Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 5: Biệt Thự Không Có Hơi Người

Chương 5: Biệt Thự Không Có Hơi Người

Ngay sau câu hỏi ấy, hội trường nổ tung. Tiếng máy ảnh, tiếng ghế xô và tiếng người dẫn chương trình cố giữ trật tự chồng lên nhau thành một khối âm thanh sắc lạnh. Tôi vẫn nhìn chiếc điện thoại trong tay phóng viên nam kia. Bản chụp phiếu chuyển khoản mờ đến mức bất kỳ người làm truyền thông có lương tâm nào cũng không dám gọi nó là chứng cứ, nhưng với đám đông đang chờ một cú đánh mới, độ mờ ấy lại vừa đủ để kích thích trí tưởng tượng. Cố Hoài Châu nghiêng người về phía micro, giọng thấp và rõ: “Buổi hỏi đáp kết thúc tại đây. Bộ phận pháp lý sẽ tiếp nhận tài liệu gốc, nếu người đặt câu hỏi thật sự có tài liệu gốc.”

Vừa vào hành lang hậu trường, tôi gửi cho Lục Nghiên đoạn ghi màn hình buổi phát trực tiếp và khoanh đúng thời điểm phóng viên giơ máy. Tin nhắn của cô ấy đến rất nhanh: “Đã lưu. Cụm từ đó xuất hiện lại trong mười sáu bài đăng mới. Có người đang đẩy nó lên.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, đầu ngón tay tê đi. Mười sáu bài trong vòng chưa đầy mười phút, nghĩa là cú đánh cuối không phải phản ứng tự nhiên của truyền thông. Nó là tín hiệu khởi động một vòng lan truyền mới. Tần Uyển, ba năm trước. Vãn Thanh, hiện tại. Hai cái tên bị buộc vào nhau bằng một sợi dây thắt cổ mang tên dư luận.

Cố Hoài Châu cởi micro gắn trên cổ áo rồi đưa cho trợ lý. Anh không hỏi tôi có muốn khóc không, cũng không giả vờ dịu dàng trước mặt cả đội, điều đó khiến tôi bớt khó chịu hơn một chút. Anh chỉ nhìn tôi và nói: “Cô không nên về Vãn Thanh tối nay.” Tôi ngẩng đầu. “Vì an toàn, hay vì hình ảnh?” Anh đáp không tránh né: “Cả hai. Sau họp báo, mọi ống kính sẽ chờ xem cô có thật sự bước vào nhà tôi hay không. Nếu cô quay về Vãn Thanh, họ sẽ viết rằng cuộc hôn nhân này chỉ là màn cứu nguy thất bại.”

Tôi hiểu logic ấy, nhưng hiểu không có nghĩa là dễ chịu. Từ lúc ký tên vào hợp đồng, tôi đã biết mình sẽ có một ngày phải bước vào không gian của Cố Hoài Châu. Chỉ là tôi không nghĩ ngày đó đến ngay sau khi mẹ tôi bị kéo ra trước hàng trăm ống kính bằng một tờ chuyển khoản chưa xác thực. Tôi nói mình cần lấy đồ ở Vãn Thanh. Hoài Châu quay sang trợ lý: “Cho người tới lấy theo danh sách của cô ấy. Không mở máy tính, không chạm ổ cứng.” Rồi anh nhìn lại tôi. “Cô tự viết danh sách. Những gì liên quan đến dữ liệu, cô kiểm tra niêm phong khi nhận.” Ít nhất, anh hiểu tôi không muốn ai chạm vào phần còn lại của đời mình.

Trên xe rời khách sạn, Thượng Hải bên ngoài cửa kính vẫn sáng như chưa từng có ai bị đẩy xuống vực vì vài dòng chữ trên mạng. Tin nóng đã đổi tiêu đề, từ “hôn nhân thế kỷ” sang “phiếu chuyển khoản cũ của Tần Uyển”. Lục Nghiên gửi tiếp bảng thời gian: những tài khoản đẩy cụm “kẻ giết danh tiếng” có cấu trúc câu, khung giờ và thói quen chèn dấu câu giống nhau. Tôi lưu toàn bộ, rồi nhắn lại: “Giữ bản gốc, đừng công bố vội.” Dư luận chưa bao giờ tự nhiên sạch sẽ đến mức ấy; khi bẩn, nó thường bẩn theo quy trình.

