Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 43: Chú Ba

Chương 43: Chú Ba

Tiếng máy đo nhịp trong phòng bỗng nghe rõ hơn sau câu chào của Tống Trác Thành. Nó không lớn, chỉ là một tiếng bíp đều đều, nhưng trong căn phòng nơi ba người họ Tống đang nhìn nhau, âm thanh ấy giống như một người giúp việc vụng về cứ nhắc rằng vẫn còn một bệnh nhân trên giường. Dật đứng cạnh bàn, trước mặt là phong bì biên bản họp, bên tay trái là hộp cơm bà Lưu gói vội, sau lưng là Tống Khải Minh đang thở nặng. Anh nghĩ, căn nhà này quả thật biết chọn đạo cụ. Một cái giường bệnh, một người chú lịch sự, một hộp cơm nghèo đặt giữa căn phòng đắt tiền, tất cả vừa đủ để người ngoài nhìn vào tưởng đây là cảnh đoàn tụ gia đình rất có giáo dục.

Tống Trác Thành bước vào không nhanh không chậm. Ông không nhìn Tống Khải Minh trước, cũng không hỏi bác sĩ đâu, mà kéo ghế bên cửa sổ ngồi xuống như thể căn phòng này vốn dành sẵn một vị trí cho ông. “Chú nghe nói cháu đến bệnh viện, tiếc là sáng nay anh cả phải chuyển về nhà. Sức khỏe ông ấy hiện tại không chịu được chỗ đông người.” Dật nhìn ông, giọng nhạt. “Vậy chú cũng nên ra ngoài. Nhà này họ Tống đông quá, dễ làm bệnh nhân khó thở.” Tống Khải Minh ho khẽ, không biết vì câu đó hay vì cổ họng thật sự đau. Tống Trác Thành cười, nụ cười được đặt đúng vị trí trên mặt, gọn như một chiếc khăn ăn trong nhà hàng cao cấp. “Mấy năm không gặp, cháu vẫn thích nói chuyện bằng dao bếp.”

“Dao bếp ít ra còn dùng để thái đồ ăn.” Dật kéo phong bì về phía mình. “Không giống chữ ký tắt của chú, kéo một nét là cả con hẻm biến thành rủi ro thương hiệu.” Ánh mắt Tống Trác Thành dừng trên phong bì chưa đầy một giây. Một giây đó đủ để Dật biết ông đã nhận ra thứ bên trong, cũng đủ để ông biết Dật đang nhìn ông nhận ra. “Hồ sơ nội bộ không nên nằm ngoài công ty.” “Quán của tôi cũng không nên nằm trong kế hoạch đối ngoại của Tống thị.” “Cháu mở quán trên khu đất đang quy hoạch lại. Người làm ăn phải hiểu quy hoạch không phải chuyện tình cảm.” Dật gật đầu rất nhẹ. “Đúng, nên mẹ tôi mới chết oan vì trong nhà toàn người làm ăn.”

Căn phòng lạnh đi. Tống Khải Minh chống tay muốn ngồi dậy, nhưng sức lực không đủ. “Dật…” Ông vừa gọi tên con trai thì Tống Trác Thành đã nghiêng người, giọng vẫn ôn hòa. “Anh cả, bác sĩ dặn anh không kích động. Chuyện cũ để người khỏe nói.” Cách ông nói “người khỏe” làm Dật bật cười. “Chú Ba, chú đừng khiêm tốn. Trong nhà này người khỏe nhất luôn là người chưa từng đứng ra chịu gì.” Tống Trác Thành không giận. Ông nhìn Dật như nhìn một đứa trẻ từng bướng bỉnh, nay lớn lên vẫn giữ nguyên thói quen khiến người lớn mất thời gian. “Cháu nghĩ mình đứng ở đây là vì cháu đủ mạnh sao? Không, Tống Dật. Cháu đứng ở đây vì anh cả bệnh, Tống Duệ mềm lòng, còn chú chưa muốn dùng cách khó coi.”

Dật nghe chữ “Tống Dật” từ miệng ông, trong lòng không đau như anh từng tưởng. Nó chỉ lạnh. Cái tên ấy khi mẹ gọi là một bát canh nóng đặt cạnh đèn học. Khi Tống Trác Thành gọi, nó giống tem niêm phong trên thùng hàng lỗi. Anh đặt tay lên nắp hộp cơm, ngón tay chạm vào lớp nhựa đã nguội. “Cách khó coi của chú là gì? Gửi người đến kiểm tra vệ sinh? Để Quan Hạo viết vài bản thông cáo? Hay chuyển anh cả khỏi bệnh viện lúc năm giờ sáng để không ai hỏi nhầm câu?” Tống Trác Thành hơi nghiêng đầu. “Quan Hạo làm việc theo quy trình.” “Tôi cũng nấu cơm theo quy trình. Khác là đồ tôi bán ăn được.”

