Chương 60: Đêm Dật Khóc
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcMưa sau buổi trưa không rơi thành tiếng, chỉ bám thành một lớp ẩm mỏng trên kính xe, khiến thành phố Vân Giang giống một cái nồi vừa tắt bếp nhưng hơi nóng vẫn chưa chịu tan. Dật ngồi ở ghế sau taxi, một tay giữ túi áo khoác có chiếc USB màu đen, một tay đặt trên đầu gối. Hạ Miên ngồi bên cạnh, không hỏi anh đã nhìn thấy gì, cũng không hỏi Tống Duệ nói thêm gì sau câu “Trác Thành biết rồi”. Cô chỉ đưa điện thoại của mình sang, trên màn hình là bản đồ vị trí quán cơm và hai tuyến đường vòng tránh camera giao thông trước ngân hàng. “Tôi không chắc có ích không,” cô nói nhỏ. “Nhưng ít nhất đừng để người ta chụp được cảnh anh mang chứng cứ về tận cửa quán như giao đồ ăn.”
Dật nhìn bản đồ, khóe miệng hơi động. “Cô đang chê dịch vụ của tôi thiếu bảo mật à?” “Tôi đang chê anh thiếu ngủ.” Hạ Miên đáp. Câu ấy đáng lẽ có thể kéo ra một trận đấu khẩu nửa vời, kiểu anh nói mình ngủ đủ để ghét người khác, cô nói ghét người khác không tính là nghỉ ngơi. Nhưng chiếc USB trong túi nặng hơn mọi câu đùa. Dật im lặng rất lâu rồi bảo tài xế dừng ở đầu hẻm sau, cách quán một đoạn. Anh không về thẳng cửa chính. Hẻm Thanh Đăng buổi chiều vắng lạ, mấy mái hiên ướt nước, thùng rau của bà Lưu úp nghiêng trước nhà, bảng hiệu Cơm Đêm Hẻm Cũ tắt đèn như một người cố giả vờ đang ngủ.
Tống Duệ gửi mật khẩu lúc Dật vừa mở khóa cửa sau. Tin nhắn chỉ có một chuỗi ký tự dài và một câu: “Tối bảy giờ, đừng đến một mình.” Dật đọc xong, bật cười khàn. “Anh trai tôi cuối cùng cũng học được cách quan tâm người khác. Tiếc là văn phong vẫn giống hướng dẫn sử dụng máy xay.” Hạ Miên đứng ngoài bếp, nhìn quanh một lượt. “Anh định mở ở đây?” “Máy trong quán cũ, không nối mạng. Nếu có nổ thì cùng lắm nổ cái quán vốn đã bị chê bẩn.” Anh đặt USB lên bàn inox, rửa tay thật kỹ như chuẩn bị xử lý một miếng cá sống. Xà phòng phủ trắng những vết bỏng nhỏ trên ngón tay. Hạ Miên nhìn thấy, nhưng cô không nói gì. Dật lau tay, rút chiếc laptop cũ từ ngăn dưới quầy, tháo dây mạng đã chẳng dùng từ lâu, rồi mở máy.
Màn hình sáng lên chậm chạp. Tiếng quạt tản nhiệt rì rì nghe già hơn cả bảng hiệu ngoài cửa. Dật nhập mật khẩu hai lần mới đúng. Thư mục hiện ra không nhiều: bản scan Báo cáo số 17, biên bản họp kỹ thuật, bảng so sánh chi phí, và một tệp ghi chú của Tống Duệ đặt tên ngắn gọn: “Đọc trước khi ngu.” Dật nhìn cái tên tệp, bỗng thấy cổ họng nghẹn một cách vô lý. Nhà họ Tống có lẽ thật sự không biết nói lời tử tế. Họ chỉ biết để lời tử tế nằm lẫn trong cảnh báo, điều kiện, và những câu nghe như mắng nhau.
Anh mở báo cáo trước. Trang đầu là bản scan hơi lệch, mép giấy có vết ố cũ. Dòng tiêu đề “Đánh giá rủi ro điều chỉnh công thức nền – Dự án Mười Bảy” nằm trên nền trắng đục. Bên dưới, tên Lâm Chiêu Hòa hiện ra ở vị trí người phản biện kỹ thuật. Dật đã thấy chữ mẹ trong cuốn sổ công thức, trong mẩu ghi chú kẹp sau ảnh cũ, trong những dòng nhắc anh đừng để họ biến món ăn thành thuốc độc. Nhưng nhìn tên bà nằm trong một văn bản chính thức, bên cạnh các mục kiểm nghiệm, tỷ lệ phụ gia và khuyến cáo thu hồi, anh vẫn có cảm giác như ai đó vừa mở một cánh cửa trong ngực mình rồi quên đóng lại.
