Bỏ qua nội dung

Don Hang Khong Nen Mo

Chương 18 - Chương 18: Người Chết Mang Lỗi

Quân nhìn hai chữ ký đặt cạnh nhau đến mức mắt cay xè, không biết vì mưa tạt hay vì thứ vừa bị kéo lên từ mười hai năm trước. Dưới gầm cầu Nam Lộ, nước chảy thành từng dòng đen dọc mép bệ xi măng, cuốn theo lá mục, đầu lọc thuốc và ánh đèn xe vỡ vụn trên mặt đường. Tờ biên bản nằm trong túi nilon vẫn khô, còn mảnh giấy vay tiền của mẹ anh đã ẩm ở góc, mềm như một bí mật bị giữ quá lâu trong ví. Quân đặt đầu ngón tay lên chữ ký mang tên Phạm Văn Đạt, rồi đặt sang chữ ký Phạm Thị Mai. Nét P mở rộng. Nét cuối hất lên. Cái thói quen nhỏ như một tiếng thở dài của mẹ anh bỗng nằm dưới tên cha anh, trong một hồ sơ đã dạy cả đời anh rằng người chết là người có lỗi.

Anh muốn nói ngay rằng không thể nào. Mẹ anh yếu, sợ nợ, sợ người lạ, sợ điện thoại reo lúc khuya; bà không phải người biết dựng hồ sơ, càng không phải người đủ bình tĩnh ký tên chồng vào một biên bản tai nạn. Nhưng chính vì thế mà cổ họng Quân càng nghẹn. Người như mẹ anh không dựng hồ sơ. Người như mẹ anh bị đặt trước bàn, trước phong bì, trước câu ‘ký đi cho xong thủ tục’, rồi bị cả một hệ thống mượn tay để đóng nắp một cái chết. Ý nghĩ đó làm Quân buồn nôn. Anh túm lấy mép áo mưa, thở mấy hơi mà vẫn thấy trong ngực có thứ gì đó cào vào xương.

An Nhiên không chạm vào anh. Cô chỉ kéo điện thoại lại gần, bật đèn sáng hơn và cúi xuống nhìn phần chữ ký trên bản photo. “Đừng kết luận mẹ anh giả chữ ký của ba anh,” cô nói, giọng thấp hơn tiếng mưa. “Ở mức này mình chỉ có thể nói chữ ký trên biên bản không khớp mẫu của bác Đạt, và có đặc điểm giống chữ ký của bác Mai. Hai câu đó khác nhau rất xa.” Quân cười khan. “Khác nhau với cô thôi. Với tôi thì nó đều là một cái tát.” “Tôi biết.” An Nhiên ngẩng lên nhìn anh, mắt cô cũng mệt nhưng tỉnh. “Nhưng nếu anh nói sai một chữ, họ sẽ biến anh thành người vu khống mẹ mình để cứu cha mình. Đừng cho họ câu đó.”

Quân ghét việc cô đúng vào những lúc anh chỉ muốn đập nát thứ gì đó. Anh cúi xuống, dùng hai ngón tay phóng to ảnh biên bản mà An Nhiên vừa chụp. Ánh sáng điện thoại làm những hạt mưa trên nilon lóe lên như bụi kính. “Nếu không phải mẹ tôi ký tên ba tôi, thì là gì?” “Có thể mẹ anh từng ký một giấy khác, rồi chữ ký bị cắt sang. Có thể bà ký giấy nhận hỗ trợ, giấy nhận tài sản, giấy xác nhận đã nghe giải thích. Có thể ai đó lấy mẫu chữ ký của bà để dựng lại. Cũng có thể bản photo này bị làm giả sau đó.” An Nhiên nói từng khả năng như đặt từng viên đá xuống trước mặt anh, không cho anh nhảy thẳng vào vực. “Chúng ta cần bản gốc, hoặc ít nhất là bản scan có metadata, người lưu, thời điểm lưu, chuỗi chuyển hồ sơ.”

