Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 4: Cô Dâu Trước Ống Kính

Chương 4: Cô Dâu Trước Ống Kính

Tôi gần như không ngủ trong đêm trước buổi họp báo. Không phải vì bản hợp đồng hôn nhân đã nằm trong két sắt của Cố Hoài Châu, cũng không phải vì từ sáng hôm nay tôi sẽ có thêm một thân phận mới nghe rất đẹp mà rất lạnh: vị hôn thê của tổng tài Thịnh Quang. Thứ khiến tôi tỉnh táo đến tận bốn giờ sáng là danh sách câu hỏi bị tuồn ra trong điện thoại. Dòng đầu tiên đâm thẳng vào mắt tôi: Tần Uyển có thật sự nhận tiền từ Thịnh Quang không?

Sáu giờ ba mươi, xe của Thịnh Quang đón tôi từ Vãn Thanh đến khách sạn nơi tổ chức họp báo. Trên màn hình ngoài đường, tin nóng về cuộc hôn nhân sắp công bố đã chạy thành từng dòng sáng lạnh. Có trang viết tôi là cô gái may mắn bước vào hào môn trong một đêm. Có trang gọi tôi là người thừa kế bê bối biết chọn ô lớn để trú mưa. Nghề của tôi dạy rằng công chúng thường không cần sự thật trọn vẹn ngay lập tức, họ chỉ cần một câu chuyện đủ dễ đọc để truyền tay nhau.

Trong phòng chuẩn bị, chiếc váy màu ngà đặt trên giá có đường cắt đơn giản, không quá lộng lẫy đến mức giống cô dâu thật, cũng không quá nhạt để bị ống kính nuốt mất. Người phụ trách truyền thông đặt trước mặt tôi một bản quy trình dày mười hai trang. Tôi lật đến phần liên quan đến mẹ mình, thấy dòng chữ được in nghiêng: không phản hồi cảm xúc, chuyển sang tuyên bố pháp lý. Tôi khép tài liệu lại, đầu ngón tay lạnh hơn cả mặt kính bàn.

Cửa mở lúc bảy giờ mười lăm. Cố Hoài Châu bước vào trong bộ vest đen, cà vạt màu xám lạnh, khuôn mặt không có chút dấu vết nào của một người vừa quyết định kéo một phụ nữ xa lạ vào hôn nhân một năm. Anh nhìn tôi qua gương, ánh mắt dừng ở bản quy trình đang đóng trên bàn. Anh không hỏi tôi có sợ không, có lẽ vì câu hỏi đó quá vô dụng. Anh chỉ nói: “Nếu câu hỏi vượt phạm vi pháp lý, tôi sẽ chặn lại.”

Tôi xoay người, để chuyên viên trang điểm gài nốt chiếc khuyên tai. “Tôi không cần anh chặn giúp tất cả. Những câu hỏi liên quan đến mẹ tôi, tôi phải tự trả lời. Nếu tôi im lặng, họ sẽ viết rằng tôi mặc nhận. Nếu anh trả lời thay, họ sẽ viết rằng tôi được Thịnh Quang mua lại.” Cố Hoài Châu nhìn tôi rất lâu. Trong đôi mắt anh có sự tính toán quen thuộc, nhưng lần này, phía sau lớp lạnh ấy còn có một khoảnh khắc do dự rất mỏng. “Cô có ba mươi giây cho câu đầu tiên. Sau đó pháp lý tiếp nhận.” Tôi đáp ngay: “Một phút. Ba mươi giây chỉ đủ để phủ nhận. Một phút mới đủ để đặt lại khung câu chuyện.”

Không khí trong phòng im đi vài nhịp. Cố Hoài Châu cuối cùng gật đầu. “Một phút. Nhưng cô không được đưa ra kết luận khi chưa có chứng cứ.” Tôi cầm túi xách lên. “Điều này tôi biết rõ hơn anh.” Bởi vì ba năm trước, mẹ tôi đã chết trong những kết luận được đưa ra quá sớm.

Tám giờ năm mươi, tiếng ồn ngoài hội trường đã xuyên qua hai lớp cửa. Lục Nghiên gửi cho tôi ba ảnh chụp màn hình, kèm một câu ngắn: “Nhóm tài khoản đẩy hashtag sáng nay dùng lại cụm từ cũ. Cẩn thận.” Dưới một bài đăng bôi nhọ Vãn Thanh, một tài khoản ẩn viết: Con gái của kẻ giết danh tiếng thì có thể sạch đến đâu? Tôi lưu ảnh vào thư mục chứng cứ, đánh dấu thời gian, rồi gửi lại cho cô ấy: “Giữ log gốc.”

