Chương 17 - Chương 17: Biên Bản Sai
Quân nhìn chữ ký của cha mình qua lớp nilon mờ một lúc lâu mới dám đưa tay chạm vào mép giấy. Mưa dưới gầm cầu Nam Lộ không còn là từng hạt nữa, nó thành một tấm màn nghiêng, bị gió từ xe tải phía trên quất vào những cột bê tông loang lổ như ai đang liên tục tạt nước bẩn vào mặt thành phố. Điện thoại trong túi áo anh rung thêm một lần, màn hình sáng xanh qua lớp vải ướt: còn mười bảy phút. Trước đây, mười bảy phút đủ để anh chạy từ chợ Cầu Mây sang chung cư Đông Phát nếu không kẹt đèn, đủ để giao một ly cà phê còn nóng và nhận một câu “để ở cửa”. Đêm nay, mười bảy phút giống cái dây thòng lọng có đồng hồ đếm ngược.
An Nhiên không giục. Cô ngồi xuống bệ xi măng đối diện anh, đặt điện thoại của mình úp màn hình xuống, nhưng Quân biết máy vẫn đang ghi âm cuộc gọi vừa rồi. Cô kéo tập hồ sơ ra khỏi túi nilon thứ nhất, rồi túi thứ hai, cẩn thận đến mức gần như lạnh lùng. “Đừng đọc như con trai của người chết trước,” cô nói nhỏ. “Đọc như một người đang bị ép ký nhận lỗi trên app. Cùng một trò thôi, chỉ khác giao diện.” Quân muốn bật lại rằng ba anh không phải một tài khoản tài xế, nhưng câu đó nghẹn trong cổ. Vì cô nói đúng đến đau. Một bên là nút đỏ “xác nhận làm việc”. Một bên là chữ ký dưới dòng “tôi tự chịu trách nhiệm”. Cả hai đều cần người bị ép tự biến mình thành người có lỗi.
Trang đầu tiên là biên bản tai nạn lao động của Minh Thịnh Plaza mười hai năm trước. Quân từng thấy bản này một lần, hồi nhà còn đang tang. Khi ấy, anh mười hai tuổi, không hiểu vì sao người lớn đọc vài dòng rồi mặt ai cũng tối xuống, chỉ nhớ mẹ ôm tập giấy vào ngực, ngồi ngoài hiên đến sáng mà không khóc nổi. Bây giờ, những chữ khô khốc trở lại dưới ánh đèn điện thoại: Phạm Văn Đạt, kỹ thuật viên điện nhẹ, tự ý rời vị trí, đi vào khu vực hạn chế, không tuân thủ quy trình an toàn, dẫn đến tai nạn. Từng cụm chữ giống những viên gạch cũ đè lên ngực Quân. “Tự ý,” anh lẩm bẩm. “Không tuân thủ.” Anh bật cười một tiếng rất nhỏ, khàn và đắng. “Viết hay thật. Người chết cũng bị bắt đứng nghiêm nghe kiểm điểm.”
An Nhiên kéo một tờ khác ra, đặt song song. “Đây là bản log nội bộ tôi xin được từ một kỹ sư cũ. Chưa đủ để công bố, vì bản gốc nằm trong hệ thống của Minh Thịnh, nhưng đủ để đối chiếu hướng điều tra. Nhìn mốc giờ.” Quân cúi sát hơn. 22:05, thẻ nhân sự của Phạm Văn Đạt quẹt ở cửa kỹ thuật tầng năm. 22:09, mất tín hiệu camera hành lang C5 trong mười một phút. 22:16, bảo vệ ghi nhận tiếng động mạnh ở giếng thang phụ. 22:20, biên bản hiện trường ghi người lao động tự ý vào khu vực cấm và đã xác nhận trách nhiệm với đội an toàn. Quân đọc đến đó thì ngẩng phắt lên. “Hai mươi hai giờ hai mươi?” “Ừ.” “Ba tôi rơi lúc hai mươi hai giờ mười sáu.” “Theo sổ bảo vệ, đúng.” “Vậy bốn phút sau ông ấy ngồi dậy ký nhận lỗi à?”
