Chương 14: Tên Mẹ Trong Hồ Sơ Cũ
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 14: Tên Mẹ Trong Hồ Sơ Cũ
Tôi tỉnh lại vì một tiếng rung rất khẽ trong lòng bàn tay. Đó là tiếng nhắc việc lạnh lẽo của hệ thống, đều và ngắn, như thể nó không biết người cầm điện thoại vừa trải qua một ngày bị đẩy vào giữa phòng họp báo rồi kéo khỏi vòng vây phóng viên. Tôi mở mắt, trước tiên nhìn thấy lớp kính xe phủ một màu xám nhạt của buổi chiều Thượng Hải, sau đó mới nhận ra trên vai mình có chiếc áo khoác của Hoài Châu. Anh không phủ sát vào người tôi, chỉ đặt đủ để nó không trượt xuống.
Xe đã dừng trong hầm biệt thự. Tài xế không còn ở ghế trước, cửa kính ngăn âm được kéo lên, bên ngoài chỉ có ánh đèn trắng chiếu xuống nền bê tông sạch đến lạnh. Hoài Châu ngồi bên cạnh, trên đầu gối đặt máy tính bảng, màn hình tối. Anh không nhìn vào điện thoại của tôi, cũng không hỏi tôi vừa nhận được gì. Trước khi ngủ, tôi đã thấy tiêu đề tệp: danh mục hồ sơ nội bộ cũ, dự án Vãn Thanh, Tần Uyển. Tên mẹ tôi nằm đó, trong một dòng chữ gọn gàng đến vô nhân tính.
Tôi ngồi thẳng dậy, áo khoác trượt xuống khuỷu tay. Cổ tay vẫn còn âm ỉ đau, nhưng cảm giác ấy không còn đáng kể so với nhịp tim đang gõ vào lồng ngực. Hoài Châu nhìn sang, ánh mắt dừng rất nhanh trên sắc mặt tôi rồi hạ xuống điện thoại. Anh không cần đọc cũng đoán được. “Tệp từ nhóm pháp lý?” Tôi nhìn anh. “Anh biết họ gửi gì?” Anh đáp rất chậm, như người chọn từng chữ để không biến một câu thật thành một cái bẫy khác. “Tôi biết họ đang rà danh mục lưu trữ cũ liên quan đến Vãn Thanh. Tôi không biết tiêu đề cụ thể có tên mẹ cô cho đến khi thư được đẩy sang nhóm chung.”
Tôi bật cười rất khẽ. “Nhóm chung của Thịnh Quang biết trước tôi rằng tên mẹ tôi nằm trong hồ sơ cũ của các anh.” Hoài Châu không phủ nhận. Sau buổi họp báo và chiếc áo khoác nằm đúng ranh giới giữa chăm sóc và tôn trọng, tôi đã suýt cho phép mình tin rằng ít nhất trong ngày hôm nay, chúng tôi đang đứng gần nhau hơn một chút. Nhưng một cái tên trong hệ thống cũ đủ kéo khoảng cách ấy trở lại vị trí ban đầu, thậm chí xa hơn. Bởi lần này người bị đặt vào hồ sơ không phải tôi, mà là mẹ tôi.
Hoài Châu nói: “Đừng mở trên điện thoại. Tôi sẽ cho người sao lưu gói thư trước, tránh kích hoạt cảnh báo truy cập.” Tôi siết điện thoại. “Anh vừa bảo tôi đừng mở thứ có tên mẹ tôi?” “Tôi bảo cô đừng mở bằng thiết bị không được bảo vệ.” Giọng anh vẫn thấp, nhưng không còn là mệnh lệnh. “Danh mục kiểu này thường gắn theo nhật ký xem. Nếu có người đang theo dõi, họ sẽ biết ngay ai đã mở và mở vào lúc nào.” Lý trí nghề nghiệp hiểu anh đúng, nhưng cảm xúc của một đứa con vừa nhìn thấy tên mẹ mình trong nhà kho của người khác không bình tĩnh đến mức ấy. Tôi hỏi: “Vậy anh muốn tôi chờ anh lọc xong rồi chọn phần nào nên cho tôi xem?”
