Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 6 - Chương 6: Bữa Cơm Đầu Tiên

Chương 6: Bữa Cơm Đầu Tiên

Tôi đứng trong thư phòng của Cố Hoài Châu thêm vài giây, mắt vẫn dừng trên khung ảnh màu bạc bị úp xuống. Bụi mỏng bám ở mép kính như một vết nứt nhỏ trong căn nhà quá hoàn hảo này. Tôi không chạm vào nó. Không phải vì tôi không tò mò, mà vì từ khi bước vào biệt thự, anh đã đặt ranh giới bằng từng câu chữ rõ ràng, và tôi cũng vừa yêu cầu anh đừng bịt mắt mình bằng danh nghĩa bảo vệ. Nếu tôi lật một thứ anh cố tình úp xuống, tôi sẽ tự biến mình thành người đầu tiên phá luật. Nghề truyền thông dạy tôi một điều rất thực tế: muốn đòi quyền nhìn sự thật, trước hết đừng để đối phương có lý do gọi mình là kẻ xâm phạm.

Tôi gom những trang log Lục Nghiên gửi vào tập hồ sơ, gõ nhẹ xuống mặt bàn cho ngay ngắn rồi quay người. Cố Hoài Châu không biết đã đứng ở cửa từ lúc nào. Ánh đèn hành lang phủ lên vai anh một đường sáng lạnh, khiến vẻ mặt vốn ít cảm xúc càng giống người vừa bước ra từ một bản báo cáo rủi ro. Anh nhìn tập giấy trong tay tôi, sau đó nhìn lướt qua khung ảnh trên bàn. Tôi nói trước khi anh mở miệng: “Tôi không chạm vào.” Hoài Châu đáp: “Tôi biết.” Hai chữ ấy rất nhẹ, nhưng đặt vào không khí lúc này lại nặng như một cánh cửa khép thêm một lần nữa. Tôi cười nhạt. “Anh nói như tôi vừa vượt qua một bài kiểm tra.” Anh nhìn tôi, giọng vẫn bình: “Không. Tôi chỉ không muốn tối đầu tiên trong nhà này bắt đầu bằng một cuộc thẩm vấn không cần thiết.”

Tôi định đáp lại, nhưng dạ dày đột nhiên co lên, nhắc tôi nhớ cả ngày nay mình chỉ sống bằng cà phê, nước ấm và vài ngụm không khí trong phòng họp báo. Hoài Châu như nhìn thấy phản ứng ấy, anh nghiêng người tránh lối và nói: “Bữa tối đã chuẩn bị xong.” Tôi ôm tập giấy trước ngực. “Trong hợp đồng có điều khoản bắt tôi dùng bữa với anh à?” Anh không bị câu hỏi làm khó, chỉ nói: “Không. Nhưng trong tình trạng hiện tại, cô ngất trong biệt thự của tôi sẽ trở thành một tiêu đề không đẹp.” Tôi nhìn anh vài giây, cuối cùng vẫn đi theo. Có những lúc người ta không thua vì bước xuống bàn ăn; người ta chỉ thua khi cố tỏ ra mình không đói trong khi tay đã lạnh đi.

Phòng ăn nằm ở phía nam, nhìn ra một khoảng sân có hồ nước nhỏ. Trên bàn đặt sẵn hai bộ bát đũa, khoảng cách vừa đủ lịch sự, không thân mật đến mức diễn, cũng không xa lạ đến mức vô nghĩa. Tôi tưởng bữa cơm của Cố gia sẽ là kiểu phô trương đủ để biến người ăn thành đạo cụ, nhưng trước mặt tôi chỉ có cháo kê nấu loãng, canh gà hầm, một đĩa rau xanh xào nhạt, thịt bò thái mỏng và vài món phụ rất sạch. Không có tôm, cua, cá biển, cũng không có thứ nước sốt nặng mùi thường thấy trong những bữa tiệc Thượng Hải. Tôi vừa cầm thìa lên đã nghe Hoài Châu nói: “Bếp không dùng hải sản. Cô có thể ăn.”

