Chương 44: Giá Mua Một Quá Khứ
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 44: Giá Mua Một Quá Khứ
Nồi nước lèo vừa sôi lại thì tiếng xe đen dừng trước đầu hẻm vang lên rất khẽ, khẽ đến mức nếu không phải cả buổi tối Dật đã để tai mình căng như một sợi dây thun sắp đứt, anh chắc đã bỏ qua. Bọt trắng nổi trên mặt nồi, mùi xương hầm và củ cải lan ra trong căn bếp nhỏ, vẫn là thứ mùi quen thuộc có thể dỗ người ta tin rằng đời sống chỉ cần đủ lửa, đủ muối, đủ kiên nhẫn là sẽ mềm. Nhưng tay Dật đang cầm vá lại hơi lệch. Một giọt nước lèo rơi xuống bếp, xèo một tiếng, giống dấu chấm câu không đúng chỗ trong một bản hợp đồng chưa kịp đọc.
Quán mở cửa muộn hơn thường ngày. Bà Lưu ngồi ở bàn sát cửa, trước mặt là túi đậu ve nhặt dở. Đinh Mộc lau bàn với vẻ mặt của người muốn hỏi một trăm câu nhưng sợ bị trừ lương bằng ánh mắt. Hạ Miên chưa đến, chỉ gửi một tin nhắn hỏi anh đã về chưa. Dật nhắn lại một chữ “rồi”, trong túi áo vẫn là điện thoại có bản ghi âm và phong bì biên bản họp.
Xe đen dừng trước hẻm không chạy vào được, nên người xuống xe phải đi bộ qua hàng bóng đèn vàng cũ. Quan Hạo vẫn mặc vest phẳng như vừa bước khỏi phòng họp, tay xách một cặp da mỏng. Dật nhìn qua cửa kính mờ hơi nước, không ngạc nhiên. Tống Trác Thành nói Quan Hạo sẽ đến; người như ông không hay nói thừa.
Quan Hạo bước vào quán, lịch sự gật đầu với bà Lưu và Đinh Mộc. “Anh Dật.” Dật đặt một bát canh rong biển xuống quầy. “Muốn ăn gì? Ở đây không bán cổ phần, chỉ bán cơm. Nếu anh cần mua quá khứ thì phải đặt trước, món đó hầm lâu.” Quan Hạo kéo ghế ngồi ở bàn gần quầy, đặt cặp da lên mặt bàn đã được Đinh Mộc lau đến phát sáng. “Tôi đến theo lời ông Trác Thành. Hôm nay không dùng bữa.” “Tiếc thật,” Dật nói. “Quán tôi đang khuyến mãi: ăn một bát canh, tặng một lời khuyên đừng ký giấy linh tinh.”
Quan Hạo mở cặp, lấy ra một tập hợp đồng đóng bìa trắng. Không có logo Tống thị nổi bật, chỉ có tên một công ty quản lý tài sản mà Dật đã từng nhìn thấy trong xấp hồ sơ liên quan đến dự án thu mua hẻm. Dật lau tay vào tạp dề rồi cầm lên. Tập giấy nặng hơn anh tưởng, như thể người ta có thể ép cả căn bếp, mấy nồi canh đêm và một bảng hiệu cũ vào vài chục trang điều khoản.
“Giá chuyển nhượng quyền thuê, tài sản gắn liền với mặt bằng, thương hiệu quán và toàn bộ dữ liệu vận hành,” Quan Hạo nói. “Gấp ba mức định giá thị trường. Thanh toán một lần trong năm ngày làm việc. Ngoài ra, phía công ty sẽ hỗ trợ tái định cư tự nguyện cho một số hộ khó khăn trong hẻm, nếu anh phối hợp.” Đinh Mộc ngừng lau bàn. Bà Lưu cũng ngẩng đầu. Dật không nhìn họ, nhưng anh nghe được khoảng lặng vừa rơi xuống quán. Gấp ba giá thị trường là một con số đủ lớn để người nghèo ghét nó rồi vẫn phải nghĩ về nó.
Dật lật từng trang, mắt đi qua những cụm từ đẹp đẽ như “giảm thiểu tranh chấp”, “bảo đảm chuyển giao thiện chí”, “hỗ trợ cộng đồng chịu ảnh hưởng”. Hợp đồng không viết rằng Tống thị muốn mua im lặng. Nó viết rằng bên chuyển nhượng cam kết không đưa ra, phát tán hoặc hỗ trợ phát tán thông tin chưa được kiểm chứng có khả năng ảnh hưởng đến danh dự, hoạt động kinh doanh và tài sản trí tuệ của các bên liên quan. Một câu dài đến mức nếu đem nấu, chắc phải hầm qua đêm mới mềm.
