Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 12: Đứng Giữa Phòng Họp Báo

“Không,” Hoài Châu nói sau một khoảng lặng rất ngắn. Anh nhìn dòng raw log bị đánh dấu đỏ trên màn hình, rồi nhìn tôi. “Từ giây phút này, chuyện này không còn là thứ tôi có quyền nói rằng cô chưa nên biết.” Câu trả lời ấy không làm nghi ngờ trong tôi biến mất. Nó chỉ giống một cánh cửa vừa hé, sau quá nhiều lần tôi bị yêu cầu đứng ngoài hành lang. Tôi không hỏi ngay bí mật phía sau cánh cửa đó là gì, vì trên màn hình, scandal của Lâm Tự vẫn đang tăng tốc, còn tên tôi đã bắt đầu bị kéo lên cùng một câu hỏi: Cố phu nhân có phải người đứng sau chiến dịch bẩn của Thịnh Quang hay không.

Hoài Châu quay sang đội kỹ thuật, giọng trầm và lạnh đến mức cả căn phòng lập tức trở lại trạng thái làm việc. “Niêm phong raw log, sao lưu bản gốc, chuyển cho pháp lý đóng dấu thời gian. Toàn bộ quyền khách tạm khóa, nhưng không xóa dấu vết. Tôi muốn bên giám định độc lập có mặt trước chín giờ sáng.” Anh dừng một chút, rồi bổ sung: “Từ giờ đến khi có kết luận, trong nội bộ Thịnh Quang, không ai được dùng tên Tô Mạn Ninh như một giả thiết kết tội.” Tôi nghe câu đó, ngực hơi nghẹn. Điều đáng sợ nhất không phải bị người ngoài chửi rủa, mà là bị một hệ thống có quyền lực biến thành vật tế thần.

Đường Nhược Vi đứng cạnh bàn họp, ngón tay lướt nhanh trên máy tính bảng. “Trước tám giờ, truyền thông giải trí sẽ gom đủ bản tin buổi sáng. Nếu chúng ta chỉ ra thông cáo chữ, họ sẽ nói Thịnh Quang đang giấu người. Nếu để Mạn Ninh biến mất khỏi mọi hình ảnh, họ sẽ mặc định cô ấy có vấn đề.” Lần đầu tiên từ khi gặp lại người phụ nữ này, tôi không nghe thấy mùi khiêu khích trong giọng cô ta. Cô ta đang phân tích như một người từng đứng ở đúng vị trí đó.

“Tổ chức họp báo,” tôi nói. Trưởng nhóm PR nhìn tôi như vừa nghe một đề nghị quá liều lĩnh. Tôi đặt ngón tay lên bản đồ lan truyền trên màn hình. “Không phải để thanh minh cảm tính. Chúng ta cần ba lớp thông tin: tình trạng thật của hồ sơ Lâm Tự, quy trình bảo toàn dữ liệu, và ranh giới giữa nghi vấn kỹ thuật với kết luận trách nhiệm. Nếu tôi không xuất hiện, họ sẽ viết thay tôi một câu chuyện hoàn chỉnh.” Hoài Châu nhìn tôi. “Cô có chắc mình đứng nổi không?” Tôi đáp rất chậm: “Tôi không đứng, họ sẽ dựng tôi quỳ.”

Không ai phản đối nữa. Đến gần sáu giờ sáng, phòng họp khủng hoảng biến thành một chiến trường im lặng. Người soạn thông cáo, người đối chiếu chuyển khoản, người gọi cho đơn vị hậu cần, người gửi công văn yêu cầu nền tảng giữ bản gốc video. Tôi đọc từng dòng bản phát biểu, gạch bỏ mọi câu quá đẹp nhưng rỗng. Tôi chỉ giữ lại những gì chứng cứ hiện tại chịu được, vì một câu quá mạnh có thể trở thành sợi dây buộc cổ người nói.

Trước khi xuống phòng họp báo, Hoài Châu đặt một ly nước ấm bên cạnh tôi. “Giữ giọng,” anh nói. “Cô còn phải trả lời nhiều câu khó nghe.” Tôi cầm ly nước, hơi ấm truyền vào lòng bàn tay đã lạnh suốt đêm. “Tôi không định cảm ơn người vẫn nợ tôi một lời giải thích.” Anh nhìn tôi, đáy mắt có một quầng mệt rất nhạt. “Sau họp báo.” Lần này, anh không dùng bốn chữ “chưa đúng thời điểm” nữa.

