Bỏ qua nội dung

Don Hang Khong Nen Mo

Chương 16 - Chương 16: Mưa Dưới Gầm Cầu

Tiếng bước chân của Cao Mạnh Cường dội xuống cầu thang sắt phía sau như từng cái búa gõ vào gáy. Quân cất điện thoại vào túi rồi lại rút ra ngay, vì màn hình vẫn sáng với con số 18.600.000 đồng và mốc ba mươi phút lạnh lùng treo trên đó. Mưa đập lên mái tôn con hẻm, chảy thành những đường đục ngầu xuống cổ áo anh. Anh đã quen bị khách mắng, bị bảo vệ xua, bị app trừ điểm vì những lý do nghe rất hợp hệ thống nhưng chẳng bao giờ hợp đời người. Nhưng lần này không phải một sao đánh giá. Lần này là một cái nhãn: thất lạc hàng, bồi thường, pháp lý, công nợ. Và phía sau cái nhãn ấy là mẹ anh đang bị người ta kéo tên ra giữa chợ như kéo một cái ghế cũ ra ngoài mưa.

An Nhiên kéo anh ép sát vào vách tường ẩm, chờ tiếng chân phía trên đi qua khúc ngoặt. Cường không chạy. Hắn hỏi bà chủ quán nước vài câu, giọng đều đều, rồi tiếng dép lê của bà chủ lẫn vào tiếng mưa. Quân nghe không rõ chữ nào, chỉ nghe được cái kiểu bình tĩnh khiến người ta nổi da gà. Người đi tìm tiền sẽ chửi. Người đi tìm người biết chuyện thì hỏi nhỏ, để người bị hỏi tự thấy mình không còn đường né. An Nhiên nhìn nhanh ra đầu hẻm, hạ giọng: “Ra đường lớn bây giờ là có camera. Đi men theo mương thoát nước, qua gầm cầu Nam Lộ. Ở đó sóng yếu nhưng có chỗ khuất.” Quân muốn hỏi sao cô thuộc lối này, nhưng rồi nhớ cô từng lần theo một hồ sơ bị chôn lâu hơn anh tưởng. Thành phố này không chỉ có shipper mới thuộc đường tắt.

Họ chạy qua dãy nhà sau khu Cầu Mây, qua một bãi giữ xe nửa đóng cửa, rồi chui xuống lối thấp sát con kênh đen. Mùi nước cống, mùi rác ướt và mùi xăng xe trộn vào nhau nặng đến nghẹn cổ. Gầm cầu Nam Lộ hiện ra trước mặt như một mái nhà khổng lồ bị bỏ quên, phía trên là tiếng xe tải nghiến qua khe nối bê tông, phía dưới là mưa tạt xiên vào những cột cầu loang lổ quảng cáo cho vay. Quân dừng lại dưới một mảng tường có sơn số điện thoại bị gạch, thở dốc đến đau sườn. Điện thoại lại rung. Còn hai mươi bốn phút. App nhắc anh phản hồi khiếu nại, kèm một nút đỏ “xác nhận làm việc với bộ phận xử lý”. Bên dưới, như sợ anh chưa đủ hiểu, hệ thống ghi rằng nếu tài xế không hợp tác, công ty có quyền khấu trừ thu nhập và chuyển thông tin cho đối tác thu hồi.

“Tôi bán.” Câu đó bật khỏi miệng Quân trước cả khi anh kịp nghĩ xem mình đang nói với ai. An Nhiên quay sang. Gương mặt cô ướt mưa, tóc dính vào thái dương, nhưng mắt vẫn tỉnh. Quân cười khan một tiếng, không có gì giống vui. “Cô đừng nhìn tôi như vậy. Tôi biết cô sắp nói nếu bán thì mất chứng cứ. Tôi biết ông Tín mới đưa giấy. Tôi biết ba tôi có thể không chết vì lỗi của ông ấy. Nhưng cô có biết mười tám triệu sáu với nhà tôi là gì không? Là tiền thuốc của mẹ tôi mấy tháng. Là chủ nợ bớt đập cửa. Là tôi không phải nghe người ta hỏi bà Mai có nuôi thằng ăn cắp không.” Anh rút chiếc USB và tấm thẻ công trình khỏi túi trong áo khoác, giữ chặt đến mức cạnh thẻ hằn vào lòng bàn tay. “Khải muốn mua, đúng không? Vậy tôi đưa cho hắn. Ít nhất hắn có thể làm cái thông báo app biến mất.”

An Nhiên không giật lấy đồ. Cô chỉ đứng yên, như thể biết một động tác mạnh lúc này sẽ biến cô thành một người nữa muốn kiểm soát đời anh. “Nếu Khải xóa được thông báo app trong một cuộc gọi,” cô nói, “thì anh vừa có thêm bằng chứng rằng cái thông báo đó không phải quy trình bình thường.” Quân nhìn cô. Mưa dưới gầm cầu rơi không thẳng, bị gió xe phía trên quất thành từng làn mỏng, lạnh và bẩn. “Bằng chứng để làm gì nếu mẹ tôi bị dồn trước?” “Để biết phải dồn lại vào đâu,” An Nhiên đáp. “Anh bán USB, họ chưa chắc tha bác Mai. Họ chỉ biết anh sẽ gãy khi chạm vào bác. Lần sau họ không cần mua nữa, họ chỉ cần nhắc tên bác là anh tự đưa.”

