Chương 44 - Chương 44: Cô Phóng Viên Từng Im
Cái tên Lê An Nhiên nằm trên màn hình như một con dấu vừa đóng xuống giữa phòng in cũ. Không ai lập tức hỏi thêm. Tiếng mưa đập lên mái tôn, tiếng quạt máy kẹt bạc đạn, tiếng ổ cứng laptop của Bùi Sơn rít nhẹ, tất cả bỗng rõ đến mức Quân thấy từng âm thanh như đang cào vào gáy mình. Anh nhìn dòng chữ “đại diện truyền thông giám sát độc lập” thêm một lần nữa, rồi nhìn sang An Nhiên. Cô vẫn đứng thẳng, không né mắt anh, nhưng bàn tay đặt trên mép bàn đã siết đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Hùng là người mất kiên nhẫn trước. “Nói gì đi chứ. Đừng đứng im như tượng trong trung tâm thương mại, nhìn sang còn tưởng sắp bán căn hộ mẫu.” Câu đùa của anh ta khô khốc, rơi xuống không bật lên nổi. Vy cúi mặt, có vẻ hối hận vì mình là người đọc ra dòng ấy. Bùi Sơn chậm rãi kéo laptop lùi khỏi giữa bàn, như sợ chỉ cần chạm nhầm một phím, cả căn phòng sẽ nổ.
Quân hỏi rất chậm: “Cô từng ở trong lịch bàn giao của Minh Thịnh?” An Nhiên đáp: “Ừ.” Một chữ ấy không có đường vòng, cũng không đủ làm anh dễ thở hơn. Anh thấy thẻ công trình trong túi áo nặng hơn. Hồi mới gặp, anh sợ cô dùng mình làm nguồn tin. Sau đó, từng chút một, anh đã để cô bước vào vùng nguy hiểm nhất của mình: hồ sơ cha, mẹ, căn nhà cũ, những lần anh yếu đến mức muốn bán chứng cứ để đổi lấy một đêm ngủ yên. Bây giờ tên cô nằm trong phụ lục của bên kia, ngay trước giờ trạm bơm bị phá.
“Không phải như anh đang nghĩ,” An Nhiên nói. “Vậy tôi đang nghĩ gì?” Quân hỏi. Giọng anh vẫn đều, đều đến lạnh. An Nhiên im vài giây. Cô nhìn bản đồ, nhìn những chấm đỏ xanh vàng đang biến hẻm 17 thành một vết khâu xấu xí trên thành phố, rồi mới nói: “Anh đang nghĩ tôi biết chuyện cha anh từ đầu. Anh nghĩ tôi dẫn anh đi vòng để lấy lại bài báo của tôi. Anh nghĩ tôi đứng cùng bàn với họ, ký một cái tên rồi để nhà anh bị biến thành mã hồ sơ.”
Không ai sửa lời cô. Vì phần đáng sợ nhất là những điều ấy không hẳn vô lý. Quân tự ghét mình vì nhận ra điều đó. Anh muốn tin ngay như mấy ngày trước, muốn nhìn sắc mặt cô rồi kết luận người này không thể bán anh. Nhưng thành phố này đã dạy anh quá nhiều cách người ta bán nhau mà mặt vẫn sạch. Có người bán bằng hợp đồng. Có người bán bằng một tin nhắn không gửi. Có người bán bằng im lặng.
An Nhiên kéo chiếc ghế sắt, ngồi xuống, nhưng không phải vì mệt. Cô đặt điện thoại lên bàn, mở một thư mục cũ trong máy, rồi đẩy về phía Quân. “Ba năm trước, tôi còn ở tòa soạn. Không phải phóng viên nổi tiếng gì đâu, chỉ là đứa chạy tin đô thị, chuyên đứng ngoài công trường chụp rào tôn và nghe bảo vệ mắng. Tôi theo một bài về bồi thường và an toàn lao động quanh cụm dự án của Minh Thịnh. Lúc đó có một danh sách người nhà nạn nhân bị ép ký nhận hỗ trợ. Trong danh sách có tên Phạm Văn Đạt.”
Tên cha anh được nói ra bình thường, nhưng Quân nghe như ai bóp vỡ một chiếc ly trong ngực. Anh cúi xuống nhìn điện thoại. Trên màn hình là ảnh chụp mờ một bảng phân công cũ, vài dòng ghi chú, một ảnh cổng trạm bơm với dải băng cảnh báo màu vàng. Không có bằng chứng sạch nào đủ để lập tức cứu ai. Chỉ có những mẩu đời bị chụp vội trước khi bị đẩy vào thùng rác của hệ thống.
