Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 45: Bài Tài Trợ Cũ

Chương 45: Bài Tài Trợ Cũ

Bát canh rong biển Quan Hạo không uống vẫn nằm trên bàn, mặt canh nguội dần thành một lớp bóng mỏng. Dật nhìn nó lâu hơn mức cần thiết, rồi mới nhớ ra dưới bếp còn một nồi nước dùng đang sôi. Anh bước vào, vặn nhỏ lửa, nhưng tay lại đổ thêm muối vào nồi như người mất trí. Đinh Mộc ở phía sau kêu lên một tiếng “anh Dật”, giọng vừa tiếc của vừa sợ bị ăn canh mặn cả đời. Dật nhìn muỗng muối, nhìn nồi nước, rồi đặt nó xuống. Một người vừa xé hợp đồng gấp ba giá thị trường hóa ra vẫn có thể bị đánh bại bởi một thìa muối không đúng lúc.

Hạ Miên đứng ở cửa bếp, máy ảnh còn đeo trước ngực. Cô đã thấy giấy rách trên bàn, cũng thấy mặt Đinh Mộc trắng bệch vì câu Quan Hạo nhắc đến mẹ cậu. Nhưng cô không vội hỏi. Đêm nay, sự im lặng ấy giống một cái khe hẹp, đủ để gió lạnh luồn qua. Trong túi áo anh, điện thoại còn nóng vì tin nhắn số lạ: nhà kho số 3, đừng đưa phóng viên. Bốn chữ cuối cứ mắc lại như xương cá, không nuốt xuống được, cũng không nhổ ra cho sạch.

“Anh ổn không?” Hạ Miên hỏi. Dật múc một muôi nước dùng nếm thử, lập tức nhăn mặt. “Ổn. Nồi canh thì không. Nó vừa được tôi đưa đi tham quan biển Chết.” Đinh Mộc lặng lẽ cầm ca nước lọc đưa tới, lần đầu trong đời không tranh thủ cà khịa lại. Bà Lưu ngồi ngoài quán, nhặt những mảnh giấy hợp đồng sót dưới chân bàn cho vào túi rác, động tác chậm mà chắc, như thể bà đang giúp anh gom lại một thứ không nên để người ngoài giẫm lên. Hạ Miên nhìn Dật, ánh mắt dừng ở túi áo anh một thoáng. Dật lập tức nhận ra mình đã đặt tay lên điện thoại.

“Tin gì vậy?” cô hỏi. “Tin khuyến mãi,” Dật đáp. “Mua một quá khứ, tặng một nhà kho.” Câu nói vừa ra khỏi miệng, anh đã biết mình nói quá nhiều. Hạ Miên hơi khựng lại. Nhưng cô không ép. Cô chỉ kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn, mở sổ tay. “Nếu là bẫy, càng không nên đi một mình. Nếu là nguồn tin thật, càng phải xác minh trước.” “Cô nói nghe như nghề nghiệp,” Dật nói. “May quá, tôi còn tưởng cô đến đây chỉ để ăn nợ cơm.”

Hạ Miên vừa định đáp thì điện thoại của Đinh Mộc rung lên. Cậu bé cúi nhìn màn hình, sắc mặt vốn đã không đẹp bỗng đổi hẳn. “Anh Dật…” Cậu gọi rất nhỏ, nhỏ đến mức trong tiếng máy hút mùi cũ, chữ ấy gần như bị nghiền nát. Dật quay lại. Đinh Mộc đưa điện thoại ra, trên màn hình là một bài đăng mới trong nhóm cư dân hẻm: “Phóng viên Hạ Miên từng viết bài tài trợ cho dự án đô thị Tống thị, nay lại giả làm người bảo vệ hẻm Thanh Đăng?” Bên dưới là ảnh chụp một trang báo điện tử cũ, tiêu đề xanh bóng bẩy, ảnh phối cảnh khu đô thị sáng đến mức không giống nơi người nghèo có thể sống. Dòng tên tác giả nằm ngay dưới tiêu đề: Hạ Miên.

