Chương 43: Bản Đồ Các Đơn Hàng
Chương 43: Bản Đồ Các Đơn Hàng
Hùng đọc lại tin nhắn của Bùi Sơn thêm một lần nữa, ánh sáng màn hình hắt lên mặt anh ta làm những hạt mưa trên cằm sáng lấp lánh như vụn kính. KHU DO BI DANH DAU XOA TRUOC THAM DINH. Không dấu, không chấm câu, nhưng đủ làm cả mép bạt của cô Bảy im xuống. Ngoài đường lớn, chiếc sedan đen đã đi qua, tiếng máy tan vào mưa, để lại cảm giác khó chịu như có ai vừa dùng thước đo chiều rộng cổ họng họ. Quân nhìn tấm tôn xám lần cuối. Dưới lớp sơn trắng, vệt xanh cũ vẫn lộ ra một đường mảnh. Nó giống một người sắp bị bịt miệng mà vẫn cố thở.
An Nhiên cất điện thoại vào túi áo trong, giọng thấp nhưng gọn. “Rời khỏi đây trước. Nếu xe đó quay lại vòng thứ hai, cả cô Bảy cũng bị kéo vào.” Cô Bảy nghe vậy liền xua tay, miệng mắng nhỏ rằng người già rồi thì có gì mà kéo, nhưng vẫn kéo tấm bạt xuống thấp hơn để che họ. Quân muốn hỏi thêm, muốn xin bà nhớ lại từng người từng đến sơn tường, từng câu nói, từng biển số xe nếu có. Nhưng ánh mắt An Nhiên giữ anh lại. Câu hỏi cũng có thể để lại dấu chân.
Hùng đưa chìa khóa xe cho Quân. “Cậu chở Vy. Tôi chạy trước dò đường. An Nhiên đi sau, nhìn xem có ai bám không.” Quân vừa định phản đối thì Hùng đã nhếch môi. “Tôi biết, cậu đang giận và muốn tự làm anh hùng. Nhưng anh hùng ướt mưa thường trượt bánh. Nghe người từng trượt rồi đi.” Quân bật cười rất khẽ, không vì buồn cười, mà vì nếu không cười anh sẽ đập tay vào tường. Vy ngồi sau anh, ôm chặt túi nilon đựng máy sạch, lạnh đến mức đầu ngón tay chạm qua áo mưa cũng làm anh giật mình.
Họ rời hẻm 17 bằng ngã sau, luồn qua con đường có tiệm sửa khóa đã đóng cửa, rồi vòng xuống khu chợ đêm cũ. Mưa làm mặt đường bóng lên, phản chiếu biển hiệu đỏ xanh thành những vệt méo mó. Quân chạy chậm hơn bình thường. Bình thường, anh thuộc từng đường tránh công an giao thông, từng khúc cua dễ bị khách mắng giao lâu, từng mái hiên đủ rộng để trú khi app báo đơn gấp. Tối nay, trí nhớ ấy biến thành một thứ bản đồ khác: chỗ nào có camera, chỗ nào có thể cắt đuôi, chỗ nào từng có đơn lạ mà anh đã bỏ qua vì còn phải kiếm tiền trả nợ.
Bùi Sơn hẹn họ ở tầng hai của một tiệm in cũ gần cầu Lạc Nam, nơi bảng hiệu “Photo – Scan – Ép Plastic” đã cháy mất chữ P đầu tiên nên ban đêm nhìn như lời nguyền công sở. Cửa cuốn chỉ hé đủ một người chui vào. Bùi Sơn đợi bên trong, tóc bết nước, mắt đỏ vì nhìn màn hình quá lâu. Trên chiếc bàn gỗ dính keo giấy là một laptop cũ, hai điện thoại, một cục phát wifi đã tháo sim và một xấp giấy A3 in bản đồ khu Lạc Nam. Anh ta không chào hỏi dài.
“Tôi chỉ có bản cache,” Bùi Sơn nói, kéo ghế cho Vy ngồi nhưng mắt vẫn dán vào màn hình. “Không phải server chính. Những gì tôi giữ được là log tuyến giao, mã đơn đã ẩn một phần, thời gian nhận – trả, điểm dừng bất thường và mấy ghi chú nội bộ do dispatcher nhập sai chỗ. Đủ để thấy hình, chưa đủ để đem ra tòa. Nói trước để khỏi ai mơ ngày mai chúng ta thành người thắng cuộc.” Hùng thở ra. “Không sao, đời tôi quen thắng từng đoạn ngắn. Đoạn dài để người giàu chạy marathon.”
