Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 13: Điều Khoản Bị Phá

Chương 13: Điều Khoản Bị Phá

Hoài Châu kéo tôi ra khỏi vòng vây phóng viên bằng một lực vừa đủ chắc để tôi không bị đẩy ngã, nhưng cũng đủ tỉnh táo để không khiến bất kỳ ống kính nào bắt được một cảnh quá mức thân mật. Tiếng gọi phía sau vẫn dội vào lưng như mưa đá. “Cố tổng, anh bảo vệ Tô tiểu thư vì tin cô ấy hay vì cô ấy là vợ anh?” “Tô tiểu thư, cô có dám công khai toàn bộ lịch sử truy cập không?” Mỗi câu hỏi đều được ném ra như một cái móc câu, chỉ cần tôi quay đầu, họ sẽ kéo tôi trở lại giữa mặt nước đục ngầu ấy.

Tôi không quay đầu. Sau gần hai mươi tiếng không ngủ, cơ thể tôi phản ứng chậm hơn ý chí. Cổ tay bị micro quệt qua đau âm ỉ, cổ họng khô rát, hai thái dương giật từng nhịp vì ánh đèn liên tục đập vào mắt lúc họp báo. Nhưng điều khiến tôi bối rối nhất lại là bàn tay đang nắm cổ tay mình. Hoài Châu không siết đến đau. Anh chỉ đặt ngón tay đúng vị trí có thể kéo tôi đi nhanh hơn mà không chạm vào vết đỏ vừa nổi lên.

Chúng tôi rẽ vào hành lang phục vụ phía sau phòng họp báo. Cánh cửa chống cháy khép lại, âm thanh bên ngoài lập tức bị cắt thành một lớp ù mờ. Tôi rút tay về trước khi sự yên tĩnh làm mình mềm xuống quá nhanh. Hoài Châu nhìn cổ tay tôi, ánh mắt tối đi rất khẽ. “Đau không?” Tôi kéo tay áo xuống, trả lời bằng giọng vẫn còn khàn: “Không đến mức phải đưa vào thông cáo.” Anh im lặng nửa giây, rồi nói: “Tôi hỏi cô, không hỏi bộ phận PR.” Câu ấy khiến tôi nghẹn lại trong một khoảnh khắc không đáng có.

Một trợ lý chạy tới từ đầu hành lang, trên tay cầm máy tính bảng và hộp sơ cứu nhỏ. Anh ta báo rằng nhóm phóng viên đã bị giữ lại khu vực tiếp tân, đội pháp lý đang chuẩn bị văn bản nhắc nhở các kênh truyền thông không sử dụng hình ảnh xô đẩy gây hiểu lầm, còn đơn vị giám định độc lập đã xác nhận đến sớm hơn dự kiến. Hoài Châu nghe xong, giọng trở lại lạnh và gọn. “Tách toàn bộ video hành lang vừa rồi ra làm bản chứng cứ. Không cắt, không ghép, lưu kèm thời gian. Và không lấy cảnh cô ấy bị đẩy để làm bài thương cảm.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Trong nghề của chúng tôi, một vết bầm đúng lúc đôi khi còn có giá trị hơn mười dòng giải thích. Một cô vợ hợp đồng bị đám đông xô vào, một tổng tài lạnh lùng đưa tay che chở, một bức ảnh đủ góc sáng có thể lập tức kéo dư luận từ nghi ngờ sang thương hại. Nếu anh muốn dùng tôi để đảo chiều tình thế, đây là một vật liệu rất tốt. Nhưng anh vừa ra lệnh khóa nó lại, không phải vì nó vô dụng, mà vì nó quá dễ biến tôi thành người đáng thương thay vì người vừa tự đứng trong phòng họp báo.

“Anh đang bỏ qua một cơ hội truyền thông khá đắt,” tôi nói. Giọng tôi nhẹ đến mức gần như không phải khiêu khích, chỉ là một thói quen tự vệ còn sót lại. Hoài Châu nhận hộp sơ cứu từ trợ lý, mở nắp, lấy một miếng gạc lạnh dùng một lần rồi đưa về phía tôi. “Tôi không thiếu cơ hội đến mức phải dùng cổ tay cô.” Tôi nhìn miếng gạc trong tay anh. “Trong hợp đồng không có điều khoản chăm sóc vết thương sau họp báo.” Anh nhìn tôi, rất lâu sau mới đáp: “Tôi biết.”

