Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 59: Điều Kiện Của Tống Duệ

Tiếng chìa khóa xoay trong ổ két nghe khô như tiếng xương cá mắc trong cổ. Dật đứng giữa phòng thép trắng, tay vẫn cầm trang photocopy có nét chữ của mẹ, còn Tống Duệ vừa ném xuống một câu giống hệt cách người nhà họ Tống thường ném hợp đồng lên bàn: gọn, lạnh, và mặc định người khác sẽ phải đọc tiếp phần phụ lục. Bên ngoài cửa kính, nhân viên ngân hàng nhìn đồng hồ lần thứ hai. Mười lăm phút Dật hẹn nhắn cho Hạ Miên đã gần hết. Anh không nhìn điện thoại ngay. Nếu lúc này cúi xuống, anh sợ mình sẽ thấy bàn tay đang siết giấy đến nhàu mép.

“Quay lại Tống gia?” Dật hỏi. Giọng anh thấp, bình tĩnh đến mức chính anh cũng thấy nó không giống một người vừa bị kéo tên cũ ra khỏi cổ họng. “Anh muốn tôi về ăn cơm, cúi đầu gọi cha một tiếng, rồi để các người treo tôi lên bảng thông báo nội bộ như mascot cải tổ à?” Duệ rút chìa ra khỏi ổ nhưng không khóa két. “Tôi không cần cậu diễn hiếu tử. Nhà này diễn đủ rồi, khán giả cũng mệt.” “Vậy anh cần gì?” “Cần cậu xuất hiện trong tư cách Tống Dật, người có quyền yêu cầu mở lại hồ sơ kỹ thuật liên quan Lâm Chiêu Hòa, không phải Lâm Dật, chủ quán cơm đêm đang bị Tống thị kiện ngược và bị truyền thông bẩn gọi là trả thù gia đình.”

Dật bật cười, rất nhẹ. “Nghe hay đấy. Từ ‘quyền’ qua miệng anh vẫn có mùi phòng họp.” Duệ đặt phong bì lên bàn lần nữa, ngón tay gõ đúng vào dòng “Số 17”. “Cậu nghĩ tôi thích kéo cậu vào à? Nếu cậu công khai với thân phận người ngoài, Trác Thành sẽ đập ba nhãn lên trán cậu: đánh cắp tài liệu, cạnh tranh không lành mạnh, thao túng dư luận. Nếu cậu bước vào Tống gia trước, yêu cầu hội đồng gia đình ghi biên bản, rồi thông qua luật sư yêu cầu niêm phong hồ sơ dự án Mười Bảy, ông ta phải xử lý cậu như một người có quyền lợi liên quan. Ông ta vẫn cắn, nhưng không thể cắn theo cách dễ nhất.”

Dật nhìn anh trai. Ánh đèn phòng két làm mặt Duệ trắng hơn, những vệt mệt dưới mắt càng rõ. Người này vẫn là Tống Duệ: tính toán từng bước, không trao thứ gì miễn phí, và nếu có chìa tay ra thì trong lòng bàn tay chắc chắn kẹp sẵn điều khoản. Nhưng điều khó chịu nhất là Duệ không nói sai. Một bản báo cáo cũ muốn sống sót trước máy nghiền của Tống thị cần đường đi hợp pháp, người nhận hợp pháp, thời điểm hợp pháp. Sự thật không tự thắng chỉ vì nó là sự thật. Mẹ anh đã trả giá đủ để chứng minh câu ấy.

“Điều kiện thứ hai?” Dật hỏi. Duệ hơi nhướng mắt. “Tỉnh hơn tôi tưởng.” “Tôi từng là người nhà họ Tống. Nghe một câu đã biết còn sáu câu nhỏ ở cuối trang.” Dật đặt trang photocopy xuống, dùng hai ngón tay vuốt phẳng nếp gấp. “Nói hết. Đừng để tôi phải đoán, tôi thiếu ngủ, đoán sai lại mất công anh thất vọng.” Duệ im vài giây rồi nói: “Bốn mươi tám giờ. Trong bốn mươi tám giờ sau khi lấy bản scan đầu tiên, cậu không công khai báo cáo. Tôi cần thời gian khóa nhật ký người nhận bản, đối chiếu chữ ký và công chứng chuỗi lưu giữ. Nếu cậu ném lên mạng ngay, Trác Thành sẽ đốt sạch phần còn lại.”

