Chương 68: Lời Chứng Của Mạnh Lan
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 68: Lời Chứng Của Mạnh Lan
Hộp mẫu trong tủ lạnh kêu một tiếng rất nhỏ trước lúc trời sáng hẳn. Không phải âm thanh đáng sợ, chỉ là tiếng nhựa co lại vì lạnh, nhưng Dật vẫn quay đầu nhìn nó ba lần trong lúc thái hành. Bà Lưu bảo người làm bếp mà cứ nhìn tủ lạnh thì sớm muộn cũng bị củ cải cười vào mặt. Dật rắc hành lên bát cháo trắng, đáp: “Củ cải mà biết cười, tôi sẽ bán vé tham quan, khỏi cần kiện tụng.” Nói xong anh đặt bát cháo xuống bàn inox, hơi nóng bốc lên mỏng và nhạt, khác hẳn mùi canh nồi B tối qua vẫn còn như mắc trong cổ họng mọi người.
Hạ Miên ngồi cạnh cửa, trước mặt là sổ tay, điện thoại và một tập giấy Chu Tầm vừa in ra từ quán photocopy đầu hẻm. Quyền truy cập tòa soạn của cô vẫn bị khóa, nhưng bút trong tay cô chưa chịu nghỉ việc. Chu Tầm khoanh đỏ từng chỗ cần hỏi Mạnh Lan, giọng khàn vì thức trắng: “Hôm nay chỉ xác nhận ba việc. Một, bà ấy là ai trong dự án cũ. Hai, ghi chú kỹ thuật có thật hay không. Ba, biên bản thử nghiệm nội bộ có liên quan gì đến phiên bản bị thương mại hóa. Không hỏi suy đoán kiểu phim truyền hình lúc chín giờ.” Dật đặt thêm một chén nước ấm trước mặt anh. “Anh luật sư, phim truyền hình còn có quảng cáo dầu gội, chúng ta nghèo hơn nhiều.”
Đinh Mộc từ phía sau rèm ló đầu ra, mắt còn đỏ vì ngủ chập chờn. “Mẹ em hỏi hôm nay có cần bà ấy tránh đi không.” Dật nhìn cậu một cái, giọng nhẹ hơn: “Cần. Không phải vì bà ấy không quan trọng, mà vì chưa đến lượt. Người yếu thế không phải gia vị, cần là rắc vào cho đậm chuyện.” Đinh Mộc gật đầu, ôm cái khay chạy vào trong. Hạ Miên nghe câu đó, ngòi bút dừng lại. Cô hiểu anh cũng đang nhắc mình: một câu chuyện muốn đi xa không được đẩy người sợ hãi nhất ra phía trước chỉ để có cảnh xúc động.
Mạnh Lan đến lúc tám giờ mười bảy. Bà mặc áo khoác xám, tóc buộc thấp, tay trái ôm một túi hồ sơ màu nâu đã sờn mép. Sau lưng bà không có phóng viên, không có đoàn người, chỉ có mưa bụi sót lại trên vai và vẻ mặt của một người đã đi qua nửa thành phố trong lúc liên tục muốn quay đầu. Bà đứng trước cửa quán vài giây, nhìn bảng hiệu “Cơm Đêm Hẻm Cũ”, rồi mới bước vào. Dật không hỏi bà có sợ không. Anh chỉ đẩy bát cháo trắng còn ấm về phía bà. “Ăn trước. Làm chứng đói bụng dễ nói sai.”
Mạnh Lan nhìn bát cháo, khóe mắt khẽ run. “Mẹ cậu cũng hay nói người đói thì đừng ký giấy.” Bà ngồi xuống, nhưng không ăn ngay. Chu Tầm bật máy ghi âm sau khi đọc rõ thời gian, địa điểm và lời đồng ý ghi nhận. Vân, blogger tối qua, cũng có mặt nhưng đặt máy quay úp xuống bàn. Anh nói: “Tôi chỉ làm người chứng kiến việc giao nhận tài liệu. Phần kể chuyện của cô Mạnh, nếu luật sư không cho, tôi không quay.” Chu Tầm nhìn anh bằng ánh mắt hiếm hoi gần với hài lòng.