Ba chữ ấy rơi xuống giữa hành lang hẹp, nhẹ nhưng đủ làm tôi không tìm được câu nào sắc hơn để đẩy anh ra. Tôi nhận lấy miếng gạc, tự áp lên cổ tay. Cảm giác lạnh khiến da hơi tê đi, nhưng nơi ngực lại nóng lên một cách khó chịu. Tôi ghét sự dao động này. Anh vẫn còn nợ tôi câu trả lời về Đường Nhược Vi, về câu “đừng để Mạn Ninh biết”, về những thứ anh đã chọn giấu sau lưng tôi. Một miếng gạc không thể đổi lấy lòng tin.

Đường Nhược Vi xuất hiện ở cuối hành lang, áo khoác khoác hờ trên vai, sắc mặt mệt nhưng vẫn giữ được vẻ thanh lịch của người quen bước qua khủng hoảng bằng giày cao gót. Cô ta nhìn cổ tay tôi, rồi nhìn Hoài Châu. “Bên ngoài đang chờ hai người đi cùng nhau ra cổng chính. Một số kênh đã chuẩn bị sẵn tiêu đề kiểu Cố tổng hộ tống vợ rời họp báo, rất hợp để kéo cảm xúc công chúng.” Nếu là trước đây, tôi sẽ nghe trong đó một mùi châm chọc. Còn lúc này, tôi chỉ nghe thấy kinh nghiệm của một người quá hiểu cách ống kính tiêu hóa con người.

“Không đi cổng chính,” Hoài Châu nói. “Đi hầm xe.” Đường Nhược Vi hơi nhướng mày. “Anh chắc? Cổ đông thích những hình ảnh ổn định, nhất là sau khi anh vừa công khai đứng về phía cô ấy.” Hoài Châu đóng hộp sơ cứu lại, giọng không cao nhưng không cho ai chen vào. “Ổn định không có nghĩa là đem người vừa bị tấn công ra diễn thêm một cảnh.” Anh quay sang trợ lý. “Xe xuống hầm B2. Điều phối an ninh, đừng để phóng viên bám theo. Nhược Vi, cô ở lại với pháp lý, rà lại phát ngôn liên quan đến giám định độc lập.”

Tôi đứng yên, nghe hai chữ “diễn thêm” mắc lại trong đầu. Hôn nhân này vốn bắt đầu bằng diễn. Chúng tôi diễn trước phóng viên, diễn trước Cố gia, diễn trước cổ đông, thậm chí đôi khi diễn trước chính mình rằng mọi thứ đều nằm trong hợp đồng. Nhưng vừa rồi anh từ chối một cảnh diễn có lợi cho anh. Từ lúc ký tên vào bản hôn nhân một năm, tôi đã quen nghĩ rằng mọi hành động tử tế của Hoài Châu đều có thể được quy đổi thành giá trị sử dụng. Hôm nay, phép quy đổi ấy lần đầu tiên không trả về kết quả rõ ràng.

Khi chỉ còn hai chúng tôi bước về phía thang máy nội bộ, tôi mới hỏi: “Điều khoản thứ ba, không can thiệp đời tư ngoài phạm vi hình ảnh vợ chồng. Điều khoản thứ năm, không để cảm xúc ảnh hưởng đến quyết định thương trường. Anh còn nhớ không?” Cửa thang máy phản chiếu gương mặt chúng tôi thành hai bóng người xanh xám vì thiếu ngủ. Hoài Châu nhìn thẳng vào lớp phản chiếu ấy. “Nhớ.” Tôi ép mình cười nhạt. “Vậy chuyện vừa rồi tính là phạm vi hình ảnh, hay là quyết định thương trường?” Anh nghiêng mắt nhìn tôi. “Tính là tôi phá điều khoản.”

