Chương 53: Báo Cáo Số 17
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcTin nhắn lạ sáng lên trong lòng bàn tay Dật, lạnh hơn cả nước mưa đang chảy dọc mái hiên. Hẻm Thanh Đăng sau nửa đêm thường chỉ còn tiếng xe rác xa xa và tiếng máy lạnh nhà ai nhỏ nước xuống tấm tôn cũ, nhưng lúc ấy mọi âm thanh như bị nén lại trong một dòng chữ: đừng mang R-17 ra khỏi hẻm. Hạ Miên đứng bên cạnh, chiếc ô chưa mở, ánh mắt lướt qua màn hình rồi dừng ở túi hồ sơ trong suốt trên tay anh. Dật nhìn cánh cửa quán đã khóa, nhìn con hẻm tối, rồi cười một tiếng rất khẽ. “Đe dọa người khác lúc gần một giờ sáng, đúng là văn hóa doanh nghiệp có tăng ca.”
Hạ Miên không cười theo. “Nếu họ biết anh định mang nó đi, nghĩa là quanh quán có người nhìn thấy.” Cô quay đầu nhìn hai đầu hẻm. Cửa cuốn các nhà đều đóng kín, chỉ có bảng hiệu cũ của tiệm sửa khóa còn lắc nhẹ vì gió. “Cũng có thể họ đoán,” Dật nói, nhưng ngón tay anh đã siết mép hồ sơ đến trắng ra. Mười năm trước anh từng im lặng vì sợ một cánh cửa khép hờ ở tầng mười bảy. Bây giờ, một tin nhắn không tên muốn anh lặp lại đúng động tác ấy: cất giấy xuống đáy hộp, giả vờ không nghe thấy tiếng người yếu thế bị gọi ra cổng phụ nhà máy lúc trời chưa sáng.
Anh mở khóa quán lại. Hạ Miên theo vào, không hỏi thêm. Bếp vẫn lạnh, nồi canh chiều còn đặt trên bếp đã tắt lửa, lớp mỡ mỏng đông lại trên mặt như một câu chuyện chưa kịp nói hết. Dật đặt túi hồ sơ lên bàn inox, lấy điện thoại chụp từng mặt của mảnh R-17 dưới ánh đèn trắng. Anh chụp cả mép giấy, vết nhòe, ba ký hiệu bị in lệch, rồi gửi bản ảnh vào một hộp thư mới lập để lưu hồ sơ hẻm. Hạ Miên quay một đoạn ngắn, ghi rõ thời gian, tình trạng giấy và việc anh niêm lại túi hồ sơ bằng băng dính có ký tên hai người. Không có luật sư ngồi sẵn như phim, chỉ có hai người mệt rã rời cố làm mọi thứ đỡ ngu nhất trong một đêm mưa.
“Mang bản gốc đi hay để lại?” Hạ Miên hỏi. Dật nhìn mảnh giấy đã nằm trong túi trong suốt. Nếu để lại, anh có thể bảo vệ nó khỏi cái bẫy trước mắt, nhưng mẹ Đinh Mộc có thể bị ép ký. Nếu mang đi, người gửi tin nhắn sẽ biết họ không nghe lời, và người chịu đòn đầu tiên rất có thể không phải anh. Anh kéo ngăn kéo dưới quầy, lấy hộp thiếc cũ của mẹ ra, rồi lại đặt xuống. Lần này anh không muốn giấu nó ở chỗ từng giấu sự hèn nhát của mình. Cuối cùng, anh kẹp bản gốc vào giữa hai tờ thực đơn cũ, bỏ vào phong bì dày, đưa cho Hạ Miên. “Cô cầm. Nếu họ nghĩ tôi là người mang R-17, để họ nhìn tay tôi rỗng.”
Hạ Miên nhận phong bì, nhíu mày. “Anh đang biến tôi thành két sắt di động à?” “Két sắt bình thường không biết mắng người, hiệu quả tâm lý kém hơn.” Dật khóa lại hộp thiếc, nhét bản ảnh đã in tạm bằng chiếc máy in hóa đơn cũ vào túi áo. Tờ giấy in nhiệt mờ nhạt, không đủ làm chứng cứ chính, nhưng đủ để hỏi một câu ở nơi cần hỏi. Anh gọi lại cho Đinh Mộc, dặn cậu đưa mẹ đến đầu hẻm sau nhà máy, không vào cổng phụ một mình. Giọng cậu bé run đến mức chữ vỡ ra: “Nếu họ cho mẹ em nghỉ luôn thì sao?” Dật mở cửa quán. “Vậy ít nhất bà ấy nghỉ vì không ký bừa, không phải vì tự giao cổ mình cho người ta cầm.”
