Bỏ qua nội dung

Com Dem Hem Cu

Chương 69: Bí Mật Thương Mại

Dấu đỏ trên tờ thông báo khô rất nhanh, còn nồi cháo trong bếp thì bắt đầu sôi trào. Dật nghe tiếng nước gạo phụt lên khỏi miệng nồi trước cả khi Chu Tầm đọc hết dòng cuối cùng của văn bản. Anh bước vào bếp, hạ lửa, dùng muôi gạt lớp bọt trắng xuống, động tác bình tĩnh đến mức Đinh Mộc đứng cạnh cửa cứ tưởng ông chủ mình đang xử lý một vụ cháy nhỏ trong nồi chứ không phải một vụ kiện đang cháy thẳng vào tên thật của anh. Bà Lưu chẹp miệng sau lưng: “Cháo còn biết trào khi bị đậy lâu quá. Người mà bị đậy mười năm, không trào mới lạ.”

Dật đặt nắp nồi lệch sang một bên, lau tay vào tạp dề rồi quay lại bàn inox. Tờ thông báo vẫn nằm giữa bản tường trình của Mạnh Lan và sổ ghi chép của Hạ Miên, sạch sẽ như một miếng cá đã lọc hết xương nhưng vẫn tanh. Chu Tầm gõ đầu bút vào ba cụm chữ đã khoanh tròn: xâm phạm danh dự, sử dụng trái phép tài liệu nội bộ, tiết lộ bí mật thương mại. Anh ngước lên nhìn Dật: “Họ không kiện vì bát cháo của cậu dở. Họ kiện vì muốn đóng khung mọi thứ cậu đang làm thành một hành vi đánh cắp công thức.”

“Công thức của mẹ tôi.” Dật nói rất nhẹ. Câu ấy không giống phản bác, giống một người vừa nhặt lại cái bát cũ bị người khác dán nhãn hàng hóa. Chu Tầm không mềm giọng, vì nghề của anh không cho phép mềm đúng lúc người ta cần tỉnh. “Trên cảm xúc là của mẹ cậu. Trên hồ sơ, họ sẽ nói công thức được phát triển trong dự án R&D của Tống thị, có mã dự án, biên bản thử nghiệm, danh sách người tham gia, bản nghiệm thu thương mại hóa. Cậu tái hiện hai phiên bản trước mặt người chứng kiến, để blogger đăng video, lại giữ bản chụp ghi chú kỹ thuật. Họ sẽ nói cậu dùng dữ liệu mật để gây thiệt hại cho doanh nghiệp.”

Hạ Miên khép sổ, đầu bút dừng ở mép trang. “Nhưng nếu công thức có rủi ro an toàn thực phẩm, họ không thể dùng bí mật thương mại để bịt miệng cảnh báo.” Chu Tầm liếc cô, lần này ánh mắt không phải nhắc dừng mà là đồng ý có điều kiện. “Đúng, nhưng muốn nói câu đó ra trước pháp lý thì phải có kiểm nghiệm, nguồn tài liệu hợp lệ và chứng cứ quyền sở hữu ban đầu. Nếu chúng ta cầm tài liệu của họ chạy khắp nơi, Trác Thành chỉ cần chứng minh cách lấy tài liệu có vấn đề là đủ biến sự thật thành một đống giấy bị loại.”

Mạnh Lan ngồi im từ nãy, hai tay ôm cốc nước ấm nhưng môi vẫn nhợt. Bà nhìn những bản chụp mình mang đến như nhìn thứ vừa cứu được lương tâm, vừa có thể kéo bà ngã xuống lần nữa. “Tôi lấy bản scan từ ổ lưu cá nhân năm đó. Tôi không vào hệ thống của Tống thị bây giờ, cũng không lấy từ kho nội bộ hiện tại.” Chu Tầm ghi lại từng chữ. “Câu này rất quan trọng. Từ giờ cô Mạnh không gửi thêm bất cứ thứ gì qua tin nhắn. Bản gốc ở đâu, ai giữ, từng được sao lưu lúc nào, nói rõ. Chúng ta bảo vệ chứng cứ trước, rồi mới nghĩ đến chuyện đánh nhau.”

Dật bỗng cười khẽ. “Anh luật sư, anh nói ‘đánh nhau’ nghe rất văn minh.” Chu Tầm đẩy kính. “Tôi đã cố không nói ‘bị người ta đập bằng tiền và thủ tục’ vì sợ ảnh hưởng bữa sáng.” Bà Lưu hừ một tiếng, nhấc bát cháo nguội đi hâm lại. Không khí trong quán nhờ câu cà khịa ấy mà có thêm một khe thở, nhưng khe thở rất hẹp. Ngoài cửa, vài khách quen đứng lấp ló, muốn vào hỏi nhưng sợ câu hỏi của mình thành thêm một gánh trên vai chủ quán.