An Nhiên trải ảnh bảng khảo sát Minh Thịnh Land cạnh bản đồ. Vy mở máy sạch, vẫn run nhưng thao tác không còn loạn. Cô đọc cho Bùi Sơn các tên pháp nhân cô nhớ từ phòng pháp chế: Tân Lộc Phát, Minh Thịnh Land, một công ty tư vấn thẩm định môi trường, hai đơn vị đo đạc có hợp đồng khung. Mỗi cái tên được Bùi Sơn đánh vào ô tìm kiếm, rồi kéo ra những chấm màu trên bản đồ. Chấm đỏ là điểm giao tài liệu. Chấm xanh là điểm nhận sim. Chấm vàng là điểm dừng quá lâu nhưng không có giao nhận trên app. Ban đầu chúng rải rác như bụi bẩn trên màn hình. Sau mười phút, bụi bẩn bắt đầu có hình.
Tất cả vòng quanh hẻm 17. Không phải vòng tròn đẹp đẽ như trong phim. Nó méo, lệch, gãy ở những khúc đường cấm xe tải và những con hẻm chỉ xe máy lọt qua. Nhưng Quân nhìn một lát là nhận ra ngay: đây là đường của shipper, không phải đường của dân văn phòng ngồi vẽ dự án. Nó tránh camera ở ngã tư Lạc Nam, né trạm bảo vệ của khu căn hộ mới, vòng qua chợ cũ rồi quay lại gần căn nhà 17/23B bằng ba lối khác nhau. Ai dựng tuyến này đã dùng thành phố như một cái áo cũ, biết chỗ nào rách, chỗ nào có thể luồn tay qua mà không ai thấy.
“Có mười một điểm dừng bất thường,” Bùi Sơn nói. Anh ta phóng to một lớp dữ liệu. “Mười một, nghe quen không?” Không ai trả lời. Con số ấy rơi xuống phòng in như tiếng vít rơi trong thang máy. Quân nhìn các mốc giờ. Có đơn dừng bảy phút trước tiệm tạp hóa đã đóng cửa. Có đơn dừng mười ba phút cạnh trạm bơm nước cũ. Có đơn không giao hàng nhưng vẫn báo hoàn tất tại đầu hẻm 17. Tất cả nằm trong khoảng ba tháng trước khi cha anh chết, và lặp lại một đợt nhỏ hơn ngay trước khi Minh Thịnh bắt đầu gom đất năm nay.
“Đây không phải chuyển đồ bình thường,” An Nhiên nói. Cô chỉ vào bốn điểm tạo thành một đường gãy. “Nếu người gửi muốn chuyển tài liệu, họ không cần đi vòng như thế. Họ đang chia nhỏ đường đi để không điểm nào tự nó có nghĩa.” Vy cắn môi, rồi kéo một file scan trên máy sạch. “Trong hợp đồng sửa kết luận tai nạn mà em giữ, phụ lục có mã địa bàn L17-B. Em tưởng là ký hiệu nội bộ của pháp chế.” Cô nhìn Quân, mặt trắng hơn. “Nếu L17-B là hẻm 17, nhà B… thì họ đã dùng địa chỉ nhà anh như mã hồ sơ.”
Quân đứng rất lâu mới cúi xuống nhìn bản đồ. Anh không còn nghe rõ tiếng mưa ngoài mái tôn nữa. Cha anh từng sơn chữ B nhỏ bên dưới số 23 vì mẹ chê lệch. Một nét lệch trong căn nhà nghèo đã bị biến thành ký hiệu trong hợp đồng, thành mã trên tuyến đơn, thành thứ mà người ta có thể xóa bằng một lớp sơn trắng và vài con dấu đỏ. Anh thấy giận đến buồn nôn, nhưng trong cơn giận có một thứ khác vừa sắc lên: nếu họ dùng địa chỉ ấy làm mã, thì bản đồ này không chỉ nói về nơi cha anh sống. Nó nói về cách chứng cứ từng được chuyển qua tay rất nhiều người trước khi ông chết.
Hùng cúi sát bản đồ, ngón tay thô ráp chạm vào một chấm xanh gần bến xe nhỏ. “Điểm này tôi biết.” Giọng anh ta khàn đi. “Mấy năm trước tôi từng nhận đơn giao sim ở đây. Người thuê không lộ mặt, trả tiền mặt, bảo cứ để dưới yên xe đỏ. Tôi tưởng mấy trò cá cược. Đời lúc đó nghèo quá, đạo đức của tôi cũng hay bị trừ điểm như app.” Căn phòng im xuống. Đây không phải lời thú tội hoàn chỉnh, nhưng đủ làm không khí đổi màu. Quân nhìn Hùng. Người đàn ông từng kéo anh khỏi mấy vòng vây, từng đùa để cả nhóm còn thở được, giờ đứng trước một chấm xanh nhỏ như đứng trước vết dầu loang trên áo mình.