Phòng họp báo của Thịnh Quang lúc tám giờ ba mươi giống một mặt hồ đầy kim loại. Ánh đèn, ống kính, micro và bảng tên của các kênh truyền thông chen chúc thành một thứ áp lực có hình dạng cụ thể. Trên màn hình giám sát, cụm từ “kẻ giết danh tiếng” vẫn nằm trong nhóm tìm kiếm nóng. Tôi bước lên bục, nghe tiếng máy ảnh nổ dồn dập như mưa đập vào kính. Tôi đặt hai tay lên bục, nhìn thẳng xuống hàng ghế đầu, và tự nhắc mình rằng tôi đứng ở đây để giành lại trật tự cho sự thật.

“Tôi là Tô Mạn Ninh, cố vấn xử lý khủng hoảng tham gia dự án hình ảnh của Lâm Tự trong giai đoạn gần đây,” tôi mở lời. Giọng tôi khàn hơn bình thường, nhưng không run. “Thịnh Quang xác nhận đã nhận được nội dung tố cáo lan truyền từ đêm qua. Chúng tôi không phủ nhận mọi thông tin theo kiểu cảm tính, cũng không kết luận bất kỳ cá nhân nào có tội trước khi dữ liệu gốc được kiểm tra. Số tiền trong ảnh chuyển khoản hiện được xác định là khoản hoàn trả tạm ứng cho sự kiện từ thiện bị hủy vì thời tiết, người nhận là đơn vị hậu cần đã ký hợp đồng với ban tổ chức. Hồ sơ liên quan sẽ được cung cấp cho cơ quan có thẩm quyền và công bố phần có thể công bố sau khi che thông tin riêng tư.”

Tôi không để các cánh tay đang giơ lên cắt ngang nhịp. “Về đoạn video mười tám giây, chúng tôi đã gửi yêu cầu bảo toàn dữ liệu gốc tới nền tảng và tài khoản đăng tải đầu tiên. Đoạn hiện đang lan truyền bị cắt khỏi ngữ cảnh của một cuộc họp xử lý khủng hoảng sân khấu. Nếu Lâm Tự sai, Thịnh Quang sẽ chịu trách nhiệm quản lý. Nếu có người dựng chứng cứ, người đó cũng phải chịu trách nhiệm pháp lý. Về dấu vết kỹ thuật mang ký hiệu liên quan đến tên tôi, tôi yêu cầu chuyển toàn bộ raw log cho đơn vị giám định độc lập. Một quyền truy cập được đặt tên theo một người không đồng nghĩa người đó là chủ thể thực hiện hành vi. Mọi kết luận trước khi giám định hoàn tất đều là suy đoán có chủ đích.”

Một phóng viên phía dưới lập tức đứng bật dậy. “Tô tiểu thư, cô là vợ của Cố tổng. Làm sao công chúng tin đây không phải một màn tự điều tra tự minh oan? Nếu cô không có vấn đề, tại sao quyền truy cập lại mang tên cô?” Tôi nhìn thẳng vào anh ta. “Nếu tôi muốn được che chở, cách an toàn nhất là không đứng ở đây. Quyền truy cập mang tên tôi vì có người đã dùng tên đó trong hệ thống. Câu hỏi cần hỏi không phải vì sao tôi bị chỉ tên, mà là ai được lợi khi tên tôi bị đặt vào đúng thời điểm scandal cần một vật tế thần. Tôi yêu cầu mọi người nhìn chứng cứ theo đúng thứ tự: dữ liệu gốc trước, phán xét sau.”

Một nữ phóng viên khác cầm micro, giọng sắc hơn. “Năm xưa mẹ cô, bà Tần Uyển, cũng từng nói mình bị vu oan. Bây giờ cô lại xuất hiện trong một vụ bôi nhọ nghệ sĩ. Đây có phải mô thức quen thuộc của Vãn Thanh không?” Tên mẹ tôi lại bị dùng như một lưỡi dao. Tôi buộc mình thở đều. “Hôm nay là họp báo về Lâm Tự và về dữ liệu bị thao túng trong vụ việc này. Tôi sẽ không dùng khủng hoảng của một nghệ sĩ để tẩy trắng gia đình mình. Nhưng tôi cũng không cho phép bất kỳ ai dùng bi kịch của mẹ tôi để che mờ câu hỏi quan trọng nhất: ai đang tiếp tục sản xuất những đoạn sự thật bị cắt ghép để hủy hoại người khác?”