Biệt thự của Cố Hoài Châu nằm trong một khu dân cư ven sông. Cổng chính cao, cây xanh được cắt tỉa chính xác đến mức thiếu tự nhiên, mỗi chiếc đèn ngoài lối vào đều như biết mình phải sáng ở góc nào để lên hình đẹp nhất. Căn nhà hiện ra sau một hàng trúc đen, rộng, thấp, sắc cạnh, những mảng kính lớn phản chiếu bầu trời đêm lạnh. Nếu khách sạn buổi sáng giống một sân khấu đầy đèn, nơi này giống hậu trường sau khi khán giả đã về hết: sạch sẽ, đắt đỏ, và không có hơi người.

Quản gia đón chúng tôi ở cửa, gọi tôi là “Cố phu nhân” bằng giọng đã được luyện để không quá thân mật cũng không quá xa cách. Hai chữ ấy đặt lên người tôi như một chiếc áo khoác mượn, vừa đúng kích cỡ trước ống kính, vừa xa lạ trên da. Sảnh lớn có mùi gỗ tuyết tùng rất nhạt, sàn đá đen bóng, không có dép đặt lệch, không có ly nước uống dở, cũng không có ảnh gia đình trên tường. Ngôi nhà này giống một bản thông cáo đã được sửa đến lần cuối: đẹp, gọn, nhưng không để lộ nhịp tim.

Cố Hoài Châu đưa áo khoác cho quản gia rồi nói: “Phòng của cô ở tầng hai, phía đông. Mật mã cửa đã đặt theo số cuối điện thoại của cô, vào trong có thể đổi. Không ai được vào nếu không có sự đồng ý của cô, kể cả người giúp việc.” Tôi hỏi: “Còn camera?” Anh đáp ngay: “Chỉ có cổng, sân trước, gara và hành lang ngoài. Không có trong phòng riêng, phòng thay đồ, phòng tắm.” Anh nói những điều này như đang đọc một phụ lục hợp đồng. Chính xác, lạnh, và gần như không cho người nghe cơ hội bắt bẻ.

“Phòng ngủ chung thì sao?” tôi hỏi, vì biết kiểu gia đình như Cố gia sẽ không bỏ qua bất kỳ khe hở nào có thể biến thành nghi ngờ. Ánh mắt Hoài Châu dừng trên mặt tôi nửa giây. “Không cần diễn sau cánh cửa đóng. Nếu có trưởng bối hoặc truyền thông vào nhà, tôi sẽ báo trước phạm vi cần phối hợp. Cửa phòng cô có khóa riêng. Cửa nối với phòng tôi cũng khóa từ hai phía.” Tôi cười rất nhạt. “Chuẩn bị kỹ như một kế hoạch xử lý khủng hoảng.” Anh bình tĩnh đáp: “Cuộc hôn nhân này vốn là một điểm khủng hoảng có lịch truyền thông dài một năm.”

Phòng phía đông rộng hơn căn hộ tôi từng thuê hồi mới ra trường. Trên giường đặt sẵn chăn ga màu trắng, trong tủ có vài bộ đồ mới còn nguyên nhãn, từ đồ công sở đến váy dự tiệc. Mọi thứ đều vừa vặn với thân phận Cố phu nhân, nhưng không thứ nào giống Tô Mạn Ninh. Tôi mở vali được trợ lý mang tới, kiểm tra niêm phong trên túi laptop, ổ cứng và hộp hồ sơ nhỏ của mẹ. Tất cả còn nguyên. Tôi đặt hộp hồ sơ lên bàn cạnh giường, như đặt một vật nặng giữ mình khỏi trôi mất trong căn phòng quá sạch.

Dĩ An gọi đến, giọng căng như dây đàn: “Chị đang ở đâu?” Tôi nhìn căn phòng xa lạ, nhìn chiếc đèn ngủ không có bụi và tấm thảm mềm đến mức bước chân không phát ra tiếng. “Ở nơi cần ở tối nay.” Đầu dây bên kia im vài giây. “Nhà anh ta?” Tôi đáp: “Ừ. Đừng đến đây, đừng đăng gì, cũng đừng cãi nhau với người trên mạng.” Dĩ An thở mạnh. “Em không thích chuyện này.” Tôi khép mắt một thoáng. “Chị cũng không thích. Nhưng không thích không có nghĩa là được phép thua.”