“Cô nói cứ như đang sửa một đơn khiếu nại.” Quân nhìn ô phản hồi app đã im lìm trên máy mình. “Mà đúng thật. Cha tôi chết cũng thành đơn khiếu nại.” Anh mở thư mục ảnh, lấy thêm một tấm chụp biên bản toàn trang. “Cô nhìn chỗ này đi.” An Nhiên nghiêng qua. Quân chỉ vào khung chữ ký. “Tôi giao hàng nhiều, giấy bọc rách hay tem bị bóc dán lại nhìn một cái là biết. Nền quanh chữ ký này sáng hơn phần còn lại. Không nhiều, nhưng giống như tem mã vận đơn bị bóc từ thùng này dán sang thùng khác. Cạnh trái có một đường xám.” Anh nói xong mới nhận ra giọng mình đang run. Không phải vì sợ. Vì lần đầu tiên trong đêm, anh không chỉ là đứa con bị ném vào hồ sơ của cha. Anh là người nhìn ra vết dán sai trên một món hàng bị tráo.

An Nhiên lập tức chụp lại phần đó ở nhiều góc, tắt đèn, bật đèn, dùng túi nilon che mưa rồi chụp thêm. “Tốt. Cái này không đủ làm chứng cứ độc lập, nhưng đủ để đặt câu hỏi kỹ thuật.” Cô gửi ảnh sang một thư mục mã hóa trong máy mình, tay thao tác nhanh đến mức Quân thấy rõ cô đã sống nhiều năm với nỗi sợ bị giật mất dữ liệu. “Nếu có bản scan gốc, người kiểm định có thể xem vùng nhiễu ảnh, độ nén, lớp cắt. Còn hiện tại, nó cho chúng ta hướng: chữ ký có thể bị đặt vào sau.” “Sau khi ba tôi đã không thể nói gì.” “Ừ.” An Nhiên ngừng một nhịp. “Sau khi người chết không thể cãi.”

Câu đó rơi xuống giữa họ nặng hơn tiếng xe tải trên đầu. Quân tưởng mình đã quen với cụm ‘lỗi cá nhân’ suốt mười hai năm, vậy mà đến giờ mới hiểu hết sự bẩn thỉu của nó. Người chết không chỉ mất mạng. Người chết còn bị giữ lại để làm cái thùng rác cho người sống đổ trách nhiệm. Cha anh, người từng bắt anh sửa lại từng phép tính vì sợ công trình sai, bị biến thành kẻ tự ý rời vị trí. Một người hôn mê trong hồ sơ cấp cứu bị biến thành người đã ‘xác nhận trách nhiệm’. Một gia đình nghèo bị đưa một tờ giấy rồi bắt phải sống tiếp như thể sự im lặng là khoản hỗ trợ cuối cùng họ được nhận.

Điện thoại Quân rung lên. Anh giật mình đến mức suýt làm rơi mảnh giấy của mẹ. Trên màn hình là cuộc gọi từ ‘Mẹ’. Trái tim anh đập một nhịp quá mạnh, đau lan lên cổ. An Nhiên nhìn thấy tên người gọi, mặt cô đổi sắc. “Đừng nói về hồ sơ qua điện thoại.” Quân biết. Anh biết tất cả những điều cần biết: có thể máy mẹ bị nhìn, có thể quanh nhà có người, có thể Khải đang chờ một câu vỡ ra để biết họ đã chạm tới đâu. Nhưng chữ ký của bà đang nằm trước mặt anh, còn tiếng chuông cứ cắt vào mưa như một sợi chỉ kéo anh về căn bếp cũ có mùi dầu gió và cơm nguội.

Anh bắt máy. “Mẹ.” Đầu dây bên kia có tiếng ồn nhỏ, giống tiếng ti vi mở thật khẽ. Bà Mai im vài giây rồi mới hỏi: “Con đang ở đâu?” Quân nhìn An Nhiên. Cô lắc đầu rất nhẹ. “Con trú mưa. Máy yếu nên con nói nhanh.” “Trên mạng…” Bà Mai dừng lại, nuốt một hơi. “Người ta nói con lấy hàng của khách. Có thật không?” Câu hỏi ấy đáng lẽ phải làm anh đau. Nhưng giọng mẹ anh không phải giọng nghi ngờ. Nó là giọng của người đã từng bị cả xóm nhìn bằng ánh mắt đó và đang sợ con mình phải đứng vào chỗ cũ. Quân nhắm mắt. “Không, mẹ. Con không lấy. Và con cũng không ký nhận lỗi.”