Bốn giờ bốn mươi, thành phố còn ở giữa một giấc ngủ mỏng. Xe của Hạ Miên chạy qua những con đường vừa rửa mưa, hai bên là cửa hàng tiện lợi sáng trắng và những quán cháo sớm đã đặt nồi lên bếp. Dật ngồi ghế phụ, điện thoại mở trang ghi chú của mẹ. Anh không đọc hết, chỉ lướt những dòng từng bị anh xem như công thức: lượng muối giảm nửa chỉ, thời gian ủ không quá sáu giờ, mẻ mười bảy có vị đắng hậu, không xuất. Trước đây nó chỉ là một ghi chú bếp. Bây giờ, cạnh ký hiệu R-17, bốn chữ ấy giống một cái móc nhỏ bỗng mắc vào xương.
“Trong sổ có số 17,” anh nói. Hạ Miên giảm tốc trước đèn đỏ, quay sang nhìn rất nhanh. “Công thức?” “Ừ. Mẹ tôi ghi mẻ mười bảy không được xuất. Nhưng sản phẩm bị rút thị trường năm đó lại bắt đầu từ lô thử nghiệm sau mẻ mười bảy.” Dật chạm ngón tay lên màn hình, nơi nét chữ của Lâm Chiêu Hòa hiện ra hơi mờ vì ảnh chụp cũ. “Nếu R-17 là báo cáo, nó có thể không chỉ nói món ăn khó ăn. Nó nói vì sao không được đem ra bán.” Hạ Miên im vài giây, rồi nói: “Tôi gọi Mạnh Lan.”
Mạnh Lan bắt máy ở hồi chuông thứ năm. Giọng bà khàn, như vừa tỉnh khỏi một giấc ngủ rất nông hoặc như cả đêm không ngủ. Khi nghe đến R-17, bên kia im lâu đến mức Hạ Miên tưởng đường dây rớt. Rồi bà nói rất nhỏ: “Đừng hỏi ở điện thoại lâu. Báo cáo số 17 là báo cáo ổn định công thức nền sau khi thay nguyên liệu. Không phải báo cáo vị giác. Nó có mục cảnh báo phụ gia giữ màu và dầu nền tái xử lý tạo phản ứng đắng sau gia nhiệt dài. Chiêu Hòa không ký nghiệm thu vì mục đó.” Dật nghe tiếng tim mình đập, từng nhịp đều nặng như dao chặt xuống thớt. “Bản báo cáo đâu?” anh hỏi.
“Mất rồi,” Mạnh Lan đáp. Hai chữ ấy không bất ngờ, nhưng vẫn làm khoang xe lạnh đi. “Sau cuộc họp năm đó, phòng R&D bị yêu cầu nộp toàn bộ bản giấy về pháp chế. File nội bộ chuyển sang quyền truy cập cấp hội đồng. Tôi chỉ giữ được vài ghi chú lẻ, không đủ. Cậu đừng mang mảnh giấy đó vào nhà máy. Bên đó có người của pháp chế Tống thị cắm từ lâu.” Dật nhìn qua cửa kính. Trời phía đông bắt đầu nhạt màu, còn anh thì bỗng nhớ bàn tay mẹ đặt bát canh xuống trước mặt mình, câu nói càng để lâu, người nghe càng ít đi. “Nếu mất hết thì tại sao họ sợ?” anh hỏi. Mạnh Lan thở ra. “Vì báo cáo bị thu, không có nghĩa là bản sao không tồn tại.”
Chưa kịp hỏi tiếp, xe đã rẽ vào con đường sau khu công nghiệp. Đinh Mộc đứng dưới mái che trạm xe buýt, áo khoác mỏng ướt một bên vai. Mẹ cậu là một phụ nữ gầy, tóc buộc vội, tay ôm chiếc túi vải cũ có căn cước và hộp cơm. Bà thấy Dật thì cúi đầu như muốn cảm ơn, nhưng chưa kịp nói đã bị Đinh Mộc kéo lại. “Anh Dật, họ gọi mẹ em ba cuộc rồi.” Dật nhìn cổng phụ nhà máy cách đó không xa. Đèn bảo vệ sáng vàng, phía trong có hai người mặc áo sơ mi đứng chờ. “Tốt,” anh nói. “Ít nhất họ còn có phép lịch sự gọi điện thúc nạn nhân đến đúng giờ.”