Tay tôi khựng lại. “Anh nhớ tôi dị ứng hải sản?” Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện, động tác gọn đến mức không làm chiếc đũa trên bàn lệch khỏi vị trí. “Trong phụ lục sức khỏe cô ký có ghi. Dị ứng hải sản, không chịu được mùi hoa nhài quá nồng, tiền sử đau dạ dày khi căng thẳng kéo dài.” Tôi nhìn bát cháo trước mặt, cảm giác phòng bị trong ngực hơi nhói lên. “Anh đọc kỹ thật.” Hoài Châu đáp: “Hợp đồng liên quan đến hình ảnh công chúng của hai bên. Tôi không đọc kỹ mới là vấn đề.” Câu trả lời ấy đúng đến khó chịu. Nó không ấm áp, cũng không giả vờ là quan tâm. Nhưng trong một ngày mà quá nhiều người chỉ muốn biến tôi thành tiêu đề, việc có người nhớ tôi không ăn được gì lại khiến tôi nhất thời không tìm được câu mỉa mai đủ sắc.

Tôi ăn một thìa cháo. Vị rất nhạt, nhưng dạ dày đang co thắt lại vì thế mà dịu xuống. Hoài Châu ăn ít hơn tôi tưởng. Anh tránh hành lá rất tự nhiên, mỗi lần kẹp thức ăn đều gạt phần xanh sang mép đĩa. Tôi nhìn hai lần, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Anh không ăn hành?” Anh ngẩng mắt. “Không thích.” “Tôi tưởng tổng tài như anh chỉ có lợi ích, không có sở thích.” Lần này, khóe môi anh hơi động, rất nhanh, gần như không đủ để gọi là cười. “Có. Chỉ là không cần đưa vào thông cáo báo chí.” Tôi cúi đầu uống một ngụm canh, để hơi nóng che đi cảm giác lạ vừa chạm vào mình. Một chi tiết quá nhỏ đôi khi nguy hiểm hơn một lời dịu dàng, vì nó khiến người ta nhớ rằng người ngồi đối diện không chỉ là bản hợp đồng biết ký tên.

Điện thoại tôi rung. Lục Nghiên gửi thêm ba ảnh chụp màn hình: cụm “kẻ giết danh tiếng” đã leo vào bảng tìm kiếm phụ, ba tài khoản dẫn đầu đều đổi avatar trong cùng một khung giờ. Tôi đặt thìa xuống, kéo tập giấy về phía mình, định đánh dấu tiếp vào bảng thời gian. Cố Hoài Châu nhìn động tác ấy rồi nói: “Ăn xong hãy xem.” Tôi không ngẩng đầu. “Tài khoản ảo không đợi tôi ăn tối.” Anh đặt ly nước xuống cạnh tay tôi. “Tài khoản ảo cũng không biến mất trong hai mươi phút. Dạ dày cô thì có thể.” Tôi im lặng. Cách anh nói vẫn lạnh, nhưng ly nước đã được đặt đúng bên tay trái, vị trí tôi thuận dùng từ lúc vào phòng ăn đến giờ. Tôi ghét cảm giác mình phát hiện những chi tiết này, vì phát hiện nghĩa là chúng bắt đầu có trọng lượng.

Sau vài phút yên lặng, tôi chủ động hỏi: “Bản chuyển khoản ở họp báo, khi nào tôi được xem phần anh nói đã xác thực?” Hoài Châu không lập tức trả lời. Anh lau tay, đặt khăn lại đúng nếp rồi mới nói: “Trước mười giờ sáng mai. Cô có thể đến Thịnh Quang cùng tôi, ngồi trong phòng đối chiếu. Bộ phận pháp lý sẽ cho cô xem metadata ảnh chụp, chuỗi lan truyền đầu tiên và hồ sơ lưu trữ có liên quan đến tên Tần Uyển.” Tôi nhìn thẳng vào anh. “Nhưng tôi không được sao chép.” “Không trước khi nguồn dữ liệu được đánh dấu mức độ rủi ro.” Anh dừng nửa nhịp, rồi bổ sung: “Cô có quyền xem, có quyền đặt câu hỏi, có quyền yêu cầu ghi nhận ý kiến vào biên bản. Nhưng nếu dữ liệu chưa đủ sạch, cô không được mang ra ngoài để phản công.”