Trong quán, không khí đặc lại. Bà Lưu dừng tay. Một vị khách đang ăn mì cũng ngẩng đầu, rồi nhanh chóng cúi xuống như người lỡ nhìn thấy chuyện nhà người khác. Dật nhận lấy điện thoại. Bài cũ có dấu “nội dung tài trợ” rất nhỏ ở góc, nhỏ đến mức nếu không cố nhìn thì sẽ trượt qua. Tiêu đề viết: “Từ hẻm cũ đến khu sống mới: khi tái thiết trả lại bữa cơm sáng cho cư dân.” Dật đọc đến bốn chữ “bữa cơm sáng” thì cổ họng nghẹn lại. Người viết bài này từng biết cách mượn mùi cơm để làm dự án giải tỏa nghe giống một bữa ăn tử tế. Người đó là Hạ Miên.

Điện thoại của Dật rung thêm một lần. Không phải số lạ ban nãy, mà là tin nhắn từ Quan Hạo, ngắn gọn và lịch sự như phong cách của anh ta: “Anh Dật, trước khi chọn người đi cùng, có lẽ anh nên biết cô Hạ từng hiểu rất rõ cách truyền thông hỗ trợ một dự án đô thị. Bài viết đính kèm chỉ là bản công khai.” Ngay sau đó là một tập tin ảnh chụp hợp đồng truyền thông cũ, phần lớn thông tin đã được che, nhưng tên chuyên đề, tên đơn vị tài trợ và chữ ký nghiệm thu vẫn còn đủ để người ta không thể gọi đó là tin đồn. Đòn này sạch sẽ hơn một lời bịa đặt. Nó dùng sự thật làm dao, nên vết cắt đau hơn.

Dật đặt điện thoại xuống bàn. “Cô từng viết cho họ?” Hạ Miên nhìn màn hình, rồi nhìn anh. Mặt cô không trắng bệch như người bị oan, cũng không đỏ lên như người bị bắt quả tang. Cái sắc mặt ấy còn tệ hơn: rất mệt, như người biết cuối cùng món nợ cũ cũng tìm được đúng cửa. “Từng,” cô nói. Một chữ thôi, không né, không tô son. Đinh Mộc bật thốt: “Chị Miên, sao chị lại…” Bà Lưu khẽ kéo tay cậu lại.

Dật cười một tiếng, nhưng chẳng có chút vui nào trong đó. “Tôi cứ tưởng cô chỉ chuyên viết về người mất ngủ, quán nhỏ và các ông chủ hay làm hỏng canh.” Hạ Miên khép sổ tay lại. “Tôi từng làm chuyên đề tài trợ. Ba năm trước. Khi còn ở ban đô thị.” “Dự án của Tống thị?” “Đơn vị tài trợ có liên quan Tống thị. Lúc đó hồ sơ đứng tên một liên minh phát triển đô thị.” “Tên nghe sạch nhỉ,” Dật nói. “Rửa tay xong chắc còn thơm mùi nước hoa phòng họp.” Anh biết giọng mình sắc quá, nhưng không dừng được. Cả tối nay, Tống thị liên tục nhét vào tay anh những thứ được đóng dấu hợp pháp: hợp đồng mua quán, phụ lục bịt miệng, hỗ trợ cư dân, rồi bây giờ là bài viết của người anh đã bắt đầu tin.

Hạ Miên chịu câu đó, không phản công. Chính việc cô không phản công càng làm Dật thấy khó chịu. Nếu cô nổi giận, mọi thứ có lẽ còn dễ chịu hơn. Nhưng cô chỉ ngồi đó, hai bàn tay đặt trên cuốn sổ, các khớp ngón tay siết nhẹ. “Bài đó không phải điều tra,” cô nói. “Nó là bài đặt hàng. Tôi ký tên vì tôi là người phụ trách chuyên đề.” “Vậy nên cô hiểu cách biến giải tỏa thành tái thiết, biến người bị dời đi thành người được chăm sóc, biến một hẻm cũ thành phối cảnh có cây xanh và trẻ con cười.” Dật nhìn cô. “Cô cũng hiểu cách họ sẽ viết về hẻm Thanh Đăng nếu ngày mai chúng tôi bị đẩy ra ngoài.”

Hạ Miên nhắm mắt một giây rất ngắn. “Hiểu.” “Cô định nói với tôi khi nào?” “Khi nó liên quan trực tiếp đến chuyện này.” “Nó đang đứng giữa quán của tôi, mặc áo phóng viên và cầm máy ảnh từ lâu rồi.” Câu đó vừa rơi xuống, Dật thấy Đinh Mộc cúi mặt. Anh cũng thấy bà Lưu nhìn mình, không trách, chỉ buồn. Dật quay đi, múc thêm nước lọc vào nồi canh đã mặn. Nước trong đổ vào nước mặn, vị có thể nhạt đi, nhưng thứ đã quá tay thì vẫn để lại dấu.