Ở cuối phụ lục, Dật nhìn thấy dòng riêng về tài liệu cá nhân liên quan đến Lâm Chiêu Hòa: mọi bản ghi, công thức, thư từ, bản sao kỹ thuật, vật phẩm lưu trữ và nội dung ký ức thương mại phát sinh từ quá trình làm việc tại Tống thị phải được bàn giao hoặc niêm phong theo thỏa thuận bảo mật. Anh đọc lại hai chữ “ký ức”. Người viết hợp đồng này rất giỏi. Đến ký ức cũng được chia loại, cái nào có giá trị thương mại thì đem niêm phong, cái nào còn lại mới được phép đặt trên bàn thờ.
“Anh Dật,” Quan Hạo nói, giọng thấp hơn, “tôi biết anh không thích cách nói của tôi, nhưng hợp đồng này có lợi cho rất nhiều người. Anh giữ quán, họ sẽ kéo cả hẻm vào tranh chấp. Anh ký, ít nhất một số hộ sẽ nhận được khoản hỗ trợ sớm. Bà Lưu có thể đổi chỗ ở gần bệnh viện hơn. Mẹ Đinh Mộc cũng không cần lo ca làm bị ảnh hưởng nếu nhà máy phải điều chỉnh nhân sự vì chuyện ồn ào.” Cậu thiếu niên ở góc quán lập tức ngẩng phắt đầu. “Anh nói mẹ tôi làm sao?” Quan Hạo quay sang cậu, lịch sự đến lạnh người. “Tôi chỉ nói tình hình kinh doanh bất ổn luôn khiến người lao động chịu áp lực đầu tiên.”
Dật đặt hợp đồng xuống bàn. “Cảm ơn anh đã nhắc. Câu này nếu in lên tường phòng họp chắc rất đẹp: chúng tôi không đe dọa ai, chúng tôi chỉ mô tả hậu quả mà chúng tôi có thể tạo ra.” Quan Hạo im lặng hai giây. “Tôi không có quyền quyết định các bước sau.” “Nhưng anh có quyền chọn giọng đọc khi mang dao đến.” Dật kéo ghế ngồi xuống đối diện. Quán lúc ấy có ba vị khách đang ăn, không ai hiểu hết chuyện, nhưng ai cũng hiểu mùi tiền và mùi rắc rối thường đi cùng nhau.
Dật thấy mình dao động, và điều đó làm anh ghét chính mình một chút. Không phải dao động vì muốn cầm tiền bỏ chạy. Nếu chỉ có anh, hợp đồng này không đáng một cái liếc thứ hai. Nhưng nếu ký một cái có thể đổi cho bà Lưu một căn phòng không dột, cho Đinh Mộc vài năm học không bị kéo xuống bởi ca làm của mẹ, cho mấy hộ già trong hẻm một khoản tiền đủ qua mùa bệnh, thì cái bẫy này bỗng không còn giống bẫy nữa.
Anh cầm bút Quan Hạo đẩy tới. Đầu bút màu đen, thân bút lạnh, nặng vừa tay. Đinh Mộc bước lên một bước. “Anh Dật…” Bà Lưu khẽ gọi: “Dật à.” Dật không nhìn ai. Anh lật đến trang chữ ký, nhìn chỗ in tên Lâm Dật, rồi nhìn dòng chú thích bên dưới: bên chuyển nhượng xác nhận không còn giữ bất kỳ tài liệu, bản sao hoặc ký ức thương mại nào liên quan đến Lâm Chiêu Hòa ngoài phạm vi được phép bởi thỏa thuận. Câu chữ ấy đâm vào mắt anh chậm hơn một con dao, nhưng sâu hơn. Họ không chỉ mua quán. Họ muốn anh ký rằng mẹ anh, nếu còn tồn tại trong đời anh, cũng phải tồn tại theo phạm vi được phép.