Không khí trong xe lặng đi một nhịp. Hoài Châu đặt máy tính bảng sang một bên, xoay hẳn người về phía tôi. “Không.” Anh trả lời ngắn, rồi đưa tay mở cửa xe. “Cô tự xem. Tôi chỉ chuẩn bị môi trường để khi hồ sơ biến mất, chúng ta còn bản sao chứng minh nó từng tồn tại.” Câu cuối cùng khiến tôi khựng lại. Anh không nói nếu hồ sơ biến mất, mà nói khi hồ sơ biến mất. Người quen sống giữa dữ liệu và quyền lực thường sợ dấu vết của sự thật bị xóa quá sạch. Tôi bước xuống xe, chân hơi mềm vì ngủ ít, nhưng lần này anh không đỡ. Anh chỉ đi song song bên cạnh, chậm hơn nửa bước, như cố tình để tôi giữ quyền đi trước.
Phòng làm việc nhỏ cạnh tầng một đã được bật đèn. Trên bàn có một máy tính sạch, không đăng nhập tài khoản cá nhân, bên cạnh là ổ lưu trữ rời và một điện thoại nội bộ đang kết nối với người phụ trách pháp lý. Tất cả được chuẩn bị quá nhanh, quá đúng quy trình. Hoài Châu đứng cách tôi một khoảng đủ xa. Anh nói với đầu dây bên kia: “Bắt đầu ghi màn hình, sao lưu gói thư gốc, băm mã thời gian. Quyền đọc do cô ấy thao tác, không thay cô ấy mở.”
Tôi đặt tay lên chuột. Tôi muốn hỏi anh có thật sự hiểu câu “không thay cô ấy mở” quan trọng với tôi đến mức nào không, nhưng tôi không hỏi. Tôi đã quá mệt để phân tích từng hành động của anh thành lợi ích, chiến thuật hay cảm xúc. Tôi chỉ mở thư, tải tệp đính kèm và nhìn thanh tiến trình chạy qua màn hình. Tệp không lớn, chỉ là một danh mục trích xuất từ kho hồ sơ cũ, nhưng lúc nó mở ra, cả căn phòng như bị rút hết tiếng động. Các dòng dữ liệu hiện lên lạnh lùng: mã hồ sơ, thời điểm khởi tạo, bộ phận sở hữu, trạng thái lưu trữ, cấp độ hạn chế, từ khóa liên quan.
Tôi kéo xuống dòng thứ mười bảy thì thấy tên mẹ. Tần Uyển. Ba năm qua, cái tên ấy trên mạng thường đi cùng những từ như thao túng, dựng tin, kẻ giết danh tiếng. Những từ đó từng bám lên ảnh mẹ tôi, lên bảng hiệu Vãn Thanh, lên cả giọng nói của tôi mỗi lần bước vào một cuộc thương lượng. Nhưng trong danh mục này, bên cạnh tên bà không phải là “đối tượng bôi nhọ” hay “nguồn tin giả”. Dòng ghi chú nội bộ viết: liên hệ ngoài hệ thống, mức rủi ro đỏ, từng yêu cầu xác minh chuỗi tài khoản nội dung liên kết. Tôi đọc đi đọc lại cụm “yêu cầu xác minh” đến khi mắt hơi cay. Nếu mẹ tôi yêu cầu xác minh, bà không đứng ở phía tạo ra bẩn thỉu ấy.
“Mạn Ninh.” Giọng Hoài Châu vang lên rất khẽ phía sau. Tôi không quay đầu. “Đừng gọi tôi lúc này.” Tôi nghe thấy anh dừng lại, không bước thêm. Trên màn hình, bộ phận sở hữu hồ sơ là Trung tâm Chiến lược Nội dung cũ của Thịnh Quang, đã giải thể sau đợt tái cấu trúc ba năm trước. Người quản lý được mã hóa bằng ba chữ cái: HGM. Tôi chưa biết đó là tên, biệt danh hay một lớp che khác, nhưng bản năng nói rằng đây không phải dòng vô nghĩa. Tôi mở rộng thêm cột lịch sử xử lý. Một mốc thời gian hiện ra vào đêm trước khi mẹ tôi qua đời, trạng thái hồ sơ chuyển từ “đang theo dõi” sang “đóng băng nội bộ”. Người phê duyệt bị che một phần, chỉ còn ký hiệu bộ phận và hai chữ cuối của mã quyền.