Hạ Miên đứng dậy. “Tôi không giải thích ở đây.” “Ở đây không đủ sạch để giải thích à?” Dật hỏi. Cô lắc đầu. “Ở đây có bà Lưu, có Đinh Mộc, có khách. Có điện thoại đang mở, có bài đăng đang chờ người ta cắt một câu của tôi đem đi làm bằng chứng rằng tôi nhận lỗi vì tiền. Tôi đã từng ngu một lần với bài tài trợ. Tôi không muốn ngu lần thứ hai ngay trước mặt những người họ đang nhắm vào.” Giọng cô vẫn bình, nhưng cuối câu đã hơi khàn. Lần đầu tiên trong đêm, Dật nghe thấy phía sau sự im lặng của cô không phải trốn tránh đơn thuần, mà là một thứ sợ hãi được kỷ luật quá lâu.

Anh muốn hỏi tiếp. Muốn hỏi cô đã biết dự án ấy hại ai chưa, đã từng quay lại nhìn những người trong bài sống ra sao chưa, đã đứng về phía nào khi chữ “tài trợ” bé như con kiến nằm trên đầu một câu chuyện lớn như cả khu phố. Nhưng anh không hỏi. Vì trong anh có một phần rất xấu đang chờ cô trả lời sai để có lý do đẩy cô ra khỏi nhà kho số 3, khỏi cuốn sổ của mẹ, khỏi chỗ mềm đi trong lòng anh những ngày qua. Người ta thường nói mất niềm tin là chuyện ồn ào. Dật lại thấy nó rất yên tĩnh. Nó giống tắt bếp mà quên nhấc nồi xuống, bên ngoài không thấy lửa, bên trong vẫn tiếp tục cạn.

Hạ Miên cầm máy ảnh lên. “Ngày mai tôi sẽ đưa anh bản gốc hợp đồng tài trợ và toàn bộ ghi chú năm đó. Nếu anh còn muốn xem.” Dật lau mặt bàn, động tác chậm đến vô nghĩa. “Cô nghĩ đưa tài liệu là đủ?” “Không.” Cô đáp rất nhanh. “Nhưng ít nhất nó thật hơn một lời xin lỗi nói vội.” Đinh Mộc ngẩng lên, muốn gọi cô, nhưng lại không biết gọi bằng giọng gì. Bà Lưu đặt túi rác xuống, khẽ nói: “Miên, ngoài kia gió lớn.” Hạ Miên mỉm cười với bà, nụ cười mỏng như giấy thấm dầu. “Cháu biết. Cháu đi một lát.”

Cửa kính mở ra, hơi lạnh ngoài hẻm tràn vào, cuốn theo mùi mưa cũ trên nền xi măng. Hạ Miên dừng dưới mái hiên, quay lại nhìn Dật một lần. Cô không xin anh tin mình, cũng không bảo anh đợi. Sự không biện hộ ấy lẽ ra là điều đáng trọng, nhưng lúc này nó chỉ khiến khoảng cách giữa họ rõ đến mức có thể đặt một tờ hợp đồng vào giữa. Rồi cô bước đi, bóng lưng bị đèn đường kéo dài trên vách tường ẩm. Đến khi cô khuất ở đầu hẻm, Dật mới nhận ra nồi canh đã sôi trào một ít ra bếp.

Anh tắt lửa, lấy khăn lau phần nước đổ. Điện thoại trên bàn lại sáng lên. Số lạ ban nãy gửi thêm một tin nhắn, như thể người đứng sau đã chờ đúng khoảnh khắc này mới nhấn gửi: “Giờ anh hiểu vì sao tôi bảo đừng đưa phóng viên rồi chứ?” Dật nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Bên ngoài, bài đăng về Hạ Miên bắt đầu được chia sẻ trong nhóm cư dân. Bên trong, bát canh rong biển của Quan Hạo đã nguội hẳn. Đêm mai là nhà kho số 3, còn ngay lúc này, thứ bị chuyển đi không chỉ là hộp gỗ của mẹ anh, mà còn là một phần niềm tin anh chưa kịp đặt tên.