Câu “không công khai” đâm vào Dật trước cả khi anh kịp nghĩ. Anh ngẩng lên. “Anh đang yêu cầu tôi im lặng thêm bốn mươi tám giờ, sau tám năm anh im lặng?” Lần này Duệ không đáp ngay. Cánh cửa két phía sau lưng anh phản chiếu hai bóng người mờ, một người mặc áo thun bạc màu, một người mặc vest màu than, đứng đối diện nhau như hai món đồ bị đặt nhầm kệ. “Tôi đang yêu cầu cậu đừng đốt dây dẫn trước khi điện kịp tới nơi,” Duệ nói. “Tôi không có tư cách bảo cậu tha cho sự im lặng của tôi. Nhưng tôi có đủ kinh nghiệm để biết Trác Thành sẽ làm gì nếu bị đánh khi chưa bị giữ tay.”

“Tôi không hứa giữ im lặng vô điều kiện.” Dật nói từng chữ. “Nếu Trác Thành động tới mẹ Đinh Mộc, Hạ Miên, Mạnh Lan, cư dân hẻm hoặc bất cứ ai liên quan, tôi sẽ công khai phần tôi có, dù nó chỉ đủ làm ông ta bẩn tay chứ chưa đủ làm ông ta ngã.” Duệ nhìn anh rất lâu. “Đó là đe dọa?” “Không. Là thực đơn. Anh chọn món trước thì đỡ bất ngờ.” Không khí trong phòng két lạnh hơn một chút. Rồi Duệ gật đầu. “Được. Ghi lại: bốn mươi tám giờ, trừ trường hợp nhân chứng bị đe dọa hoặc chứng cứ bị tiêu hủy. Nhưng người quyết định công khai phải thông qua luật sư của cậu, không phải cảm xúc của cậu lúc ba giờ sáng.”

Dật muốn phản bác, nhưng chữ của mẹ trên giấy làm cổ họng anh nghẹn lại. Ba giờ sáng là giờ quán thường vắng nhất, cũng là giờ con người dễ tưởng mình đủ tỉnh để làm chuyện ngu. Anh không thích Duệ hiểu mình đến mức ấy. “Điều kiện thứ ba?” “Cậu phải gặp cha.” Dật khựng lại. Duệ không né ánh mắt anh. “Không phải để hòa giải. Không phải để ông ấy khóc một trận rồi mọi thứ thành bữa cơm gia đình. Tôi cần ông ấy ký văn bản xác nhận Lâm Chiêu Hòa từng là người phản biện kỹ thuật của dự án Mười Bảy và từng gửi khuyến cáo lên hội đồng. Không có chữ ký của ông ấy, Trác Thành sẽ nói cô Lâm chỉ là người ngoài bị cảm xúc cá nhân chi phối.”

Cơn giận trong Dật đến chậm hơn lần trước, nhưng sâu hơn. Cha anh lại trở thành một cửa ải giấy tờ, một chữ ký muộn màng đặt lên đời mẹ anh như thể chỉ khi ông thừa nhận, những năm bà chịu oan mới có hình dạng. Dật đặt tay lên mép bàn thép. Mặt bàn lạnh đến mức lòng bàn tay anh tê đi. “Ông ấy biết báo cáo này tồn tại không?” Duệ đáp: “Biết có khuyến cáo, không biết tôi giữ bản lưu ngoài hệ thống. Hoặc ông ấy tự thuyết phục mình là không biết. Hai kiểu đó ở nhà mình thường được dùng thay nhau, tùy thời tiết và tâm trạng.” Lần đầu tiên trong buổi sáng, câu cà khịa không đến từ Dật. Nó rơi xuống giữa hai anh em, chua và mệt.

Điện thoại của Dật rung. Tin nhắn của Hạ Miên hiện lên: “15 phút. Anh còn nguyên vẹn không?” Dật nhìn dòng chữ ấy, ngón tay chạm vào màn hình lâu hơn cần thiết. Anh trả lời: “Còn. Đang mặc cả với người bán dao.” Gần như lập tức, cô nhắn lại: “Đừng mua cả cửa hàng.” Dật khẽ thở ra. Một hơi thở rất nhỏ, nhưng đủ kéo anh về khỏi căn phòng thép. Duệ nhìn thấy mà không bình luận. Có lẽ trong thế giới của anh ta, một tin nhắn như vậy là thứ xa xỉ hơn cả két cá nhân.

