ liệu kinh doanh rồi đòi tiền để không phá phiên họp cổ đông.
An Nhiên lướt xuống. Nội dung xuất hiện cùng lúc trên ba trang tin tài chính, hai nhóm cư dân và hàng chục tài khoản chuyên đăng chuyện “cảnh giác shipper”. Họ dùng ảnh cô bước ra khỏi thang máy Minh Thịnh, ghép với việc từng bị đình chỉ rồi gọi cô là người đạo diễn vụ tống tiền. Nguyễn Vy bị biến thành nhân viên phát hiện âm mưu và đang hợp tác làm rõ. Không có chữ nào nói Vy bị khóa tài khoản. Không có chữ nào nói Minh Duy là con trai cổ đông. Duy đọc đoạn mình bị gọi là “đại diện doanh nghiệp bị hành hung” rồi bật cười khô khốc. “Họ giấu tên tôi để cha tôi không kịp lên tiếng.” Quân đáp: “Ít ra anh còn được làm nạn nhân. Tôi lên mạng từ trộm hàng thành tống tiền, thăng chức nhanh hơn chạy đủ một nghìn đơn.”
Một tiếng kim loại cạ vào ổ khóa vang lên. Hùng nhét đầu đọc vào túi giữ nhiệt, phủ hai lớp bao cá đông lạnh đã rỗng lên trên. Cửa kho không có chốt trong; chỉ cần người ngoài tìm đúng chìa là cả nhóm bị đóng gói tại chỗ. Cửa sau mở vào hành lang rửa thùng, nhưng camera mái hiên đã bị kéo cố định về phía đó. Quân nhớ mỗi sáng công nhân chuyển bao bì hỏng ra khu ép rác bằng một thùng sắt cao quá đầu người. “Họ kiểm tra người, chưa chắc kiểm tra rác,” anh nói. Hùng nhăn mặt. “Mày định cho cổ đông vào thùng giấy?” Quân nhìn Duy. “Anh muốn đi họp bằng xe riêng hay bằng thứ cha anh mua cổ phần không bao giờ phải ngửi?” Duy tự kéo nắp thùng lên. “Hôm nay tôi học quản trị thực tế.”
Hùng và Duy ngồi trong thùng dưới đống bìa ẩm; An Nhiên khoác áo công nhân, cúi đầu kéo; Quân ôm hai bó carton đi sau. Camera quét đúng lúc họ qua hành lang. Hai người đàn ông chạy tới, nhìn thùng rồi nhìn điện thoại đang hiện ảnh Quân. Anh nghiêng bó carton che nửa mặt, càu nhàu: “Kiểm thì kiểm nhanh, cá chảy nước ra lại bắt tụi tôi lau.” Mùi tanh từ túi Hùng xuyên qua khe nắp làm một người lùi lại. Họ chỉ đá vào bánh xe rồi ra lệnh đưa thẳng ra máy ép. Đến khúc cua sau nhà lạnh, Quân kéo An Nhiên rẽ khỏi đường máy ép, đẩy thùng xuống dốc giao hàng. Hùng bật nắp, chống chân giữ Duy khỏi đập đầu. Cả bốn lao qua cổng phụ đúng lúc bộ đàm phía sau gọi mô tả áo khoác của Quân.
Xe của họ đều nằm trong khu bị theo dõi. Quân dẫn cả nhóm xuyên dãy quán phụ tùng ghe đến bãi giữ xe tự phát cạnh bến, trả tờ tiền cuối cùng còn khô để lấy chiếc xe số cũ Hùng từng gửi ở đó. Điện thoại Hùng rung liên tục trước khi xe nổ máy. Ứng dụng giao hàng đã gửi “cảnh báo an toàn cộng đồng” tới tài xế quanh khu vực, kèm ảnh Quân và yêu cầu báo vị trí nếu phát hiện “đối tượng liên quan vụ chiếm đoạt tài sản”. Bùi Sơn nhắn rằng lệnh được tạo từ tài khoản quản trị đối tác, không qua bộ phận khiếu nại. Tên Quân xuất hiện trên bảng chat của hàng nghìn shipper. Có người chửi, có người hỏi tiền thưởng báo tin, vài người từng chạy chung chỉ nhắn: “Mày đang ở đâu, đừng về khu trọ.” Hệ thống không cần thuê thêm người săn. Nó biến những người đang thiếu tiền thành camera biết chạy xe.
Quân nhìn những chiếc áo khoác giao hàng ngoài cổng bến, thấy cổ họng khô đi. Trước đây, đó là người có thể cho mượn sạc hoặc vá giúp lốp. Bây giờ bất kỳ ai cũng có thể nhận ra anh bằng một tấm ảnh được đẩy thẳng vào điện thoại. An Nhiên nói phải có phản hồi trước khi câu chuyện đóng khung. Duy muốn lên hình xác nhận không bị bắt cóc; Hùng muốn quay video chửi thẳng Minh Thịnh. Quân lắc đầu. “Anh ta lên hình, họ sẽ nói bị ép. Cô đưa audio của Khải, Vy chết trước khi ra khỏi phòng. Còn tôi chửi hay đến đâu cũng chỉ thành clip shipper mất kiểm soát.”