Tôi nghe xong, cổ họng vẫn nghẹn, nhưng lần này không phải vì anh hoàn toàn chặn tôi lại. Anh đang mở một khe cửa, hẹp, cứng và đầy điều kiện, nhưng ít nhất không bắt tôi đứng ngoài bóng tối. “Anh vẫn quen quyết định giúp người khác.” Tôi nói. Hoài Châu nhìn tôi qua hơi nóng bốc lên từ bát canh. “Đúng. Và cô vẫn quen coi mọi hàng rào là xiềng xích.” Câu ấy đâm trúng tôi đến mức tay cầm thìa siết lại. Tôi muốn phản bác, nhưng rồi nghĩ đến mẹ, đến Vãn Thanh, đến Dĩ An vừa nói không thích chuyện này bằng giọng bất lực. Có lẽ tôi đã sống quá lâu trong trạng thái tự cứu mình, nên bất cứ bàn tay nào đưa đến cũng giống một bàn tay sắp kéo mình đi. Tôi hạ mắt. “Vậy ngày mai, tôi muốn ngồi trong phòng đối chiếu từ đầu.” Anh gật đầu. “Được.”

Quản gia bước vào thay trà, động tác nhẹ gần như không tiếng động. Tôi để ý ông không hỏi khẩu vị của tôi nữa, cũng không nhìn trực tiếp vào tập tài liệu bên cạnh bát ăn, nhưng điện thoại trong túi áo ông sáng lên một lần rồi tắt rất nhanh. Có lẽ chỉ là tin nhắn nội bộ trong nhà, có lẽ là thói quen của người quản lý một biệt thự lớn. Nhưng sau những gì xảy ra từ sáng đến tối, tôi không còn dễ tin vào chữ “có lẽ”. Khi ông rời khỏi phòng ăn, tôi hỏi Hoài Châu: “Người trong biệt thự đều là người của anh?” Anh đặt đũa xuống. “Một nửa là đội mới, một nửa là người cũ từ nhà chính chuyển qua.” Tôi nhìn cánh cửa vừa khép lại. “Vậy nơi này không hoàn toàn là nhà của anh.”

Ánh mắt Hoài Châu trầm xuống rất nhẹ. Anh không phủ nhận. Chỉ một phản ứng ấy đã đủ khiến tôi hiểu, trong hào môn, cửa đóng không có nghĩa là kín, tường cao không có nghĩa là riêng tư. Tôi vừa bước vào biệt thự đầu tiên của cuộc hôn nhân này, còn Cố gia có lẽ đã bước vào trước tôi từ rất lâu, bằng những người giúp việc cũ, những cuộc gọi không tên và cả những quy tắc im lặng được truyền xuống như di chúc. Hoài Châu cầm điện thoại lên, gửi một tin nhắn ngắn. Tôi không hỏi anh gửi cho ai. Có những câu hỏi nếu đặt quá sớm, câu trả lời nhận được chỉ là một bức tường khác.

Bữa cơm kết thúc bằng một kiểu yên lặng không còn hoàn toàn lạnh. Tôi tự thu tập giấy của mình, còn Hoài Châu đứng dậy kéo ghế giúp tôi đúng lúc chiếc ghế suýt vướng vào mép thảm. Động tác ấy quá tự nhiên, khiến tôi không kịp né. Anh cũng không nhân cơ hội chạm vào tôi, chỉ lùi lại một bước khi tôi đứng vững. Khoảng cách giữa chúng tôi vẫn còn nguyên, nhưng dường như trên mặt đất đã có thêm một đường nối rất mảnh, không đủ để gọi là tin tưởng, chỉ đủ để tôi biết nếu mình bước hụt, anh sẽ không nhất thiết đứng nhìn.

Chúng tôi vừa ra đến phòng khách thì điện thoại của Hoài Châu rung lên. Tên người gọi không hiện, chỉ có hai chữ “Nhà chính” lạnh lẽo trên màn hình. Anh nhận máy, bật loa ngoài vì tay còn cầm tập tài liệu tôi vừa đưa nhờ xem lại. Giọng một người đàn ông lớn tuổi vang ra, lễ phép nhưng không giấu được ý dò xét: “Cố tổng, ảnh bữa tối đã chuyển về Cố gia. Lão gia nói, sáng mai mời ngài và Cố phu nhân về nhà chính dùng trà.” Không khí trong phòng khách lập tức cứng lại. Tôi nhìn màn hình điện thoại vừa sáng lên vì một tin nhắn mới, trong đó là hai bức ảnh chụp từ góc khuất của phòng ăn: một tấm anh đặt ly nước bên tay tôi, một tấm tôi ngồi đối diện anh dưới ánh đèn vàng. Hóa ra bữa cơm đầu tiên của chúng tôi, từ đầu đến cuối, chưa từng chỉ có hai người.