Túi hồ sơ mở ra không phát tiếng động lớn, nhưng cả quán như nghe thấy một cái nắp cũ bị bật khỏi quá khứ. Mạnh Lan lấy ra trước một bản chụp đen trắng, giấy đã ngả màu ở mép. Trên đầu trang là mã dự án nội bộ của dòng suất ăn tiện lợi từng biến mất khỏi thị trường, phía dưới có hàng chữ viết tay: “Dầu nền sau xử lý vẫn lưu mùi bám cổ, cần bổ sung bước khử mùi ở nhiệt thấp, không thay thế bằng hương liệu che phủ.” Chữ ký ở góc dưới không phải của Lâm Chiêu Hòa, mà là của Mạnh Lan. Bên cạnh đó là một bản scan rõ hơn, kẹp cùng biên bản thử nghiệm nội bộ có danh sách người tham gia, ngày tháng và cột nhận xét bị gạch sửa bằng bút xanh.
Dật không chạm vào giấy ngay. Anh nhìn dòng chữ “không thay thế bằng hương liệu che phủ” rất lâu. Hôm qua, nồi bên phải đã làm điều ngược lại: nó không sửa lỗi, nó đè mùi lỗi xuống bằng một mùi mạnh hơn. Đó không phải tội ác có thể nếm một lần rồi đem ra kết án. Nhưng nó là kiểu lựa chọn khiến người nấu ăn cảm thấy lạnh tay. Anh hỏi: “Mẹ tôi có biết bản cuối bị đổi không?” Mạnh Lan siết mép bát cháo, đầu ngón tay trắng bệch. “Biết. Chị Chiêu Hòa từ chối ký nghiệm thu. Chị ấy viết riêng một bản phản đối, nói công thức nền có thể thương mại hóa, nhưng không được rút bước xử lý an toàn để giảm chi phí. Sau đó bản phản đối biến mất khỏi hồ sơ chính.”
Hạ Miên ngẩng lên. “Cô có thấy ai lấy bản đó không?” Chu Tầm lập tức đưa mắt nhắc cô dừng ở dữ kiện. Mạnh Lan lắc đầu, chậm nhưng rõ. “Không. Tôi không thấy ai lấy. Tôi chỉ thấy bản lưu trong tủ dự án không còn, và phiên bản gửi lên hội đồng xét duyệt đã bỏ cảnh báo. Lúc ấy Trác Thành phụ trách thương mại hóa, còn Tống Khải Minh ký duyệt cuối theo bản tổng hợp.” Cái tên cha rơi xuống giữa quán như một chiếc thìa inox rơi vào chậu nước. Không vỡ, nhưng lạnh và vang.
Bà Lưu đang lau bàn ở góc trong cũng dừng tay. Đinh Mộc sau rèm không dám thở mạnh. Dật cúi xuống, dùng khăn sạch lau một vệt nước không tồn tại trên mặt bàn. Hạ Miên nhìn động tác ấy, bỗng hiểu anh đang giữ mình bằng những việc nhỏ. Lần này, Dật chỉ lau hai lượt rồi dừng. Anh hỏi tiếp, giọng bình hơn vẻ mặt: “Vậy lời chứng của cô hôm nay là: mẹ tôi phản đối sửa quy trình, cô từng ghi lỗi kỹ thuật, bản cuối cùng bỏ phần đó. Đúng không?”
“Đúng.” Mạnh Lan cuối cùng ăn một thìa cháo. Có lẽ vì cháo nhạt, hoặc vì câu trả lời đã ra khỏi miệng, vai bà hạ xuống một chút. “Tôi không thể nói sản phẩm năm đó đã gây hại cho ai nếu không có kiểm nghiệm và hồ sơ y tế. Tôi cũng không thể nói tai nạn của chị ấy do ai sắp đặt. Tôi chỉ có thể nói trong dự án đó, chúng tôi đã cảnh báo, và cảnh báo bị bỏ qua.” Chu Tầm gật đầu rất khẽ. “Câu này giữ nguyên. Nó đứng được.”
Điện thoại Hạ Miên rung liên tục. Video bữa ăn thử của Vân đã lên bản cắt ngắn: hai bát A/B, câu trả lời “chưa có kiểm nghiệm” của Dật và nhận xét về mùi dầu nền. Cùng lúc, tài khoản chính thức của Tống thị đăng thông cáo: “Một số cá nhân lợi dụng hình ảnh sản phẩm cũ để tạo suy đoán sai lệch, xâm phạm danh dự doanh nghiệp và bí mật thương mại. Tống thị bảo lưu quyền truy cứu.” Câu chữ sạch sẽ, khô ráo, không nhắc tên Dật, nhưng từng chữ đều đặt một bàn tay lên cổ quán cơm.