Tin trên mạng đổi chiều nhanh như dầu nóng gặp nước. Dưới video bữa ăn thử, có người hỏi vì sao một ông chủ quán nhỏ lại biết công thức cũ của tập đoàn, có người mắng Tống thị che giấu, cũng có người bình luận rất trơn tru rằng Dật đang lợi dụng danh nghĩa mẹ ruột để ăn cắp tài sản trí tuệ. Hạ Miên đọc vài dòng rồi tắt màn hình. Quyền đăng bài của cô vẫn bị khóa, nhưng thói quen kiểm tra nguồn bình luận chưa bị khóa theo. “Có tài khoản mới lập đang đẩy cùng một cụm từ: đánh cắp công thức. Không phải tự phát.”

“Tống Trác Thành thích từ gọn.” Dật mở ngăn kéo lấy một xấp hóa đơn nhập hàng, đặt lên bàn. “Một cụm từ đủ khiến khách không biết mình đang ăn cơm hay tham gia vụ án.” Đinh Mộc nghe vậy, mặt tái đi. “Anh Dật, nếu họ yêu cầu quán dừng sử dụng công thức liên quan, vậy tối nay mình có mở không?” Câu hỏi rơi xuống đúng chỗ mọi người né từ đầu. Mở bếp có thể bị nói là tiếp tục xâm phạm. Đóng bếp thì chẳng khác gì thừa nhận bị họ bóp cổ. Đối với cư dân hẻm, một đêm quán tắt đèn không chỉ là mất bữa cơm, mà là tin đồn có thêm chân.

Dật nhìn ra hiên. Mưa đã ngừng, nước từ mái tôn nhỏ từng giọt xuống thùng nhựa, đều đặn như ai đang đếm thời gian còn lại. Anh hỏi Chu Tầm: “Nếu tôi nấu món thường ngày của quán, họ có vin vào được không?” Chu Tầm đáp ngay: “Được, nếu họ muốn làm bẩn dư luận. Còn về pháp lý, ta tách rõ: quán không bán sản phẩm thương mại hóa của dự án cũ, không công bố tỷ lệ kỹ thuật chi tiết, không tái hiện bát B trước công chúng nữa cho đến khi có kiểm nghiệm độc lập. Nhưng quán vẫn có quyền mở, bán món dân dụng, dùng nguyên liệu và quy trình riêng đã có từ trước.”

“Tức là tôi vẫn được nấu cơm.” Dật nói. Chu Tầm nhìn anh một cái. “Tôi biết câu đó nghe buồn cười, nhưng đúng. Họ muốn biến việc cậu nấu cơm thành hành vi phạm pháp. Ta không để họ định nghĩa cái bếp này.” Hạ Miên viết nhanh xuống sổ: không công bố tỷ lệ, không đụng bản scan, bảo toàn mẫu, tiếp tục mở quán. Cô dừng lại ở dòng cuối, thêm một câu nhỏ: người bị kiện vẫn phải ăn tối. Dật nhìn thấy, định cà khịa chữ cô xấu, nhưng câu đó kẹt lại trong cổ anh như hạt cơm chưa nhai kỹ.

Buổi trưa, đại diện hãng luật gọi đến. Giọng người đàn ông trong điện thoại lịch sự đến mức nếu không nghe nội dung, người ta có thể tưởng anh ta đang mời đặt bàn. Họ đề nghị Dật ký cam kết ngừng mọi phát ngôn liên quan đến dự án thực phẩm cũ, giao nộp bản sao tài liệu, gỡ video bữa ăn thử và đăng lời xin lỗi vì đã tạo hiểu lầm về Tống thị. Đổi lại, Tống thị sẽ “cân nhắc không yêu cầu biện pháp khẩn cấp tạm thời đối với hoạt động kinh doanh của quán”. Chu Tầm bật loa ngoài, để mọi người nghe đủ câu đủ chữ. Không ai chen vào. Ngay cả bà Lưu cũng thôi chửi thầm.

Dật đợi người kia nói hết mới hỏi: “Nếu tôi ký, các anh có kiểm nghiệm lại sản phẩm cũ không?” Đầu dây bên kia im đúng hai giây, khoảng im lặng rất nhỏ nhưng đủ để Hạ Miên ngẩng lên. Người đàn ông đáp: “Vấn đề đó không thuộc phạm vi trao đổi hôm nay.” Dật lại hỏi: “Nếu tôi ký, các anh có thừa nhận từng có cảnh báo kỹ thuật bị bỏ khỏi hồ sơ không?” Lần này Chu Tầm hơi nhíu mày, nhưng không ngăn. Bên kia vẫn giữ giọng trơn tru: “Anh Tống, chúng tôi đang tạo cơ hội để anh hạn chế tổn thất.”

Cái tên “anh Tống” phát ra từ loa như một chiếc móc cũ móc vào xương. Dật nhìn nồi cháo đã tắt lửa, nhìn bản tường trình của Mạnh Lan, rồi nhìn Đinh Mộc đang cố đứng thẳng dù tay bóp mép áo. Anh chợt thấy mình của mười năm trước, cũng từng đứng trước một đống giấy và tin rằng im lặng có thể làm chuyện xấu đi qua nhanh hơn. Nó không đi qua. Nó chỉ học cách thay áo. “Vậy phiền anh ghi lại giúp,” Dật nói, giọng bình, “tôi không ký lời xin lỗi cho một cảnh báo an toàn. Tôi cũng không giao bản tường trình của nhân chứng cho người đang bị nhân chứng nhắc tên. Còn quán tối nay vẫn mở.”