“Cô biết tên đó là cha tôi?” Quân hỏi. “Không. Lúc ấy tôi không biết anh.” An Nhiên đáp ngay, rồi giọng cô thấp xuống. “Nhưng tôi biết đó là một người đã chết mà hồ sơ có mùi. Tôi biết gia đình ông ấy không được nghe hết sự thật. Tôi biết bên truyền thông của dự án đang muốn làm cho mọi thứ trông như một tai nạn cá nhân. Tôi đã viết bản thảo đầu. Chưa đăng.”
Vy khẽ ngẩng lên. “Bản thảo đó bị chặn?” An Nhiên cười nhạt, không có chút vui. “Bị chặn là cách nói làm người ta nghe đỡ xấu. Tổng biên tập bảo chứng cứ chưa đủ, pháp lý rủi ro, nguồn tin yếu. Những điều đó đều đúng một nửa. Nửa còn lại là một phong bì hỗ trợ từ quỹ xã hội của đối tác Minh Thịnh được chuyển đúng ngày em trai tôi vào viện. Tôi nhận. Tôi ký giấy cam kết không tiếp tục khai thác chủ đề khi chưa có phê duyệt. Tôi tự nói với mình là bài chưa đủ chắc, đăng ra cũng chết. Nói nhiều lần đến mức gần tin.”
Hùng chửi rất nhỏ, lần này không đùa. Bùi Sơn nhìn An Nhiên lâu hơn, vẻ mặt của người hiểu một kiểu bẩn khác của nghề cũ. Quân chỉ nghe được hai chữ: tôi nhận. Chúng rơi xuống, nặng hơn cả tiếng mưa. Anh nhớ mình từng đứng trước lời đề nghị của Trịnh Khải, trước con số đủ trả nợ, đủ mua lại vài tháng bình yên cho mẹ. Anh đã suýt gật. Chính vì hiểu cảm giác ấy, anh càng thấy đau. Người khiến anh nghĩ mình có thể không bán sự thật hóa ra cũng từng bán một phần im lặng.
“Bao nhiêu?” anh hỏi. An Nhiên nhìn thẳng anh. “Ba mươi triệu.” Con số không lớn theo kiểu của người giàu, nhưng đủ lớn với phòng bệnh, thuốc, tiền tạm ứng và một người chị hai mươi ba tuổi không biết gọi ai. Quân bật cười một tiếng ngắn. “Cha tôi chết, nhà tôi bán, mẹ tôi ký giấy như người có lỗi. Còn sự im lặng của cô giá ba mươi triệu.” Mặt An Nhiên trắng đi, nhưng cô không phản bác. Cô chỉ nói: “Đúng.”
Căn phòng in cũ nóng lên dù cửa sổ vẫn hở mưa. Vy cắn môi đến đỏ. “Nhưng lịch giám sát sáng mai là sao? Nếu chị đã bỏ bài ba năm trước, sao tên chị còn ở phụ lục?” An Nhiên kéo lại điện thoại, mở thêm một ảnh. “Sau khi bài bị chặn, họ mời tôi làm quan sát truyền thông độc lập cho một buổi bàn giao hiện trường, danh nghĩa là để xác nhận khu dân cư không còn tranh chấp truyền thông. Tôi đến. Tôi thấy trạm bơm bị niêm phong sớm hơn biên bản. Tôi thấy một thùng hồ sơ chuyển khỏi kho thẩm định. Tôi chụp lại, nhưng hôm sau tòa soạn yêu cầu nộp toàn bộ dữ liệu. Tôi giữ lén vài ảnh trong máy cá nhân. Rồi tôi nghỉ việc.”
“Cô nghỉ việc vì lương tâm cắn, hay vì họ đã trả xong?” Quân hỏi. Câu ấy vừa ra khỏi miệng, anh thấy Vy giật mình. Hùng nhìn anh như muốn bảo nặng quá rồi, nhưng không nói. An Nhiên cũng không nổi giận. Chính sự không nổi giận ấy làm Quân khó chịu hơn. Cô đáp: “Cả hai. Tôi không có câu trả lời sạch cho anh đâu. Tôi sợ mất tiền chữa bệnh. Tôi sợ bị kiện. Tôi sợ trở thành ví dụ cho mấy đứa phóng viên trẻ rằng đụng vào Minh Thịnh thì nghỉ nghề. Và tôi xấu hổ đến mức khi gặp anh, tôi vẫn không nói.”