Chu Tầm đọc xong, cười không vui. “Đây mới là Tống Trác Thành. Không cần chửi, không cần dọa, chỉ treo một con dao pháp lý trên đầu mọi người.” Vân nhấc máy quay lên rồi lại đặt xuống. “Tôi có cần gỡ video không?” Dật ngước mắt nhìn anh. “Anh nói dối chỗ nào?” Vân im vài giây. “Không.” “Vậy muốn gỡ thì gỡ vì sợ, đừng gỡ vì tôi.” Vân bật cười rất nhỏ, nhưng tay anh không chạm vào nút xóa.
Mạnh Lan nhìn thông cáo ấy, sắc mặt xám hơn. Nhiều năm trước, có lẽ cũng có những câu chữ sạch sẽ như vậy đi qua bàn họp, biến một cảnh báo thành bất tiện, biến một người phản đối thành người gây rối. Bà lấy trong túi ra thêm một tờ giấy đã ký sẵn nửa trang: bản tường trình cá nhân. “Tối qua tôi viết lại toàn bộ những gì mình nhớ được. Chưa công chứng, chưa đủ làm bằng chứng tòa án, nhưng tôi có thể ký trước mặt luật sư. Nếu cần, tôi sẽ đến cơ quan chức năng.” Bà dừng lại, nhìn Dật. “Tôi không chắc mình hết sợ. Tôi chỉ chắc chữ ký này là của tôi.”
Dật đứng đối diện bà, phía sau là bếp, trước mặt là tờ giấy mỏng hơn rất nhiều so với một tập đoàn. Anh không nhận ngay. “Cô Mạnh, ký rồi cô sẽ bị kéo vào. Họ có thể nói cô bất mãn, nhớ sai, hoặc bị tôi mua chuộc bằng một bát cháo nhạt đến mức xúc phạm nghề bếp.” Mạnh Lan cúi nhìn bát cháo, lần đầu tiên trong buổi sáng có một nụ cười rất mệt. “Cháo này đúng là không đủ để mua chuộc ai.” Rồi bà cầm bút. “Nhưng năm đó tôi đã im lặng đủ lâu. Lần này, ít nhất tôi muốn nói phần mình biết.”
Bút chạm giấy. Tiếng sột soạt ấy rất nhẹ, nhưng Dật nghe rõ hơn cả tiếng mưa ngoài hiên. Chu Tầm lập tức chụp ảnh, niêm phong bản sao, ghi nhận người chứng kiến. Hạ Miên không đăng gì. Cô chỉ đánh dấu giờ, địa điểm, nội dung chính và viết một dòng riêng ở cuối trang: “Nhân chứng không kết luận thay chứng cứ, nhưng xác nhận cảnh báo kỹ thuật từng tồn tại.” Dật nhìn dòng chữ đó, gật đầu. Sau nhiều ngày bị cuốn giữa tin bị gỡ, bình luận mạng và những cuộc gọi không ai muốn nhận, cuối cùng họ có một thứ không cần ồn ào để có trọng lượng: lời chứng có tên, có ngày, có giới hạn.
Cao trào nhỏ đến ngay sau đó, không có tiếng sấm hỗ trợ cho đúng kịch bản. Một nhân viên chuyển phát dừng trước cửa quán, đội mũ mưa, tay cầm phong bì cứng in logo hãng luật đại diện cho Tống thị. Anh ta hỏi: “Ai là Tống Dật?” Trong quán không ai trả lời trong một giây đầu. Rồi Dật lau tay vào tạp dề, bước ra nhận. Phong bì nặng hơn vẻ ngoài. Trên dòng người nhận, họ không viết Lâm Dật. Họ viết thẳng tên anh đã bỏ lại mười năm: Tống Dật.
Chu Tầm bóc phong bì ngay tại bàn. Hạ Miên đứng sau lưng Dật, gần đến mức anh nghe được hơi thở cô nén lại. Nội dung không dài: thông báo khởi kiện và yêu cầu chấm dứt ngay mọi hành vi công bố, sử dụng, tái hiện, sao chép công thức liên quan đến dự án thực phẩm cũ của Tống thị; đồng thời yêu cầu bồi thường thiệt hại danh dự và bí mật thương mại. Ở cuối trang, người ký đại diện pháp lý ghi theo ủy quyền của Tống Trác Thành. Bà Lưu nhìn cái dấu đỏ, chửi rất khẽ một câu không phù hợp với cháo trắng. Dật thì chỉ nhìn tên mình trên giấy, rồi nhìn hộp mẫu trong tủ lạnh. Sau một đêm, câu chuyện đã bước từ mạng xã hội vào hồ sơ luật sư. Anh gấp tờ thông báo lại, đặt cạnh bản tường trình của Mạnh Lan, giọng bình tĩnh đến mức gần như lạnh: “Được. Vậy chương sau chúng ta nói về bí mật thương mại.”