Phòng họp có một giây lặng đi. Ngay lúc đó, màn hình giám sát bên cạnh đội PR nhấp nháy đỏ. Một tài khoản ẩn vừa tung thêm ảnh chụp, nói rằng tôi đã vào kho kỹ thuật của Thịnh Quang lúc 0 giờ 15 phút để chỉnh sửa log. Câu hỏi phóng tới gần như cùng lúc. Tôi quay sang màn hình phụ, chỉ nhìn hai giây đã nhận ra điểm sai. “Bức ảnh đó không chụp lúc 0 giờ 15 phút,” tôi nói. “Trong kính phản quang phía sau có bảng lịch trực của đội bảo trì, mã ca hiển thị là 20:48. Người đăng cố tình cắt góc ảnh nhưng chưa xóa được phản chiếu. Trong khi họp báo đang diễn ra, cùng một cụm tài khoản vẫn tiếp tục tung vật liệu dẫn dắt dư luận.”

Lần này, người im đi không chỉ là phóng viên. Ngay cả vài quản lý nghệ sĩ đứng bên cánh gà cũng nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Không phải tin tưởng hoàn toàn, nhưng ít nhất họ đã nhớ lại rằng tôi không phải một cái tên để đặt lên bảng phán xét. Tôi vẫn là người biết đọc cấu trúc một cuộc tấn công. Đúng lúc đó, Hoài Châu bước đến micro bên cạnh. Từ đầu buổi đến giờ, anh đứng lùi nửa bước sau tôi, để tôi nói phần thuộc về mình.

“Tôi bổ sung ba điểm,” anh nói. “Một, Tô Mạn Ninh tham gia dự án với tư cách chuyên gia xử lý khủng hoảng, không phải vật trang trí của hôn nhân Cố gia. Hai, Thịnh Quang sẽ chịu trách nhiệm nếu hệ thống của chúng tôi có lỗ hổng để người khác lợi dụng. Ba, trước khi giám định độc lập kết luận, không ai trong Thịnh Quang được phép coi một người chưa bị chứng cứ kết tội là vật hi sinh để bảo toàn danh tiếng công ty.” Anh dừng lại, ánh mắt lướt qua hàng máy quay. “Nếu cô ấy sai, tôi không che. Nếu có người giả mạo cô ấy, tôi truy đến cùng. Thịnh Quang không dùng dư luận để xét xử thay chứng cứ.”

Tôi đứng cạnh anh, cổ họng bỗng nghẹn đến mức phải cúi mắt xuống bản ghi chú trước mặt. Trước ống kính, tôi từng được anh nắm tay ở buổi họp báo hôn nhân, từng được anh gọi là vợ để chắn lại câu hỏi ác ý của Cố gia. Nhưng vừa rồi, anh không gọi tôi là vợ trước. Anh gọi đúng nghề nghiệp của tôi. Anh đặt tôi trở lại vị trí một người có năng lực, trước khi đặt tôi vào vị trí người cần được bảo vệ. Điều đó chạm đến nơi tôi đã cố khóa lại từ lâu: mong muốn được ai đó đứng cùng mình mà không tước mất quyền tự đứng.

Buổi họp báo kết thúc trong một lớp âm thanh chưa hề dịu xuống. Câu chuyện chưa được giải quyết, scandal của Lâm Tự chưa được dập, và tên tôi vẫn nằm trong tâm điểm tấn công. Nhưng ít nhất, đường dây kể chuyện của đối thủ đã bị cắt một nhịp. Khi chúng tôi rời khỏi bục, đám phóng viên ở hai bên hành lang bất ngờ xô lên. Một chiếc micro đập lệch về phía cổ tay tôi. Tôi chưa kịp tránh, Hoài Châu đã đưa tay chắn trước, ngón tay anh siết lấy cổ tay tôi nhanh và chắc. Trước vô số ống kính, anh cúi xuống nói rất khẽ, chỉ đủ để tôi nghe thấy: “Ra khỏi đây trước.” Theo hợp đồng, anh không cần làm đến mức này. Theo lý trí của tôi, đây vẫn có thể là một màn diễn hoàn hảo. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên, tôi không chắc anh chỉ đang diễn.