Tôi cảm thấy da đầu lạnh đi. Ba năm trước, khi dư luận kết án mẹ tôi bằng hàng nghìn bài đăng giống nhau đến đáng sợ, tôi từng nghĩ thứ giết bà là đám đông. Sau đó tôi học truyền thông đủ lâu để hiểu đám đông hiếm khi tự xếp hàng đều như vậy nếu không có người thổi còi. Bây giờ, trước mắt tôi là một danh mục cũ nói rằng ngay trong hệ thống Thịnh Quang từng có người biết mẹ tôi đang truy vấn chuỗi tài khoản liên kết. Không phải suy đoán của một đứa con cố minh oan cho mẹ. Là dữ liệu nội bộ, có mã hồ sơ, có thời gian, có quyền hạn, có người sở hữu.
Tôi quay sang Hoài Châu. “Anh từng thấy hồ sơ này chưa?” Anh nhìn thẳng vào tôi. “Chưa.” “Vậy câu ‘đừng để Mạn Ninh biết’ là về cái gì?” Lần này, anh không tránh ánh mắt tôi, nhưng sự im lặng của anh kéo dài đủ lâu để nỗi nghi ngờ có thời gian mọc gai. “Một nguồn tin nội bộ,” anh nói. “Và một phần hồ sơ cũ chưa đủ xác minh. Tôi không muốn cô bị kéo vào trước khi chúng ta biết người đang xóa dấu vết là ai.” Tôi cười, nhưng cổ họng đau đến mức nụ cười ấy gần như méo đi. “Anh vẫn dùng chữ chúng ta rất dễ dàng. Nhưng người chết là mẹ tôi, người bị bôi nhọ là Tô gia, còn hệ thống giấu hồ sơ là Thịnh Quang của anh.”
Hoài Châu không phản bác câu nào. Anh chỉ nói: “Cô có quyền nghi ngờ tôi.” Câu ấy không làm tôi dễ chịu hơn, chỉ khiến tôi mất đi một cái cớ để nổi giận vô lý. Tôi quay lại màn hình, cố tập trung vào việc nên làm thay vì thứ tôi muốn hét lên. Tôi chụp nhanh từng dòng, xuất bản sao, gửi cho Lục Nghiên qua kênh mã hóa mà chúng tôi từng dùng khi điều tra các chiến dịch tài khoản ảo. Tin nhắn của cô ấy bật lại gần như ngay lập tức: “Đừng mở thêm nếu chưa có bản lưu. Dòng HGM này rất đáng để đào.” Tôi nhìn ba chữ cái ấy, tự nhiên nhớ đến cách Đường Nhược Vi luôn né tránh khi nhắc đến điều tra nội bộ.
Đúng lúc đó, màn hình chớp một cái. Không phải mất mạng. Dòng trạng thái ở góc phải đổi từ “read-only archive” sang “access revoked”. Tôi còn chưa kịp nhấn lưu lần cuối thì danh mục trên màn hình trắng xóa, cửa sổ báo lỗi hiện lên bằng tiếng Trung: hồ sơ không tồn tại hoặc quyền truy cập đã bị thu hồi. Người phụ trách pháp lý trong điện thoại lập tức cao giọng: “Cố tổng, có lệnh xóa từ tài khoản nội bộ cấp kho lưu trữ. Thời gian vừa phát sinh, sau khi cô Tô mở tệp chưa đầy bốn phút.” Hoài Châu bước tới bàn, sắc mặt lạnh hẳn. “Khóa nhật ký truy cập. Không cho ai ghi đè.”
Tôi nhìn màn hình trắng, bàn tay đặt trên chuột cứng lại. Bốn phút. Chỉ bốn phút để một cái tên từng bị chôn ba năm bị xóa thêm một lần nữa trước mắt con gái bà. Nếu ban đầu tôi còn có thể tự lừa rằng đây là sai sót lưu trữ, bây giờ lời nói dối ấy đã không còn chỗ đứng. Có người trong Thịnh Quang biết tôi đang xem. Có người có quyền cao hơn một nhân viên pháp lý bình thường. Và người đó sợ tôi đọc hết. Điện thoại nội bộ vang lên tiếng gõ phím gấp gáp, rồi giọng pháp lý viên trầm xuống: “Tài khoản thực hiện xóa là SG-Archive-03, được kích hoạt lại từ một mã ủy quyền cũ. Người phê duyệt hiện chỉ hiện hai chữ: Cố…” Tôi ngẩng đầu nhìn Hoài Châu. Trong mắt anh, lần đầu tiên từ sau họp báo, tôi không thấy sự bình tĩnh tuyệt đối. Còn tôi, giữa căn phòng sáng trắng ấy, chỉ nghe thấy một câu hỏi lạnh buốt rơi xuống: nếu người xóa hồ sơ mang họ Cố, tôi phải tin anh bằng cách nào?