Lần này, khóe mắt Tống Trác Thành mới nhúc nhích rất nhẹ. Đó không phải giận dữ, mà là một vết nứt mảnh trên lớp men. Dật nhìn thấy, và anh biết mình chọc đúng chỗ. Tống Trác Thành có thể chịu bị gọi là lạnh, độc, tính toán, nhưng ông không thích ai động vào chữ “ăn được”. Với người xem thức ăn là sản phẩm, hai chữ đó quá thấp, quá đời thường, quá giống thứ mẹ Dật từng dùng để cãi cả một phòng họp. “Chị dâu năm đó cũng nói như vậy.” Ông chậm rãi nói. “Đáng tiếc, người làm nghiên cứu thường tin một công thức có thể thắng được bảng cân đối tài chính.”

Dật siết tay. “Mẹ tôi không muốn thắng bảng cân đối. Bà ấy chỉ không muốn trẻ con và người bệnh trở thành dòng chi phí được giảm.” Tống Khải Minh nhắm mắt, bàn tay trên chăn run lên. Tống Trác Thành nhìn qua anh cả một thoáng, rồi quay lại với Dật. “Cháu nghe được bao nhiêu từ anh cả? Báo cáo số 17? Công thức nền? Hay cái hộp gỗ trong phòng chị dâu?” Câu cuối rơi xuống nhẹ như bụi, nhưng Dật lập tức im lặng. Anh chưa nói hộp gỗ với bất kỳ ai. Tống Khải Minh cũng vừa mới nhắc đến nó trước khi ông bước vào. Nếu Trác Thành biết, nghĩa là ông đã theo dõi căn phòng này, hoặc đã biết chiếc hộp tồn tại từ lâu. Cả hai khả năng đều làm người ta buồn nôn theo hai cách khác nhau.

Tống Trác Thành thấy sự im lặng ấy, nét cười sâu hơn một chút. “Đừng nhìn chú như vậy. Nhà họ Tống không lớn đến mức có bí mật thật sự. Chỉ có những chuyện mọi người đồng ý giả vờ không biết.” Dật cúi xuống cầm điện thoại trên bàn, ngón cái chạm vào màn hình đã tắt. Anh không mở ra, chỉ để nó nằm trong lòng bàn tay. Trước khi vào nhà này, anh đã bật ghi âm. Việc đó không khiến anh thành người thông minh đặc biệt, chỉ chứng minh anh vẫn còn chút bản năng sinh tồn khi bước vào nơi có quá nhiều họ hàng. “Vậy chú cũng biết cuốn sổ của mẹ tôi đang ở đâu?” Anh hỏi. Không nhanh, không gấp, như người đang hỏi giá rau cuối chợ.

Tống Trác Thành đáp rất tự nhiên: “Một cuốn sổ công thức cũ không đủ làm chứng cứ. Nhưng nếu rơi vào tay người không hiểu ngành, nó đủ để gây rắc rối cho rất nhiều người vô tội.” Dật nhìn ông. “Ví dụ?” “Công nhân nhà máy, nhân viên phòng kiểm nghiệm, vài quản lý cấp trung chỉ ký theo quy trình, những người đang trả góp nhà và nuôi con nhỏ. Cháu muốn đòi công bằng cho mẹ, chú hiểu. Nhưng công bằng nếu đổ xuống không đúng cách sẽ giống nước sôi hắt ra khỏi nồi. Người đứng gần bếp bị bỏng trước.”

Câu ấy đánh trúng chỗ Tống Trác Thành muốn đánh. Dật thấy khuôn mặt mẹ Đinh Mộc thoáng qua trong đầu, thấy bà Lưu đứng trước quán với túi rau, thấy Đinh Mộc lau bàn đến sáng. Anh ghét việc ông biết đường đi vào nỗi sợ của mình, ghét hơn nữa là con đường ấy không hoàn toàn sai. Một tập đoàn lớn sụp một góc không bao giờ chỉ đè lên người có tội; nó luôn biết chọn người yếu nhất để rơi trúng. Nhưng nếu vì vậy mà im lặng, thì mẹ anh năm đó đã im lặng uổng phí. Dật mở nắp hộp cơm. Cơm đã nguội, rong biển mềm đi, dưa góp vẫn còn mùi giấm nhạt. Anh gắp một miếng dưa bằng đôi đũa nhựa bà Lưu nhét kèm, ăn chậm rãi trước ánh mắt của hai người đàn ông trong phòng.