Báo cáo không la hét. Nó lạnh, gọn, đáng sợ theo cách của giấy tờ chuyên môn. Lâm Chiêu Hòa ghi rõ việc thay nguyên liệu ổn định bằng lô hàng giá rẻ có thể làm tăng nguy cơ biến đổi mùi, giảm khả năng kiểm soát vi sinh trong điều kiện bảo quản kém, và đặc biệt không được áp dụng cho suất ăn vận chuyển đêm. Những câu chữ ấy không hề giống lời một người phụ nữ yếu đuối bị cảm xúc chi phối. Chúng sắc như dao mỏng, cắt vào đúng chỗ Tống thị đã cố bọc bằng bao bì đẹp và khẩu hiệu gia đình. Dật đọc đến trang thứ bảy thì ngón tay dừng lại. Trong phần ghi chú bên lề, mẹ anh viết tay: “Đã nhắc Dật không ăn mẫu thử số B. Trẻ con nhớ mùi nhanh hơn người lớn.”
Hạ Miên đứng ngoài cánh cửa bếp. Cửa không đóng hẳn, chỉ khép hờ đủ để ánh sáng vàng rơi thành một đường trên nền gạch. Cô nghe tiếng con lăn chuột, tiếng ghế kéo rất khẽ, rồi một khoảng im lặng dài. Cô muốn bước vào, nhưng lại nhớ Dật từng nói có những món nếu mở nắp quá sớm sẽ mất hơi, có những người nếu bị hỏi quá nhanh sẽ chỉ biết nói dối. Vì vậy cô ngồi xuống chiếc ghế nhựa ngoài quầy, đặt điện thoại úp mặt, để yên cho anh đọc. Lần đầu tiên trong nhiều ngày, cô không làm phóng viên. Cô chỉ làm người canh một cánh cửa.
Dật mở biên bản họp kỹ thuật. Tên Tống Trác Thành xuất hiện ở dòng người chủ trì phương án tối ưu chi phí. Tên Tống Khải Minh nằm ở mục người nhận báo cáo tổng hợp. Tên Tống Duệ lúc đó còn ở vị trí trợ lý dự án, chữ ký non hơn bây giờ rất nhiều. Không có tên Dật. Anh tưởng như vậy sẽ nhẹ hơn, nhưng đến trang mười ba, một phụ lục quét mờ hiện ra: danh sách tài liệu cần chuyển về nhà chính để Chủ tịch xem xét, kèm ghi chú viết tay của mẹ anh ở góc dưới. “Bản phụ cho Dật, nếu tôi không kịp giải thích.” Chỉ một dòng thôi, không tố cáo, không trách móc. Vậy mà Dật phải đặt tay lên miệng, vì dạ dày co lại như vừa nuốt phải cơm nguội còn lẫn đá.
Anh nhớ ra cái buổi tối đó. Năm anh mười chín tuổi, mẹ đặt một phong bì nâu vào ngăn kéo bàn học của anh, dặn anh đừng đưa cho bất cứ ai trước khi bà về. Anh đã cãi lại vì ghét cảm giác bị biến thành đồng phạm trong cuộc chiến của người lớn. Sau tai nạn, phong bì vẫn nằm ở đó. Anh mở ra, thấy những con số, những ký hiệu lạ, một dòng chữ “Mười Bảy”, và nghe dưới nhà chú Ba nói với cha rằng mẹ anh đã quá căng thẳng, càng đào càng làm Tống thị mất mặt. Anh đã gấp phong bì lại. Anh đã khóa ngăn kéo. Anh đã tự nhủ mình không hiểu gì cả. Rồi anh bỏ nhà đi, mang theo vài bộ quần áo, một ít tiền, một cái họ của mẹ, và bỏ lại cái phong bì như bỏ lại một căn phòng đang cháy.
Chiếc laptop trước mặt nhòe đi. Dật cúi xuống, hai vai không rung mạnh, không có tiếng nấc lớn nào đủ để người ngoài nghe thấy. Nước mắt rơi lên mu bàn tay anh, nóng đến kỳ lạ. Anh đã tưởng mình khóc hết trong tang lễ của mẹ, trong những đêm đầu mở quán không bán nổi mười suất, trong lần cha đứng trước cửa mà anh không mở. Hóa ra có những giọt nước mắt không biến mất, chúng chỉ nằm im như nước dùng để qua đêm, đến lúc đun lại mới nổi váng. Dật cắn chặt răng, nhưng vẫn không ngăn được hơi thở đứt quãng. “Con xin lỗi,” anh nói, rất nhỏ, nhỏ đến mức câu ấy gần như tan trong tiếng quạt máy. “Con tưởng trốn đi là không làm bẩn mẹ. Con không biết… con không dám biết.”