Điện thoại của Quân sáng lên lần thứ ba. Số của Trịnh Khải hiện trên màn hình, đúng lúc đến mức không còn giống trùng hợp. Quân nhìn cái tên ấy, rồi nhìn An Nhiên. Cô không ngăn. Cô bật ghi âm trên máy mình, đặt vào túi áo ngoài, đủ gần để thu tiếng nhưng không phô ra. Quân bấm nghe. Đầu dây bên kia không có tiếng mưa. Giọng Khải sạch sẽ, ấm vừa đủ, như một căn phòng có điều hòa và cửa kính cách âm. “Cậu Quân, tôi thấy hồ sơ khiếu nại bên app hơi nặng. Tôi từng nói rồi, chuyện này có thể xử lý nhẹ nhàng nếu cậu giao lại đúng thứ đang giữ.” Quân cắn chặt răng. “Ông biết app gửi gì cho tôi?” Khải im một nhịp rất ngắn. Quá ngắn để nhận là sơ hở, đủ dài để Quân nghe thấy máu mình nóng lên. “Trong những vụ thất lạc hàng giá trị, các bên liên quan thường được thông báo. Tôi đang giúp cậu giảm thiệt hại.”

“Giảm bao nhiêu?” Quân hỏi. An Nhiên ngẩng mắt nhìn anh, nhưng vẫn không cắt ngang. Khải mềm giọng: “Khoản bồi thường có thể được treo lại. Bài đăng nhóm cư dân có thể được gỡ vì thiếu căn cứ. Mẹ cậu sẽ không bị làm phiền. Ngoài ra, tôi chuyển trước cho cậu năm mươi triệu trong tối nay, phần còn lại khi nhận đủ hộp, USB và thẻ.” Những chữ “mẹ cậu” rơi xuống rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không căm, Quân có thể tưởng đó là thiện ý. Anh hỏi: “Ông biết tôi đang ở đâu không?” Khải cười khẽ. “Tôi không cần biết nếu cậu còn biết điều. Chọn một nơi kín, gửi định vị. Đừng đi cùng cô Lê An Nhiên. Cô ấy không cứu được tài khoản của cậu đâu.”

Quân tắt máy. Một chiếc xe tải chạy qua trên cầu, làm cả khối bê tông rung lên. Dưới chân anh, nước mưa cuốn một vỏ ly nhựa mắc vào cục đá rồi xoay mãi không thoát. Anh nhìn USB trong tay, nhìn cái thẻ công trình đã xước, và trong vài giây anh ghét tất cả: ghét Khải vì nói đúng điểm đau, ghét An Nhiên vì có thể bình tĩnh khi anh muốn phát điên, ghét cả người cha đã chết vì để lại cho anh một câu hỏi quá lớn trên cái lưng quá mệt. Rồi anh nghe lại câu của ông Tín sau cánh cửa: nó muốn cậu thành thằng trộm trước đã. Nếu anh gửi định vị bây giờ, ảnh cắt camera không cần cắt nữa. Chính anh sẽ bước vào khung.

An Nhiên lấy từ túi chống nước trong balô ra một tập hồ sơ mỏng, đã được bọc bằng hai lớp nilon trong. Cô không đưa ngay, mà đặt lên bệ xi măng giữa họ. “Tôi không định đưa anh lúc này,” cô nói. “Vì bản này chưa đủ chuỗi nguồn để công bố. Nhưng nếu anh đang định bán mọi thứ chỉ để đổi lấy vài ngày yên thân, anh cần biết mình đang bán cái gì.” Quân nhìn tập hồ sơ. Trên tờ đầu tiên là bản sao biên bản tai nạn của Minh Thịnh Plaza, tên Phạm Văn Đạt nằm giữa những dòng chữ khô khốc. Dưới đó có một ghi chú tay của An Nhiên, khoanh đỏ mốc 22:05 và 22:16, rồi thêm một dòng: chữ ký xác nhận nhận lỗi không khớp mẫu lưu.

Quân không chạm vào ngay. Mưa hắt vào mép nilon, vỡ thành những hạt nhỏ. An Nhiên đẩy hồ sơ về phía anh, giọng thấp nhưng rõ: “Đây là phần tôi giữ lại về ba anh. Nếu đọc xong anh vẫn muốn bán, tôi sẽ không giằng USB khỏi tay anh. Nhưng anh phải quyết định khi biết người ta đã bắt ba anh im lặng bằng cách nào, chứ không phải khi họ vừa bóp cổ anh bằng app.” Quân nhìn tên cha mình qua lớp nhựa mờ. Lần đầu tiên trong đêm, tiếng xe trên cầu xa đi, tiếng mưa gần lại, và anh nhận ra tay mình đang run không phải vì lạnh. Trên màn hình điện thoại, thời hạn phản hồi chỉ còn mười bảy phút. Trước mặt anh, An Nhiên mở tập hồ sơ ra đúng trang có chữ ký của cha anh.