“Cháu đói?” Tống Trác Thành hỏi. Dật nuốt xong mới đáp: “Không. Tôi chỉ muốn nhắc chú, thức ăn nguội vẫn có mùi thật. Không giống vài câu nói, nghe lịch sự quá nên thiu lúc nào không biết.” Tống Khải Minh bật ho, lần này giống như cố giấu một tiếng cười rất nhỏ rồi bị phổi phản bội. Dật không quay lại nhìn cha. Nếu nhìn, anh sợ chút mềm lòng vừa nhú lên sẽ làm mình mất thăng bằng. Tống Trác Thành đặt hai tay lên đầu gối, giọng trầm xuống đúng một nấc. “Cháu không cần biến mình thành người hùng của hẻm Thanh Đăng. Người hùng thường chết vì tiền điện, tiền thuê mặt bằng và một đám người vỗ tay rất giỏi nhưng không trả được phí luật sư.”

“Còn người thực tế như chú sống bằng gì?” Dật hỏi. “Bằng cách bán thứ người khác đã nấu tử tế rồi gọi đó là tối ưu hóa?” Tống Trác Thành nhìn anh rất lâu. “Bằng cách giữ cho một con tàu lớn không chìm vì cảm xúc của vài người.” “Nếu con tàu chở đồ ăn hỏng, chìm sớm lại tích đức.” “Cháu nói chuyện vẫn dễ nghe như hồi mười chín tuổi.” “Chú cũng vẫn thích đứng ở chỗ khô rồi khuyên người khác đừng sợ mưa.” Không khí giữa họ căng đến mức tiếng điều hòa cũng trở nên sắc. Ngoài cửa, có tiếng bước chân của Tống Duệ dừng lại rồi không vào. Dật biết anh trai mình đang nghe. Tống Trác Thành chắc chắn cũng biết, nhưng ông không hạ giọng.

“Anh cả cần nghỉ. Phòng chị dâu tạm thời không ai được vào, kể cả cháu. Tài sản riêng của người mất trong nhà họ Tống phải được xử lý theo quy trình gia đình và pháp lý.” Ông nói câu đó như đọc một thông báo nội bộ đã được chuẩn bị sẵn. Dật đặt đũa xuống. “Một cái hộp gỗ của mẹ tôi cũng phải chờ pháp lý?” “Khi nó có khả năng chứa tài liệu liên quan đến công ty, có.” “Công ty của chú đúng là giỏi. Cái gì có lợi thì gọi là di sản Tống thị, cái gì có lỗi thì gọi là chuyện riêng của người đã chết.” Tống Trác Thành đứng dậy. Bóng ông phủ lên mép giường, lên cả phong bì trên bàn. “Chú sẽ coi câu đó là cảm xúc nhất thời.”

Dật cầm phong bì, nhét lại vào túi áo. Anh không lấy được hộp gỗ, cũng không ép được Tống Khải Minh nói tiếp. Nhưng anh có được một thứ khác: Tống Trác Thành biết về cuốn sổ, biết về hộp gỗ, và sợ chúng đủ để tự mình bước vào phòng này. Có những nồi canh chỉ cần mở nắp là biết đã bị nấu quá lửa; chưa cần nếm, mùi khét đã tố cáo người đứng bếp. Dật đi về phía cửa. Khi ngang qua Tống Trác Thành, ông bỗng nói rất khẽ, chỉ đủ cho anh nghe. “Bán quán đi.”

Dật dừng bước. Ngoài hành lang, ánh sáng chiếu xuống nền đá lạnh, trắng đến mức làm mọi thứ trông sạch sẽ giả tạo. Tống Trác Thành chỉnh lại cổ tay áo, giọng trở về vẻ ân cần của một người chú biết lo xa. “Giá cháu đưa ra, Tống thị có thể cân nhắc gấp ba. Chú sẽ để Quan Hạo mang hợp đồng đến. Quán Cơm Đêm Hẻm Cũ, cuốn sổ, và những câu chuyện về mẹ cháu, tất cả nên dừng ở mức một ký ức đẹp. Cháu còn trẻ, đừng để một căn bếp nhỏ mua đứt phần đời còn lại.” Dật quay đầu nhìn ông. Trong túi áo, điện thoại vẫn âm thầm nóng lên vì ghi âm quá lâu. Anh chưa kịp trả lời thì Tống Trác Thành đã mỉm cười, đặt dấu chấm lạnh lẽo vào cuối cuộc nói chuyện. “Nghĩ kỹ đi, Tống Dật. Không phải quá khứ nào cũng đáng giữ bằng giá thị trường.”