Cây bút dừng cách giấy chưa đầy một đốt ngón tay. Dật bỗng nhớ một buổi tối cũ, khi mẹ anh nếm nồi súp bị làm quá mặn. Bà không mắng ai, chỉ đổ thêm nước dùng, hạ lửa, rồi nói món ăn hỏng không đáng sợ; đáng sợ là người nấu biết hỏng mà vẫn bưng ra vì khách không dám chê. Bây giờ anh mới hiểu, có những thứ không thể sửa bằng cách thêm tiền, thêm điều khoản, thêm vài câu hỗ trợ cộng đồng rất đẹp.
Anh đặt bút xuống. Quan Hạo nhìn động tác ấy, ánh mắt thoáng thả lỏng như một người tưởng cá đã cắn câu. Nhưng Dật không ký. Anh dùng hai ngón tay kẹp lấy mép trang hợp đồng, bắt đầu xé từ chỗ tên mình. Tiếng giấy rách vang lên trong quán nhỏ, không lớn, nhưng đủ làm cô y tá giật mình, đủ khiến Đinh Mộc há miệng, đủ khiến bà Lưu thở ra một hơi dài như vừa đặt được nồi nước xuống khỏi bếp. Dật xé chậm, không phải vì muốn diễn. Giấy dày thật, tiền nhiều thật, điều khoản cũng thật biết cách bám tay. Xé một bản hợp đồng mua quá khứ hóa ra cũng cần sức.
Quan Hạo đứng bật dậy. “Anh Dật, anh nên hiểu hành động này sẽ được ghi nhận.” Dật đặt nửa tập giấy đã rách lên bàn, đẩy bát canh rong biển về phía anh ta. “Ghi nhận kèm hóa đơn giúp tôi. Canh mười tám tệ. Hợp đồng rách miễn phí, coi như quán tri ân khách lần đầu.” Mặt Quan Hạo căng lại, lần đầu trong tối nay mất đi lớp bóng chuyên nghiệp. “Tôi sẽ báo lại nguyên văn.” “Nhớ báo thêm,” Dật nói, giọng vẫn bình, “mẹ tôi không nằm trong phụ lục chuyển nhượng. Quán này cũng không bán ký ức theo cân.”
Quan Hạo thu những trang giấy còn lại, nhưng không thể thu hết những mảnh vụn rơi dưới chân bàn. Anh ta nhìn quanh quán một lượt, ánh mắt dừng ở bà Lưu, Đinh Mộc, rồi cửa bếp phía sau. Dật thấy rõ lời cảnh báo chưa nói thành tiếng. Sau đêm nay, Tống thị sẽ không còn mang ghế mục đến cho anh ngồi nữa. Họ sẽ bắt đầu rút nền nhà dưới chân mọi người. Quan Hạo cài cặp da, cúi chào rất khẽ. “Tôi hy vọng anh không hối hận vì đã biến chuyện cá nhân thành rủi ro của cả hẻm.” Dật đáp: “Tôi hy vọng anh có ngày ăn một bữa không cần đọc điều khoản miễn trừ trách nhiệm.”
Cửa kính khép lại sau lưng Quan Hạo. Trong quán, không ai nói ngay. Dật cúi xuống nhặt một mảnh giấy rơi cạnh chân ghế. Trên đó chỉ còn nửa dòng chữ: “…liên quan đến Lâm Chiêu…” Anh nhìn mảnh giấy một lúc, rồi bỏ vào túi áo, bên cạnh chiếc điện thoại có bản ghi âm và phong bì biên bản họp. Hạ Miên lúc này mới xuất hiện ở cửa hẻm, tóc hơi rối vì gió, máy ảnh đeo trước ngực. Cô nhìn bàn giấy rách, nhìn mặt Dật, rồi không hỏi câu thừa. Dật bỗng thấy biết ơn vì điều đó đến mức khó chịu.
Điện thoại của Dật rung lên. Một tin nhắn từ số lạ hiện trên màn hình, không có lời chào, chỉ có một dòng ngắn: “Nếu muốn biết hộp gỗ bị chuyển đi đâu, đêm mai đến cổng sau nhà kho số 3. Đừng đưa phóng viên.” Dật đọc xong, tay vẫn còn mùi nước lèo và mùi giấy mới rách. Ngoài hẻm, xe đen nổ máy rời đi, đèn hậu đỏ lướt qua mặt kính như hai vệt than hồng. Anh ngẩng đầu nhìn Hạ Miên, rồi lại nhìn dòng chữ cuối cùng trên điện thoại. Quá khứ vừa bị xé giá, nhưng rõ ràng có người khác đã bắt đầu tính tiền cho phần còn lại.