Bên ngoài, Hạ Miên nghe thấy hai chữ đầu tiên rồi dừng tay trên cốc nước. Cô không bước vào. Cô đứng dậy, đi thật nhẹ đến trước cửa, đặt cốc nước và một gói khăn giấy xuống sàn, sau đó lùi về chỗ cũ. Một lát sau, bên trong vang lên tiếng ghế dịch. Dật không mở cửa. Anh chỉ thò tay ra, lấy khăn giấy trước, rồi lấy cốc nước sau. Động tác ấy vụng về đến mức Hạ Miên phải quay mặt đi, không phải vì buồn cười, mà vì nếu nhìn thêm cô sợ mình cũng sẽ khóc. Dật ghét nhất là bị người khác thương hại. Cô không muốn biến đêm của anh thành một cảnh để ai đó đứng xem.
Gần nửa đêm, Dật mở tệp ghi chú của Tống Duệ. Trong đó là các mốc cần làm: gửi bản mã hóa cho luật sư độc lập, xác nhận chuỗi lưu giữ, đến nhà chính trước bảy giờ, buộc Tống Khải Minh ký xác nhận vai trò của Lâm Chiêu Hòa, không công khai trong bốn mươi tám giờ nếu chưa có đe dọa mới. Cuối tệp có thêm một dòng không giống văn phong Duệ: “Mẹ từng nói cậu nhớ vị giỏi hơn tôi nhớ số. Nếu cậu không chịu đọc, báo cáo này chỉ là giấy chết.” Dật nhìn dòng ấy rất lâu. Anh lau mặt, đóng từng tệp lại, sao lưu bản mã hóa theo đúng hướng dẫn, rồi cất USB vào hộp thiếc đựng hóa đơn cũ dưới đáy tủ gia vị. Hành động nhỏ, cẩn thận, buồn cười. Một bí mật có thể làm Tống thị rạn nứt nằm chung với hóa đơn gas và phiếu mua hành lá.
Khi đồng hồ treo tường chỉ hai giờ năm mươi tám, Dật cuối cùng mở cửa bếp. Mắt anh đỏ, mặt nhợt, tóc rối hơn thường ngày, nhưng giọng lại rất tỉnh. Hạ Miên đứng dậy. “Anh ổn không?” Dật nhìn cô, có vẻ đã chuẩn bị sẵn một câu cà khịa, nhưng nó chết giữa đường. Anh chỉ lắc đầu. “Không ổn.” Câu trả lời thật đến mức cả hai cùng im. Rồi anh nói tiếp: “Nhưng bếp còn dùng được.” Hạ Miên nhìn anh đi tới công tắc, bật dãy đèn vàng trên quầy. Ánh sáng đổ xuống bàn inox, xuống nồi canh đã rửa sạch, xuống con dao treo ngay ngắn cạnh bếp. Dật lấy gạo ra vo, đổ nước vào nồi, cắt vài lát gừng mỏng. Anh không nấu cho khách đông, cũng không nấu để chứng minh mình mạnh mẽ. Anh chỉ cần một nồi cháo trắng, thứ đơn giản đến mức người ta không thể giấu gian dối trong đó.
Ba giờ sáng, bảng hiệu Cơm Đêm Hẻm Cũ sáng lại. Ngoài hẻm, mưa đã ngừng, nước còn đọng trên những vệt gạch lồi lõm như những dòng chữ chưa kịp đọc xong. Dật kéo cửa cuốn lên một nửa, đủ để hơi nóng từ nồi cháo tràn ra ngoài. Hạ Miên đứng bên cạnh, không hỏi anh mở cho ai. Dật cầm khăn lau bảng menu, xóa dòng “Tạm nghỉ” đã viết từ hôm trước, rồi cầm phấn viết thêm một hàng nhỏ bên dưới món cháo trắng: “Ai còn thức thì vào ăn.” Anh đặt viên phấn xuống, nhìn bếp lửa đỏ lên trong lòng nồi, và lần đầu tiên sau khi đọc báo cáo của mẹ, anh không quay mặt đi nữa.