Đầu dây bên kia im đến mức Quân nghe tiếng mưa từ chính chỗ mình vọng vào loa. Một lúc sau, bà Mai nói rất nhỏ: “Đừng cứng quá, Quân. Có chuyện gì thì… còn người là còn làm lại được.” Câu đó như có ai thò tay vào ngực anh bóp chặt. Mười hai năm trước, có phải cũng có người nói với mẹ anh như vậy không? Còn người là còn làm lại được, nên ký đi. Còn con trai phải nuôi, nên đừng hỏi nữa. Còn nợ phải trả, nên nhận tiền rồi về. Quân muốn hỏi ngay: mẹ đã ký gì, mẹ ký cho ai, sao chữ ký của mẹ nằm trên tên ba. Nhưng An Nhiên đặt một ngón tay lên mép hồ sơ, không chạm vào anh, chỉ giữ anh lại bằng sự im lặng cứng rắn của người hiểu một câu hỏi sai có thể làm đổ cả đường dây.

“Con biết,” Quân đáp, từng chữ khô và khó. “Nhưng có những cái nếu mình nhận bừa, sau này làm lại không được.” Bà Mai thở ra. “Con giống ba con ở chỗ đó.” Rồi bà vội sửa, như sợ vừa nhắc tới một điều cấm kỵ. “Về sớm. Đừng để mưa.” Cuộc gọi kết thúc trước khi Quân kịp nói thêm. Màn hình tối đi, phản chiếu gương mặt anh tái nhợt, tóc bết nước, mắt đỏ lên vì thức và giận. Anh nhìn cái bóng của mình, bỗng thấy thằng bé mười hai tuổi đứng sau quan tài cha đã lớn thành một người vẫn chưa biết hỏi mẹ thế nào cho khỏi làm bà vỡ vụn.

An Nhiên cất giọng trước. “Mẹ anh biết nhiều hơn anh tưởng.” “Cô đừng nói như đang tìm nhân chứng.” Quân quay sang, câu nói sắc hơn anh muốn. An Nhiên nhận lấy mà không tránh. “Tôi đang tìm cách để mẹ anh không bị biến thành bị cáo.” Câu đó làm Quân im. Cô gom lại các bản giấy, dùng hai túi nilon bọc thêm một lớp, rồi đẩy mảnh giấy vay tiền về phía anh. “Tối nay anh không hỏi bà. Chưa đủ an toàn, chưa đủ dữ kiện, và anh cũng chưa đủ bình tĩnh để nghe câu trả lời nếu nó xấu hơn mình nghĩ.” “Vậy tôi làm gì?” “Giữ bà sống yên qua đêm nay. Giữ chứng cứ không rơi vào tay Khải. Và tìm ông Tín.”

Tên ông Tín kéo cả hai trở lại hiện tại. Người đàn ông từng nhìn Quân rồi đóng cửa có thể là mắt xích duy nhất còn sống từng nghe tiếng động ở Minh Thịnh Plaza, từng biết ai đến hiện trường trước bảo vệ, ai cầm biên bản sau khi xe cấp cứu đi. Quân mở danh bạ số lạ An Nhiên đã ghi lại từ lần trước, nhưng chưa kịp bấm thì một tin nhắn mới hiện trên màn hình. Không phải từ Khải. Không phải từ app. Là một số thuê bao không lưu, chỉ có một dòng ngắn: “Đừng tìm tôi nữa.”

Quân đứng chết lặng. Tin nhắn thứ hai đến sau đó mười giây, như người gửi đã cắn răng mới gõ tiếp: “Năm đó người chết mang lỗi vì người sống còn bị giữ lại. Tôi không giúp được các cậu.” An Nhiên giật máy nhìn, sắc mặt cô tái đi dưới ánh đèn xanh. Mưa vẫn đổ, app vẫn treo thu nhập, mẹ anh vẫn ở đâu đó trong một căn nhà có thể đang bị nhìn chằm chằm. Nhưng tất cả những thứ ấy bỗng lùi lại sau một câu thú nhận hèn mỏi và tuyệt vọng. Quân siết chặt điện thoại. Ông Tín không phủ nhận. Ông chỉ van họ đừng tìm ông. Và như thế, cái chết của cha anh lần đầu tiên có một nhân chứng đang sợ hãi ở đầu bên kia màn hình.