Quân lùi khỏi bàn một bước. Cái ghế sau lưng kêu két. Anh nghĩ đến những lần An Nhiên bắt anh ghi rõ nguồn chứng cứ, những lần cô mắng anh đừng ham tiền nhanh, những lần cô đứng trong mưa kéo anh khỏi quyết định ngu. Tất cả vẫn thật. Nhưng cái thật ấy giờ có một vết đen nằm giữa, không thể lấy tay che đi là hết. Anh không biết mình tức vì cô từng im, hay tức vì anh đã cần cô quá nhiều trước khi biết điều này.
Bùi Sơn gõ nhẹ lên bàn, rất nhẹ. “Tôi biết giờ này nói kỹ thuật nghe mất nết, nhưng chúng ta còn hai tiếng bốn mươi phút trước sáu giờ ba mươi. Nếu trạm bơm là điểm cuối, chúng ta phải quyết.” Hùng lập tức nhìn Quân. “Cậu nói đi.” Vy cũng nhìn anh, mắt đỏ vì mệt và vì sợ. An Nhiên không nhìn ai. Cô ngồi yên, như đã tự đặt mình ra khỏi quyền bỏ phiếu.
Quân cúi xuống bản đồ. Thành phố trên giấy không quan tâm ai từng im lặng. Những đường hẻm vẫn nằm đó, camera vẫn nằm đó, trạm bơm vẫn chờ bị đập lúc sáng, và cha anh vẫn là một cái tên bị nhét trong phụ lục của người khác. Anh muốn bỏ đi một mình. Muốn lấy thẻ công trình, lấy bản đồ, cắt hết những người có vết bẩn cho đời đỡ phức tạp. Nhưng nếu làm vậy, anh sẽ biến nỗi giận thành một kiểu ngu khác. Một người chạy đơn lâu năm biết rõ: giao hàng lúc mưa không thể ghét tất cả ổ gà rồi nhắm mắt lao bừa.
“Chúng ta đi trạm bơm,” anh nói. “Bùi Sơn ở lại giữ bản cache, tạo bản sao ngoại tuyến. Vy lọc lại phụ lục, tìm tất cả mã L17-B và lịch bàn giao liên quan. Hùng đi trước kiểm tra lối vào đường Nam Cầu, nhưng không tự ý nhận đơn lạ, không nghe cuộc gọi số ẩn. Tôi không có sức xử thêm một cái sim rác trong đêm nay đâu.” Hùng gật đầu, mặt tối lại nhưng không cãi. “Còn tôi?” An Nhiên hỏi.
Quân nhìn cô. Đây là khoảnh khắc anh ghét nhất: không phải lúc phát hiện bị lừa, mà là lúc vẫn cần người có thể đã làm mình đau. Anh lấy thẻ công trình khỏi túi áo, đặt vào lòng bàn tay rồi khép lại, không đưa cho ai. “Cô đi cùng, vì cô từng thấy trạm bơm bị niêm phong và cô biết góc nào không nằm trong ảnh chính thức. Nhưng từ giờ cô không giữ thẻ, không giữ bản đồ gốc, không nói chuyện thay tôi với bất kỳ nguồn tin nào. Cô muốn chuộc lỗi thì đi sau một bước.”
An Nhiên nhận câu ấy như nhận một cái tát không tiếng. Cô gật đầu. “Được.” Không xin tha, không giải thích thêm. Quân ước gì cô nói gì đó làm anh ghét dễ hơn. Nhưng cô chỉ đứng dậy, kéo khóa áo khoác, nhét điện thoại vào túi rồi quay sang Bùi Sơn chỉ ba vị trí trong ảnh cũ: cổng phụ cạnh bốt điện, bậc thang xuống hầm bơm và một ô cửa thông gió bị tấm bảng quảng cáo che khuất.
Bùi Sơn đánh dấu xong thì màn hình điện thoại của Vy chợt sáng. Cô nhìn một cái rồi cứng người. “Phòng pháp chế vừa gửi thông báo khẩn.” Giọng cô run lên. “Lịch bàn giao đổi lên năm giờ bốn mươi lăm. Lý do: tránh tụ tập truyền thông tự phát.” Hùng đập tay xuống bàn. Mấy tờ A3 rung lên, các chấm màu trên bản đồ nhòe đi dưới giọt nước từ tay áo anh.
Quân nhìn đồng hồ. Hai tiếng bốn mươi phút vừa bị cắt mất gần một giờ. Anh cầm thẻ công trình, thấy cạnh nhựa cấn vào da. Ngoài cửa cuốn, mưa vẫn đổ xuống thành phố, rửa sạch mặt đường nhưng không rửa nổi những chữ ký cũ. Anh bước ra trước, không quay lại chờ An Nhiên như mọi lần. Và chính điều đó, hơn bất cứ câu trách móc nào, nói cho cả căn phòng biết: từ giây phút này, cô không còn đứng cạnh anh ở vị trí cũ nữa.