Tin nhắn của Dĩ An đến sau đó. Cậu chỉ viết: “Chị, đừng để họ bắt nạt.” Câu nhắn vụng về ấy làm cổ họng tôi nghẹn hơn bất kỳ lời an ủi tử tế nào. Tôi đáp: “Ở yên trong trường. Không trả lời phỏng vấn. Không mở link lạ. Chị tự xử lý được.” Có những lúc người ta không được phép mềm yếu, không phải vì không đau, mà vì sau lưng còn có người cần mình đứng vững.

Chín giờ đúng, cửa hội trường mở. Ánh đèn trắng đổ xuống như một cơn mưa không có nhiệt độ. Tôi bước bên cạnh Cố Hoài Châu, nghe tiếng máy ảnh nổ dồn dập đến mức từng nhịp hô hấp đều bị cắt nhỏ. Trên sân khấu, phông nền màu xanh đen của Thịnh Quang đặt cạnh logo Vãn Thanh, hai cái tên vốn đứng ở hai đầu một vết thương cũ nay bị ép chung trong một khung hình. Họ sẽ chọn tiêu đề theo lợi ích của họ; phần của tôi là không để họ chọn thay toàn bộ câu chuyện.

Cố Hoài Châu phát biểu trước. Anh nói ngắn gọn về quyết định kết hôn, về việc hai bên quen biết trong quá trình hợp tác xử lý khủng hoảng, về dự án nội dung trách nhiệm xã hội mà Thịnh Quang sẽ ký riêng với Vãn Thanh. Từng câu đều lạnh, sạch và không để lộ khe hở. Anh không nói yêu tôi, cũng không diễn sự dịu dàng quá mức. Điều đó trái lại làm lời tuyên bố đáng tin hơn.

Đến lượt tôi, tôi đặt hai tay lên bục phát biểu, cảm nhận ánh mắt của hàng chục phóng viên dồn lên người mình. “Vãn Thanh Truyền Thông đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng. Tôi sẽ không phủ nhận những vấn đề đang tồn tại chỉ bằng một cuộc hôn nhân, cũng sẽ không dùng thân phận mới để yêu cầu công chúng im lặng. Điều tôi có thể xác nhận là chúng tôi đã bắt đầu quy trình bảo toàn chứng cứ, rà soát dữ liệu nội bộ và phối hợp với luật sư để xử lý các cáo buộc theo cách minh bạch nhất có thể.”

Hội trường yên hơn một chút. Tôi biết mình đã kéo câu chuyện khỏi hướng “cô dâu hào môn” và đặt nó trở lại đường ray nghề nghiệp. Tôi tiếp tục: “Dự án hợp tác giữa Vãn Thanh và Thịnh Quang sẽ được ký dưới dạng hợp đồng thương mại độc lập. Vãn Thanh không nhận cứu trợ vô điều kiện, không chuyển giao quyền điều hành và không từ bỏ quyền truy cứu bất kỳ hành vi xâm hại danh dự nào.”

Phần hỏi đáp bắt đầu sau đó ba phút. Hai câu đầu xoay quanh thời điểm quen biết và lợi ích cổ đông, đều nằm trong phạm vi an toàn. Cố Hoài Châu trả lời gọn đến mức phóng viên không kịp bám vào cảm xúc. Câu thứ ba đến từ hàng ghế bên trái, giọng nữ phóng viên sắc như một lưỡi dao được mài sẵn: “Cô Tô, có tin đồn nói bà Tần Uyển, mẹ cô, từng nhận một khoản tiền từ Thịnh Quang trước khi bê bối năm đó bùng nổ. Việc cô kết hôn với Cố tổng lúc này có phải là cách hai bên thống nhất che lại giao dịch cũ không?”

Tiếng bấm máy lập tức dày lên. Câu hỏi ấy không mới với tôi, nhưng khi nó vang lên giữa hội trường, trước logo Thịnh Quang, trước ánh mắt lạnh lùng của những người đang chờ một giọt nước mắt, lồng ngực tôi vẫn đau như bị ai đó ấn xuống. Tôi cảm thấy bàn tay mình hơi co lại trên mặt bàn. Ngay giây tiếp theo, Cố Hoài Châu đặt tay anh lên mu bàn tay tôi. Không siết mạnh, không kéo tôi ra sau, chỉ là một điểm chạm đủ để ống kính nhìn thấy và đủ để tôi nhận ra anh đang giữ đúng lời: bảo vệ trong phạm vi công khai, không cướp quyền trả lời của tôi.