Câu hỏi bật ra nghe như một câu đùa độc địa, nhưng mặt Quân không còn chút màu nào. An Nhiên không cười. Cô đưa tiếp một bản sao giấy tiếp nhận cấp cứu đã mờ góc, có dấu bệnh viện quận. Dòng tình trạng ban đầu ghi nạn nhân hôn mê, đa chấn thương, chuyển viện lúc 22:37. “Tôi chưa xác minh được bản bệnh viện này qua kênh chính thức,” cô nói. “Nhưng nếu nó khớp, biên bản hai mươi hai giờ hai mươi không thể là lời xác nhận trực tiếp của ba anh. Hoặc giờ bị sửa, hoặc chữ ký bị thay, hoặc cả hai.” Quân nhìn chữ “hôn mê” như nhìn một cái hố mở ngay dưới chân. Anh nhớ ba mình hay cáu vì anh làm bài toán ẩu, nhớ bàn tay đầy vết xước của ông gõ xuống mặt bàn nhựa: sai một ly thì công trình sập, con hiểu không. Một người như vậy bị viết thành kẻ tự ý phá quy trình, rồi còn bị bắt ký sau khi đã nằm bất tỉnh.
Điện thoại lại rung. Lần này là tin nhắn từ Trịnh Khải: “Tôi vẫn giữ đề nghị. Gửi định vị trước khi hệ thống chuyển hồ sơ bồi thường sang bước tiếp theo.” Bên dưới, một dòng thứ hai hiện lên sau vài giây: “Bác Mai chắc không nên đọc thêm bình luận tối nay.” Quân bóp chặt máy đến mức khớp tay trắng bệch. Cơn giận kéo anh đứng phắt dậy, nhưng gầm cầu thấp và trơn, anh chỉ loạng choạng một bước rồi phải tựa vào cột. “Hắn lấy mẹ tôi làm dấu chấm câu à?” Giọng anh vỡ ra. “Muốn tôi hiểu câu nào cũng đem mẹ tôi đặt cuối câu?” An Nhiên đứng theo, nhưng vẫn giữ khoảng cách. “Khải đang muốn anh phản ứng bằng sợ hãi. Nếu anh gửi định vị, anh tự cắt chuỗi chứng cứ khỏi tay mình.”
“Còn nếu tôi không gửi?” Quân chìa điện thoại cho cô xem thông báo app. “Tài khoản tôi tạm giữ thu nhập. Công nợ chờ xử lý. Mẹ tôi bị bêu tên. Ba tôi bị ký hộ từ mười hai năm trước. Cô bảo tôi chọn cái nào trước?” An Nhiên im một nhịp. Lần đầu tiên trong đêm, vẻ tỉnh táo của cô có một vết nứt rất nhỏ. “Chọn thứ khiến anh không tự nhận lỗi thêm lần nữa.” Cô chỉ vào nút đỏ trên app. “Đừng bấm xác nhận theo mẫu của họ. Chụp màn hình tất cả. Gửi phản hồi bằng văn bản: anh không xác nhận thất lạc, yêu cầu đối soát mã vận đơn, camera nhận hàng, thông tin giá trị hàng và căn cứ bồi thường. Câu chữ có thể không làm app tử tế ngay, nhưng nó tạo dấu thời gian rằng anh không tự nhận tội.”
Quân nhìn ô nhập phản hồi nhỏ xíu trên màn hình, tự nhiên thấy buồn cười theo cách rất thảm. Đời anh bị dồn vào một cái ô giới hạn ký tự. Anh gõ rồi xóa, xóa rồi gõ. Ngón tay ướt mưa làm chữ nhảy loạn: “Tôi không ăn cắp…” An Nhiên khẽ nói: “Đừng dùng chữ họ muốn.” Quân nghiến răng, sửa lại. “Tôi không xác nhận thất lạc hàng. Đề nghị app cung cấp mã vận đơn, dữ liệu định vị, camera điểm nhận/giao, thông tin định giá và căn cứ bồi thường. Tôi yêu cầu toàn bộ trao đổi bằng văn bản.” Anh đọc lại một lượt, thấy nó khô như cơm nguội nhưng chắc hơn câu chửi. Còn sáu phút. Anh bấm gửi.