“Anh biết nó liên quan Minh Thịnh không?” Quân hỏi. Câu hỏi đi ra bình tĩnh hơn anh tưởng, nhưng chính sự bình tĩnh ấy làm Vy khựng lại. Hùng lắc đầu chậm. “Không. Nếu biết, tôi đã…” Anh dừng, rồi cười méo. “Tôi không chắc mình đã làm gì. Nói thật nghe xấu, nhưng ít ra còn hơn nói đẹp rồi mai bị đời tát.” An Nhiên nhìn Quân, như muốn nhắc anh rằng một nhóm đang bị săn không có xa xỉ để vỡ ngay tại chỗ. Nhưng cô không chen vào. Có những vết nứt nếu bị bịt quá sớm sẽ mưng mủ.
Bùi Sơn ho nhẹ, kéo họ về màn hình. “Chưa hết. Tôi thử nối các điểm theo thời gian, không theo địa lý.” Anh bấm một phím. Trên bản đồ, các chấm sáng lên lần lượt: bến xe nhỏ, tiệm tạp hóa, trạm bơm nước cũ, đầu hẻm 17, nhà 17/23B, rồi vòng ra kho thẩm định ở đường Nam Cầu. Tuyến sáng không tạo thành vòng tròn. Nó tạo thành một mũi tên gãy, đầu mũi tên chĩa thẳng vào khu đất Minh Thịnh sẽ niêm phong sáng mai. Bùi Sơn nuốt khan. “Nếu đây là sơ đồ chuyển chứng cứ, thì điểm cuối không phải nhà anh. Nhà anh là mốc xác nhận. Điểm giấu cuối nằm trong khu trạm bơm cũ hoặc kho thẩm định cạnh đó.”
“Sáng mai họ phá hạng mục nguy hiểm,” An Nhiên nói. “Trạm bơm cũ chắc chắn bị liệt vào hạng mục nguy hiểm.” Câu ấy khiến mọi thứ trong phòng đột ngột có đồng hồ. Mưa không còn là mưa nữa, mà là tiếng đếm ngược rơi đều trên mái tôn. Vy mở lại phụ lục hợp đồng, tìm đến một dòng nhỏ ở cuối trang. “Có lịch bàn giao mặt bằng lúc sáu giờ ba mươi. Người nhận hiện trường…” Cô dừng lại. Mắt cô lia sang An Nhiên, rồi né đi quá nhanh.
Quân bắt được khoảnh khắc ấy. “Ai?” Vy không trả lời ngay. Bùi Sơn phóng to dòng scan, chữ mờ nhưng vẫn đọc được: đại diện truyền thông giám sát độc lập – Lê An Nhiên. Căn phòng như bị ai rút mất không khí. An Nhiên đứng yên, sắc mặt không sụp xuống, nhưng bàn tay cô đặt trên mép bản đồ siết lại đến trắng khớp. Hùng chửi thề rất nhỏ. Bùi Sơn nhìn từ người này sang người kia, vẻ mặt của một kẻ vừa đào trúng dây điện mà chưa biết dòng chạy mạnh cỡ nào.
Quân nhìn cái tên ấy, rồi nhìn An Nhiên. Trong đầu anh, tuyến đơn hàng vẫn sáng lên từng chấm một, dẫn qua sim rác, tài liệu, điểm dừng, nhà cũ, trạm bơm, và cuối cùng là tên người đã kéo anh khỏi rất nhiều lần ngu dại. Anh muốn hỏi ngay, muốn hỏi cô đã biết gì, đã im lặng từ khi nào, đã đứng ở phía nào trong ngày cha anh bị biến thành lỗi cá nhân. Nhưng ngoài kia, hẻm 17 còn chưa qua khỏi đêm. Thẻ công trình vẫn nằm trong túi áo anh, nóng như một mảnh kim loại. Còn bản đồ trước mặt vừa chỉ ra một điều lạnh sống lưng: nếu họ không đến trạm bơm trước sáu giờ ba mươi, thứ cha anh để lại có thể bị nghiền nát cùng bê tông. Và người duy nhất từng có tên trên lịch giám sát, là An Nhiên.