An Nhiên không tranh quyền công bố như trước. Cô viết ba dòng: Minh Duy tự nguyện có mặt; không có yêu cầu tiền; đang đề nghị đối chiếu tài liệu trước bên độc lập. Duy đọc từng chữ rồi ký. Quân nhìn cô chụp tờ giấy cùng đồng hồ hiển thị giờ. “Không đăng từ tài khoản của cô. Gửi cho người giữ bản nháp, hẹn giờ công khai nếu chúng ta mất liên lạc.” An Nhiên gật. “Tôi gửi cho biên tập viên cũ và Vũ Khang. Hai người, hai dấu thời gian.” Sự tin cậy giữa họ không phải lời xin lỗi. Nó là việc không ai được giữ nút đăng một mình.
Duy lấy mặt sau một phiếu giao cá, viết thêm tuyên bố rằng việc xử lý Nguyễn Vy liên quan trực tiếp đến tranh chấp quyền cổ đông và yêu cầu luật sư ngoài chứng kiến. Hắn chụp văn bản, chuyển bằng mã hồ sơ Khải gửi. Chưa đầy một phút, Khải trả lại: “Đã nhận.” Không xác nhận Vy đã ra. Quân nhìn giờ: mười giờ bốn mươi ba, còn chưa đầy năm mươi phút đến kho Cảng Cũ. Hùng đề nghị hắn đưa Duy đi đường vành đai, còn Quân với An Nhiên đổi tuyến qua khu nhà trọ. Duy phản đối vì giao dịch cần đủ ba bên. Quân nói: “Đủ ba bên ở điểm hẹn, không có nghĩa phải xếp bốn người trên một chiếc xe như đi giao gà.”
Họ vừa định chia tuyến thì màn hình An Nhiên hiện livestream từ chợ nơi mẹ Quân bán hàng. Tiêu đề là “Mẹ shipper tống tiền nói gì về con trai?”. Quân nhận ra tấm bạt xanh và chiếc cân cũ trước sạp. Một người dí điện thoại sát mặt bà Mai, đọc lớn khoản bồi thường năm trước rồi hỏi bà có biết con mình đang đòi tiền Minh Thịnh hay không. Bà cố kéo bạt xuống, nói con bà không làm chuyện đó. Bình luận chạy kín màn hình: nhà nghèo mà tham, cha chết đã nhận tiền còn muốn đào lại. Có tài khoản đăng địa chỉ khu trọ. Tất cả quá nhanh để là đám đông tự phát. Bài báo không chỉ chặn Quân đến kho. Nó kéo mẹ anh ra giữa chợ làm con tin công khai.
Quân định gọi thẳng. An Nhiên giữ cổ tay anh. “Số của cô Mai có thể đang bị theo dõi. Gọi từ đây là chỉ đường.” Anh nhìn cô, mắt đỏ lên. “Đó là mẹ tôi.” “Tôi biết. Vì biết nên phải gọi qua người cạnh bà.” Hùng bấm số cô Hạnh bán trứng ở sạp đối diện. Chuông reo bốn lần mới có người bắt máy. Tiếng chợ hỗn loạn, ai đó quát tránh đường. “Cô Hạnh, mẹ thằng Quân đâu?” Người phụ nữ thở gấp: “Nó đừng về đây. Người ta quay đông lắm. Chị Mai vừa chóng mặt, tôi đưa vào trong rồi.”
Quân ghé sát máy. “Cô cho con nói với mẹ.” Có tiếng chân chạy, tiếng vật gì đổ. Rồi giọng bà Mai rất nhỏ: “Quân à?” Chỉ hai chữ làm mọi tính toán trong đầu anh trượt khỏi vị trí. Anh hỏi bà có đau ở đâu không, có ai đụng vào không. Bà không trả lời đúng câu, chỉ nói: “Mẹ không tin họ. Con đừng về. Đừng để họ bắt được.” Sau đó là tiếng điện thoại va xuống nền và tiếng cô Hạnh gọi tên bà liên tục. Livestream vẫn chạy thêm mười bảy giây, đủ ghi cảnh người ta tản ra, chiếc ghế nhựa đổ và góc áo bà Mai nằm sau quầy, rồi bị ngắt.
Bùi Sơn gửi tin rằng clip bà ngã đã bị cắt với chú thích “mẹ kẻ tống tiền diễn ngất khi bị hỏi”. Duy nói hắn có thể cho người đưa bà vào bệnh viện. Quân quay sang. “Người của anh xuất hiện, họ sẽ viết Minh Thịnh mua chuộc nhân chứng. Anh lo đưa Vy ra trước.” Duy không cãi. Hắn gọi trợ lý, chỉ hỏi văn bản tranh chấp đã được ghi nhận chưa. Đầu dây báo Nguyễn Vy đã được chuyển khỏi phòng an ninh sang phòng làm việc có luật sư ngoài, nhưng chưa được rời tòa nhà. Một người được kéo khỏi căn phòng kín; một người khác vừa ngã giữa chợ. Thế trận không cho Quân một lần cứu đủ.
Mười giờ năm mươi sáu, cô Hạnh gọi lại trong tiếng còi xe cứu thương. Bà Mai đã tỉnh một lần rồi lại lịm đi, được đưa tới Bệnh viện Đa khoa Nam Lộ. Nhân viên y tế chưa kết luận, chỉ nói cần người nhà đến làm thủ tục và cung cấp tiền sử. Trước mặt Quân, đường rẽ trái dẫn về bệnh viện; đường rẽ phải men theo bến cũ đến kho lưu trữ của Khải. Điểm hẹn còn ba mươi bốn phút. Thẻ công trình ở trong áo anh. Bản mirror ở cuối con đường bên phải. Mẹ anh ở cuối con đường bên trái. Trên điện thoại, mã hồ sơ Khải hiện thêm một dòng lạnh ngắt: “11:30 đóng niêm phong. Trễ giờ, giao dịch hủy.”