Tôi đặt tay mình lên micro. “Tôi sẽ trả lời câu hỏi này trong phạm vi sự thật có thể kiểm chứng. Thứ nhất, hiện tại chưa có bất kỳ cơ quan có thẩm quyền nào kết luận mẹ tôi nhận tiền để thao túng dư luận. Thứ hai, mọi tài liệu được tung ra trên mạng nếu không có nguồn gốc, chữ ký xác thực, dòng tiền đối chiếu và bối cảnh đầy đủ thì không thể được gọi là chứng cứ. Thứ ba, nếu có người đang nắm giữ tài liệu thật, xin hãy đưa nó vào quy trình pháp lý thay vì cắt ghép thành tiêu đề để kích động công chúng.”

Tôi dừng lại đúng một nhịp. Trong ánh đèn trắng, tôi bỗng nhớ đến mẹ trong những cuộn phim tài liệu cũ, nhớ giọng nói luôn ổn định của bà sau máy quay. Ba năm sau, tôi đứng ở đây, trước những người đang chờ tôi gục xuống dưới câu chuyện bị bóp méo ấy. “Việc tôi kết hôn với Cố Hoài Châu không đồng nghĩa với việc tôi từ bỏ quyền tìm hiểu sự thật về mẹ mình. Dù sự thật đó làm tôi đau, tôi cũng sẽ tự nhìn. Nhưng trước khi sự thật được chứng minh, tôi không chấp nhận để bất kỳ ai gọi một người đã khuất là tội phạm chỉ bằng tin đồn.”

Lần này, hội trường thật sự lặng xuống. Cố Hoài Châu bỗng nghiêng người về phía micro. “Thịnh Quang đã yêu cầu đội pháp lý bảo toàn toàn bộ dữ liệu liên quan đến các cáo buộc đang lan truyền. Chúng tôi hoan nghênh điều tra hợp pháp, nhưng sẽ truy cứu đến cùng những hành vi sử dụng tài liệu giả, cắt ghép hoặc bôi nhọ danh dự cá nhân.” Câu nói của anh lạnh, rõ, có tính răn đe. Nhưng điều khiến tôi chú ý là cụm từ “toàn bộ dữ liệu liên quan”. Anh nói quá chắc. Chắc đến mức tôi không thể không tự hỏi trong tay Thịnh Quang rốt cuộc đang có bao nhiêu thứ mà tôi chưa biết.

Họp báo đáng lẽ kết thúc ở đó. Người dẫn chương trình đã bước lên, trợ lý đã chuẩn bị đưa chúng tôi rời sân khấu. Nhưng đúng lúc ấy, một phóng viên nam ở cuối hội trường đột ngột đứng dậy, giơ cao điện thoại. Màn hình của anh ta sáng lên một hình ảnh mờ: bản chụp một phiếu chuyển khoản cũ, tên người nhận bị phóng to đến méo chữ, nhưng hai chữ Tần Uyển vẫn đủ rõ để mọi ống kính quay lại. Giọng anh ta vang lên, cố tình cao hơn tiếng hỗn loạn bắt đầu nổi dậy: “Cô Tô, nếu bà Tần Uyển vô tội, vậy cô giải thích thế nào về câu năm đó mọi người dùng để gọi bà ấy: kẻ giết danh tiếng của ngành truyền thông?”

Máu trong người tôi như đông lại. Không phải vì tờ chuyển khoản kia, cũng không phải vì hàng trăm ống kính lại chĩa thẳng vào mặt tôi. Mà vì cụm từ đó. Kẻ giết danh tiếng. Nó không nằm trong bất kỳ bản tin chính thống nào sau này. Nó từng xuất hiện đầu tiên trong loạt tài khoản ẩn ba năm trước, rồi sáng nay lại xuất hiện dưới hashtag bôi nhọ Vãn Thanh. Tôi nhìn người phóng viên ở cuối hội trường, nhìn điện thoại đang giơ cao trong tay anh ta, và lần đầu tiên trong buổi họp báo, tôi biết rõ đây không còn là câu hỏi. Đây là một tín hiệu từ người đang đứng sau cơn bão.