“Tôi cũng có điều kiện,” Dật nói. “Một, mọi bản scan anh đưa phải đồng thời gửi bản mã hóa cho luật sư độc lập, không chỉ nằm trong tay anh. Hai, Hạ Miên không bị kéo vào Tống gia như công cụ truyền thông của anh. Cô ấy quyết định bài viết của cô ấy. Ba, hẻm Thanh Đăng không được dùng làm con tin trong bất kỳ cuộc đàm phán nội bộ nào. Bốn, nếu tôi phát hiện anh che phần báo cáo bất lợi cho chính anh, tôi sẽ xử anh như xử Trác Thành. Có thể thiếu tiền hơn, nhưng tôi nấu ăn dai sức.”

Duệ nghe hết, không ngắt lời. Sau đó anh mở cặp tài liệu mang theo, lấy ra một chiếc USB màu đen nhỏ bằng đốt ngón tay, đặt lên bàn nhưng chưa đẩy qua. “Trong này có bản scan hai mươi bảy trang đầu của Báo cáo số 17, biên bản họp kỹ thuật có tên Trác Thành, và một bảng so sánh chi phí do bộ phận ông ta phụ trách đề xuất. Chưa có nhật ký nhận báo cáo, vì bản đó nằm ở chỗ khác. Mật khẩu sẽ gửi sau khi cậu rời ngân hàng và xác nhận tối nay đến Tống gia.” Dật nhìn chiếc USB. Nó nhỏ đến buồn cười. Bao nhiêu năm im lặng, bao nhiêu bữa cơm mẹ anh không kịp nấu tiếp, cuối cùng lại được nén vào một vật đen lì nằm giữa bàn thép.

“Tối nay?” Dật hỏi. “Bảy giờ. Nhà chính Tống gia.” Duệ nói. “Trác Thành sẽ có mặt vì cuộc họp về chuỗi cửa hàng mới. Tôi sẽ đưa cậu vào trước khi ông ta kịp sửa chương trình họp. Cậu không cần ở lại ăn cơm.” “Cảm ơn. Tôi sợ nhất là món gia đình nhà anh, nhai lâu mà không tiêu.” Duệ khóa két lại, lần này tiếng khóa vang lên thật sự dứt khoát. “Cậu cũng là nhà đó.” Dật cầm USB lên, bỏ vào túi áo khoác. “Tôi biết. Vì vậy tôi mới phải quay lại để trả bát đũa.”

Họ rời phòng két cách nhau nửa bước. Ở quầy tiếp tân, nhân viên ngân hàng vẫn lịch sự như chưa từng có một quá khứ tám năm được mở ra dưới tầng hầm. Dật ký sổ ra vào lần nữa. Tống Dật. Hai chữ ấy nằm trên giấy trắng, không nổ tung, không chảy máu, chỉ im lặng như một cái tên đã chờ quá lâu để được dùng vào việc tử tế. Ngoài cửa ngân hàng, Hạ Miên đứng dưới mái hiên quán cà phê đối diện, tay cầm ly giấy đã nguội, mắt quét qua người Dật trước khi dừng ở túi áo khoác của anh. Cô không hỏi ngay. Cách không hỏi ấy làm Dật thấy ngực mình nhẹ đi một chút.

Duệ vừa bước xuống bậc tam cấp thì điện thoại anh ta rung. Anh nhìn màn hình, sắc mặt không đổi, nhưng ngón tay siết vào cạnh máy. Dật bắt được chi tiết đó. “Tin xấu?” Duệ đưa màn hình sang. Trên đó là một tin nhắn không lưu tên, chỉ có một tấm ảnh chụp từ xa: Dật và Duệ đứng cạnh nhau trước cửa ngân hàng Đông Phúc. Bên dưới ảnh là một dòng chữ ngắn. “Hai anh em nói chuyện xong chưa?” Dật nhìn mưa còn đọng trên mặt đường, bỗng cảm thấy thành phố vừa khô đi một lớp giả vờ. Duệ cất điện thoại, giọng thấp hẳn. “Trác Thành biết rồi.”