Sáu giờ kém mười, họ đi tới cổng phụ. Người phụ nữ phòng nhân sự nhận ra mẹ Đinh Mộc, mặt lập tức cứng lại khi thấy Dật và Hạ Miên. Bên cạnh cô ta là một người đàn ông đeo kính, tay cầm tập giấy kẹp bìa xanh. Ông ta không giới thiệu tên, chỉ nói: “Đây là việc nội bộ. Người không liên quan đứng ngoài.” Dật nhìn tấm bảng “An toàn là trách nhiệm của mọi người” treo sau lưng ông ta, rồi gật gù. “Câu này hay. Treo ở cổng phụ lúc ép công nhân ký giấy cũng rất có tính trang trí.” Người đàn ông nhíu mày. “Anh là ai?” “Người biết đọc chữ trước khi ký. Hiếm nhưng chưa tuyệt chủng.”
Hạ Miên tiến lên một bước, giọng bình tĩnh hơn vẻ mặt cô. “Tôi là phóng viên, nhưng hôm nay không phỏng vấn. Tôi chỉ chứng kiến việc một lao động nữ được yêu cầu đến cổng phụ ngoài giờ hành chính để ký xác nhận mà không có đại diện công đoàn, không có bản sao, không có thời gian đọc. Nếu các anh thấy quy trình đúng, cho chúng tôi quay lại toàn bộ.” Nhân sự lập tức đưa tay che tập giấy. Mẹ Đinh Mộc hoảng, kéo tay con trai. Dật không nhìn bà bằng ánh mắt thương hại. Anh chỉ nói nhỏ: “Cô cứ đọc. Không ký khi chưa có bản sao. Không ai được lấy việc làm của cô ra đổi lấy một chữ ký mù.”
Tờ giấy đầu tiên không gọi là tường trình, mà gọi rất khéo: xác nhận tự nguyện phối hợp rà soát sai lệch nguyên liệu. Dòng dưới lại ghi người ký thừa nhận từng thao tác ngoài hướng dẫn trong ca đêm có mã lô liên quan. Dật đọc đến đó thì đặt tờ giấy xuống. “Hay thật. Một câu vừa bắt người ta nhận sai, vừa không nói sai cái gì, vừa để sau này công ty bảo đã có công nhân tự xác nhận.” Người đàn ông đeo kính lạnh mặt. “Anh đừng suy diễn. Chúng tôi chỉ làm rõ quy trình.” Dật lấy bản ảnh in nhiệt trong túi ra, đặt lên bàn bảo vệ. Ký hiệu R-17 mờ đến đáng thương nhưng vẫn đủ nhìn thấy. “Vậy làm rõ luôn. Mã lô các anh muốn bà ấy nhận trách nhiệm có liên quan đến báo cáo số 17 không?”
Không ai trả lời ngay. Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn, nhân sự nhìn người đàn ông đeo kính, còn người đàn ông ấy nhìn xuống bản ảnh như nhìn thấy một vết dầu không lau sạch trên áo trắng. Khoảnh khắc ấy không phải chiến thắng, nhưng đủ để Dật biết mình không đâm dao vào bóng tối. Có thứ gì đó thật sự nằm sau con số 17, và những người trước mặt biết tên nó. Người đàn ông thu lại tập giấy. “Hôm nay chưa cần ký. Chị về chờ thông báo của phòng nhân sự.”
Mẹ Đinh Mộc đứng ngây ra, như chưa tin một chữ ký vừa được giật khỏi mép vực. Đinh Mộc muốn hỏi thêm, nhưng Dật đặt tay lên vai cậu, lắc đầu. Hạ Miên dùng ánh mắt nhắc anh đừng đuổi theo. Họ chưa có đủ chứng cứ, chỉ mới buộc đối phương rút một bước vì lỡ lộ phản ứng. Khi rời cổng phụ, Mạnh Lan gọi lại. Lần này bà không vòng vo. “Tôi vừa nhớ ra một chuyện. Năm đó, trước khi pháp chế thu bản giấy, hội đồng có yêu cầu chuyển một bản sao cho văn phòng người thừa kế để đánh giá rủi ro thương mại.” Dật dừng chân giữa lối xe tải, mùi kim loại và dầu máy thốc qua cổ họng. “Người thừa kế nào?”
Mạnh Lan đáp rất khẽ, nhưng từng chữ rơi xuống rõ ràng hơn tiếng còi ca sáng của nhà máy. “Tống Duệ. Nếu bản sao chưa bị hủy, nó ở trong két của anh trai cậu.”