Màn hình quay vòng lâu đến mức Quân tưởng sóng dưới gầm cầu đã chết. Rồi hệ thống hiện thông báo tự động: “Đã tiếp nhận phản hồi bổ sung. Thu nhập liên quan tạm giữ trong thời gian xử lý. Vui lòng không tự ý liên hệ khách hàng.” Không có phép màu nào xảy ra. Tiền vẫn bị giữ. Tài khoản vẫn treo. Bài bôi nhọ ngoài kia chắc vẫn đang có người thêm mắm. Nhưng cái nút đỏ biến mất, thay bằng mã khiếu nại dài như số khung xe. Quân chụp màn hình, gửi một bản sang máy An Nhiên. Anh thấy mình không nhẹ đi, chỉ bớt cảm giác đang bị ai đó cầm tay ký tên mình vào giấy nhận tội.
An Nhiên thu lại hồ sơ, nhưng Quân giữ mép trang biên bản. “Cô có cái này từ bao giờ?” Câu hỏi không lớn, song nó làm tiếng mưa quanh họ như lùi lại. An Nhiên nhìn tay anh đặt trên tên Phạm Văn Đạt. “Một phần từ trước khi gặp anh. Một phần sau khi tôi lần lại đơn hàng đầu tiên.” “Vậy sao không nói từ đầu?” “Vì tôi không biết anh là người bị kéo vào hay là người được dùng để kéo tôi ra.” Câu trả lời thẳng đến mức Quân không biết nên giận hay nên công nhận. Anh nhìn cô, nhớ những lần cô giành USB, ép anh đổi chỗ, bắt anh tắt định vị. “Cô sợ tôi bán thật.” “Tôi vẫn sợ,” An Nhiên đáp. “Nhưng tối nay tôi sợ anh bán khi chưa biết giá của nó hơn.”
Quân cúi xuống trang giấy. Dưới phần kết luận trách nhiệm có chữ ký scan của Phạm Văn Đạt. Bên cạnh, An Nhiên đã kẹp một bản mẫu chữ ký cũ trong hồ sơ nhân sự, lấy từ thẻ nhận lương năm cuối. Hai chữ ký cùng một cái tên nhưng không cùng một người. Chữ của cha anh trong mẫu lưu thấp, chắc, nét Đ trong “Đạt” kéo ngang như một thanh thép nhỏ. Chữ trên biên bản lại mềm hơn, vòng chữ P mở rộng, nét cuối có thói quen hất lên như sợ rơi khỏi dòng. Quân nhìn càng lâu càng thấy sống lưng lạnh đi. Đây không chỉ là “không giống”. Nó giống một thứ khác mà anh đã thấy suốt đời.
Anh lục ví, tay run đến nỗi làm rơi cả tấm thẻ công trình xuống vũng nước nông. An Nhiên nhặt lên, lau bằng tay áo, không nói gì. Quân rút ra một mảnh giấy đã gấp tư, cũ đến mềm: bản photo giấy vay tiền mẹ anh từng bắt anh giữ để nhớ ngày trả. Dưới góc phải là chữ ký Phạm Thị Mai, nét P mở rộng, nét cuối hất lên đúng cái kiểu mỗi lần ký xong bà hay bảo chữ mẹ xấu, con đừng cười. Quân đặt mảnh giấy cạnh biên bản tai nạn. Mưa, app, tiếng xe và cả giọng Trịnh Khải bỗng rút xa khỏi tai anh. Trên tờ biên bản đã chôn cha anh mười hai năm, chữ ký mang tên Phạm Văn Đạt không giống chữ của cha. Nó giống chữ của mẹ anh.