Sau khi cúp máy, tôi xuống tầng dưới tìm nước. Phòng khách vẫn sáng, nhưng Cố Hoài Châu không ở đó. Trên bàn trà có một ly nước ấm và một vỉ thuốc dạ dày chưa bóc. Quản gia nói nhỏ: “Cố tổng dặn cô Tô cả ngày chưa ăn gì, uống trước khi nghỉ.” Tôi nhìn ly nước, rồi nhìn hành lang dẫn tới thư phòng đang hé sáng. Trong hợp đồng của chúng tôi không có điều khoản chăm sóc, nhưng dạ dày đang co thắt khiến tôi không đủ sức từ chối.

Cố Hoài Châu từ thư phòng bước ra, trên tay còn cầm một tập tài liệu. Tôi hỏi thẳng: “Bản chuyển khoản ở họp báo, Thịnh Quang có hồ sơ đối chiếu không?” Anh dừng lại. “Đang kiểm tra.” Tôi tiến thêm một bước. “Anh nói ở họp báo rằng sẽ bảo toàn toàn bộ dữ liệu liên quan. Nghĩa là anh biết nơi cần tìm.” Hoài Châu nhìn tôi rất lâu rồi nói: “Biết nơi cần tìm không đồng nghĩa với có thể kết luận ngay.” Tôi nghe trong câu ấy sự cẩn trọng của một người quen ra quyết định bằng chứng cứ, nhưng cũng nghe thấy cánh cửa đang được khép lại trước mặt mình.

“Tôi không yêu cầu anh kết luận thay tôi,” tôi nói chậm. “Tôi yêu cầu anh đừng dùng lý do chưa xác thực để giữ lại tất cả những gì liên quan đến mẹ tôi.” Sắc mặt anh trầm xuống. “Nếu tôi đưa cho cô một mảnh dữ liệu chưa hoàn chỉnh, người đứng sau có thể dùng phản ứng của cô để đo hướng điều tra. Tôi không định biến cô thành mồi.” Tôi nhìn anh, cổ họng nghẹn lại vì tức giận lẫn mệt mỏi. “Nhưng tôi cũng không định biến mình thành người được bảo vệ bằng cách bị bịt mắt.” Không khí lạnh đi. Cuối cùng, anh chỉ nói: “Tôi sẽ cho cô xem phần đã xác thực. Phần còn lại, sau khi có đối chiếu dòng tiền.”

Tôi cần in bảng thời gian Lục Nghiên gửi để đánh dấu bằng tay, thói quen cũ của mẹ truyền lại. Hoài Châu chỉ về phía thư phòng. “Máy in ở trong đó. Kệ bên trái không khóa, cô có thể dùng. Tủ tài liệu bên phải là hồ sơ nội bộ của Thịnh Quang, chưa thuộc phạm vi cô được xem.” Tôi nhướng mắt. “Anh không sợ tôi tò mò?” Anh đáp bình thản: “Tôi sợ. Nên mới nói trước ranh giới.” Câu ấy làm tôi khó chịu, nhưng ít nhất ranh giới được đặt ra bằng lời nói rõ ràng, không phải bằng sự mập mờ khiến người khác tự mắc lỗi.

Thư phòng của anh rộng nhưng ngột ngạt hơn tôi tưởng. Ba mặt tường là giá sách màu gỗ tối, giữa phòng đặt một chiếc bàn lớn phủ ánh đèn vàng nhạt. Mọi thứ được sắp xếp theo trật tự gần như ám ảnh: bút đặt song song, tài liệu chia theo màu gáy, máy hủy giấy nằm sát cạnh tủ. Tôi kết nối điện thoại với máy in, chờ từng trang log của Lục Nghiên trượt ra, mắt vô thức quét qua căn phòng không có vật trang trí thừa. Rồi tôi thấy nó ở góc phải bàn làm việc, phía sau một chồng sách về quản trị truyền thông khủng hoảng. Một khung ảnh màu bạc bị úp xuống, mép kính lộ ra chút bụi rất mỏng, khác hẳn phần còn lại sạch sẽ đến lạnh người.

Tôi không chạm vào nó ngay. Có những vật bị úp xuống không phải vì chủ nhân quên, mà vì họ cố tình không muốn nhìn thấy. Nhưng chính sự cố tình ấy lại khiến nó trở thành điểm bất thường duy nhất trong căn nhà không có hơi người này. Tờ giấy cuối cùng rơi vào khay máy in, phát ra một tiếng sột soạt nhỏ. Tôi đứng yên giữa thư phòng của Cố Hoài Châu, một tay cầm bảng thời gian tài khoản ẩn, mắt dừng trên khung ảnh bị úp xuống. Trong khe hở rất hẹp giữa mặt bàn và mép khung, tôi thoáng thấy một góc váy màu trắng và bàn tay của một người phụ nữ.