Đầu dây bên kia lạnh đi thấy rõ. “Anh đang tự đặt mình vào rủi ro rất lớn.” Dật đáp: “Tôi mở quán cơm đêm, ngày nào cũng nhìn hóa đơn gas. Rủi ro lớn nhỏ tôi biết đọc.” Chu Tầm lập tức cúp máy trước khi thân chủ của mình tiếp tục biến biên bản pháp lý thành tiết mục độc thoại có thể bị trích dẫn bất lợi. Anh nhìn Dật bằng vẻ mặt vừa muốn mắng vừa muốn cười. “Lần sau khi tôi chưa cho phép, cậu chỉ cần nói ‘trao đổi qua luật sư’.” Dật gật đầu rất ngoan. “Lần sau tôi sẽ cà khịa qua luật sư.”

Cao trào nhỏ của ngày hôm đó không nằm ở cuộc gọi, mà ở lúc Dật treo lại bảng thực đơn. Anh gỡ tờ giấy ghi “bát thử A/B” xuống, thay bằng mấy món bình thường: cơm thịt kho trứng, canh bí nấu tôm khô, trứng hấp thịt băm, rau cải xào tỏi. Những món ấy không có mã dự án, không có biên bản nghiệm thu, không có dấu đỏ. Chúng chỉ có mùi hành phi, tiếng muôi chạm thành nồi và những người tan ca đứng trước cửa hỏi nhỏ: “Hôm nay còn bán không?” Dật nhìn họ, đáp: “Còn. Nhưng ai gọi món ‘bí mật thương mại’ thì phụ thu phí luật sư.”

Tiếng cười bật ra lác đác, không lớn, nhưng đủ để Đinh Mộc thở được. Hạ Miên phụ cậu lau bàn, Chu Tầm ngồi ở góc soạn danh mục chứng cứ, Mạnh Lan ký bổ sung phần nguồn gốc bản scan. Bà Lưu bưng từ tiệm tạp hóa sang một thùng trứng, miệng bảo bán ế nên cho mượn, mắt lại đỏ hơn mọi khi. Dật không hỏi. Anh chỉ nhận thùng trứng, tính vào sổ nợ của mình một dòng rất nghiêm túc: “Bà Lưu – một thùng trứng – trả bằng việc ít mắng hơn trong ba ngày.” Bà Lưu đọc được, mắng anh ngay tại chỗ, coi như khoản nợ vừa phá sản.

Khi quán bắt đầu đông, điện thoại của Chu Tầm rung. Anh nhìn tên người gọi, sắc mặt đổi nhẹ rồi bước ra hiên nghe. Dật đang múc canh bí, không quay đầu nhưng vẫn đếm được thời gian cuộc gọi bằng ba lượt khách thêm cơm. Chu Tầm trở vào, đặt điện thoại xuống cạnh sổ chứng cứ. “Tống Duệ gọi. Anh ta nói Trác Thành đã yêu cầu bộ phận pháp chế chuẩn bị hồ sơ xin lệnh tạm thời. Mục tiêu không hẳn là thắng kiện ngay, mà là buộc cậu dừng công bố và làm nhân chứng sợ.”

Hạ Miên hỏi: “Anh ta có đưa gì không?” Chu Tầm lắc đầu. “Không. Và đó là phần đáng tin. Anh ta chỉ nói một câu: muốn phá khung bí mật thương mại, phải tìm chứng cứ ngoài hệ thống Tống thị, chứng minh Lâm Chiêu Hòa tạo công thức trước khi nó bị biến thành tài sản dự án.” Mạnh Lan nhắm mắt, như vừa nghe lại một cánh cửa cũ đóng sầm. Dật đặt muôi xuống. Ngoài hệ thống Tống thị. Nghĩa là không phải bản scan của Mạnh Lan, không phải biên bản nội bộ, không phải thứ Trác Thành có thể gọi là tài liệu mật bất cứ lúc nào.

Trong góc quán, bà Lưu đang chia trứng vào rổ bỗng khựng tay. Một quả trứng lăn khỏi lòng bàn tay bà, chạm xuống mặt bàn inox rồi dừng lại trước mép, may mà Đinh Mộc kịp chụp. Bà Lưu không mắng cậu vụng về như mọi ngày. Bà nhìn Dật, nhìn bảng hiệu cũ ngoài hiên, rồi chậm rãi quay về tiệm tạp hóa của mình. Đêm xuống hẳn, khi quán vẫn sáng đèn và tiếng gọi món chưa dứt, bà mở ngăn dưới cùng của tủ gỗ, lấy ra một hộp thiếc đã rỉ ở góc. Trong hộp, dưới mấy tờ hóa đơn cũ, có một phong thư ngả vàng. Trên phong thư là nét chữ của Lâm Chiêu Hòa: “Gửi Dật, khi con cần biết món ăn này thật sự thuộc về ai.”