Câu trả lời quá thẳng khiến tôi không kịp chuẩn bị phòng thủ. Tôi muốn hỏi anh phá vì cái gì, vì thương hại, vì trách nhiệm, vì thói quen bảo vệ tài sản liên quan đến mình, hay vì một cảm xúc mà cả hai đều không nên gọi tên. Nhưng thang máy mở ra đúng lúc, luồng gió lạnh từ tầng hầm tràn vào, cuốn câu hỏi ấy xuống cổ họng. Tôi bước ra trước, cố giữ lưng thẳng. “Đừng nói những câu dễ gây hiểu lầm nếu anh chưa định giải thích rõ.” Hoài Châu đi sau tôi nửa bước. “Tôi sẽ giải thích.” Tôi quay đầu. “Lại là sau này?” Anh dừng lại. “Không. Nhưng không phải ở hành lang, cũng không phải khi cô đang đứng bằng ý chí nhiều hơn sức lực.”

Xe đã chờ sẵn bên cạnh cột B2-17. Tài xế mở cửa, Hoài Châu không bước vào ngay mà đứng nghiêng người chắn tầm nhìn từ lối thang máy. Tôi nhận ra hành động ấy rất nhỏ, gần như không có giá trị biểu diễn, vì ở đây không có ống kính chính thức nào. Chính vì thế nó càng làm tôi khó chịu. Những thứ không thể đưa vào bài đăng, không thể tính thành điểm cổ phiếu, không thể đặt lên bàn họp để chứng minh lợi ích, lại là thứ dễ khiến người ta mềm lòng nhất. Tôi ngồi vào ghế sau, giữ khoảng cách quen thuộc ở giữa hai người như một đường biên cuối cùng còn có thể nắm lấy.

Xe rời khỏi hầm, trượt vào dòng đường buổi trưa của Thượng Hải. Điện thoại của tôi liên tục rung. Lục Nghiên gửi ba tin nhắn hỏi tôi còn sống không, Dĩ An gửi một câu cụt ngủn bảo chị đừng xem bình luận nữa, đội Vãn Thanh báo rằng vài khách hàng cũ bắt đầu hỏi lại tình hình hợp đồng. Tất cả đều là dấu hiệu chiến trường chưa kết thúc, chỉ đổi mặt trận. Tôi mở máy tính bảng định xem lại bản đồ lan truyền sau họp báo, nhưng màn hình vừa sáng lên đã bị một bàn tay đặt nhẹ lên mép máy. Hoài Châu không giật lấy, chỉ chặn đủ để tôi phải nhìn anh. “Mười phút.”

Tôi cau mày. “Anh đang ra lệnh cho tôi nghỉ?” Anh rút tay lại, giọng thấp hơn. “Tôi đang đề nghị một người đã thức trắng đừng đọc thêm bình luận khi tay còn đang bầm.” “Đề nghị của Cố tổng nghe giống mệnh lệnh quá.” “Vậy cô có thể coi đây là yêu cầu của người vừa phá hợp đồng và chưa muốn bị tính thêm một lỗi nữa.” Tôi đáng lẽ phải phản bác, nhưng cơ thể tôi đã phản bội trước khi lòng tự trọng kịp lên tiếng. Hoài Châu lấy chiếc áo khoác đặt trên lưng ghế trước, không phủ lên người tôi ngay mà đặt giữa hai chúng tôi. “Lạnh thì dùng,” anh nói. Một khoảng cách rất đúng mực. Một lựa chọn được để lại cho tôi.

Trước khi mí mắt nặng hẳn, điện thoại trên tay tôi sáng lên thêm một lần. Tin nhắn đến từ nhóm pháp lý của Thịnh Quang, tiêu đề tệp đính kèm hiện ở dòng xem trước: “Danh mục hồ sơ nội bộ cũ – dự án Vãn Thanh / Tần Uyển”. Tim tôi giật mạnh, cơn buồn ngủ bị xé ra một khe sắc lạnh. Tôi muốn mở ngay. Tôi muốn hỏi Hoài Châu tại sao tên mẹ tôi lại nằm trong danh mục hồ sơ nội bộ của Thịnh Quang. Nhưng ngón tay vừa chạm vào màn hình thì xe rẽ qua một đoạn đường êm đến lạ, ánh sáng ngoài cửa kính trôi thành những vệt dài, và toàn bộ sức lực tôi dùng để chống đỡ từ đêm qua bỗng sụp xuống. Trước khi chìm vào giấc ngủ ngắn ngủi trên xe anh, tôi chỉ kịp nghĩ rằng có lẽ điều khoản bị phá không chỉ có một điều khoản duy nhất.