Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 11: Scandal Của Nghệ Sĩ

Chương 11: Scandal Của Nghệ Sĩ

Tôi đứng ngoài cửa phòng họp thêm đúng ba giây sau câu nói của Đường Nhược Vi. Ba giây là khoảng thời gian đủ để một người bình thường chọn lùi đi, giả vờ chưa nghe thấy, hoặc tự an ủi rằng mình đã hiểu sai. Nhưng người làm xử lý khủng hoảng không được phép sống bằng chữ “có lẽ”. Tôi gõ nhẹ lên cánh cửa khép hờ rồi đẩy vào. “Tôi để quên thẻ nhớ,” tôi nói, nhìn chiếc thẻ nhỏ nằm bên cạnh tập hồ sơ mật trên bàn. “Tiện thể, tôi cũng muốn biết chuyện gì không nên để tôi biết.”

Không khí trong phòng họp lặng xuống như vừa bị cắt khỏi hệ thống thông gió. Đường Nhược Vi không hoảng, chỉ khép tập tài liệu lại, động tác gọn đến mức gần như không có sơ hở. Cố Hoài Châu nhìn tôi, trong mắt anh thoáng qua một thứ tôi không kịp gọi tên. Anh không trách tôi nghe lén, và điều đó khiến tôi càng lạnh hơn, vì nếu anh thật sự thấy tôi không nên nghe, nghĩa là họ đã quen với việc sắp xếp một vùng tối quanh tôi.

“Không phải chuyện cô không có quyền biết,” Hoài Châu nói sau vài giây, giọng rất thấp. “Là chuyện chưa đủ điều kiện để nói.” Tôi cầm thẻ nhớ lên, ngón tay chạm vào lớp nhựa lạnh. “Anh luôn có một cách dùng từ rất sạch sẽ cho việc che giấu. Chưa đủ điều kiện, chưa đủ chứng cứ, chưa đúng thời điểm. Nghe như quy trình pháp lý, nhưng cảm giác của người bị đặt ngoài cửa thì không sang như vậy.” Đường Nhược Vi nhìn tôi, không né tránh. “Tô tiểu thư, tôi biết câu vừa rồi rất khó nghe. Nhưng có những nguồn tin nếu lộ ra sai thời điểm, người bị hại đầu tiên không phải cô, mà là người đang giữ chứng cứ.”

Tôi cười rất nhẹ. “Tôi làm nghề này đủ lâu để biết nguồn tin cần bảo vệ. Nhưng tôi cũng đủ tỉnh để nhận ra khi một người dùng lý do đó để quyết định thay tôi phần nào của sự thật được phép chạm vào cuộc đời mình.” Hoài Châu đứng dậy, dừng cách tôi một khoảng vừa đủ để không tạo áp lực. “Tối nay tôi không thể nói hết. Nhưng tôi có thể cam kết chuyện đó không nhằm hại cô, cũng không nhằm hại Vãn Thanh.” Tôi nhìn anh. “Câu này không đủ.” Anh đáp rất nhanh: “Tôi biết.”

Hai chữ ấy không xoa dịu được tôi, nhưng chặn lại một phần cơn giận muốn tràn khỏi lý trí. Tôi không tiếp tục ép anh, không phải vì mềm lòng, mà vì điện thoại của trợ lý Trần ngoài cửa đột ngột sáng lên liên tiếp. Anh ta bước vào, sắc mặt thay đổi rõ rệt. “Cố tổng, phía Lâm Tự xảy ra chuyện.” Chỉ một câu ấy, toàn bộ cảm xúc riêng tư lập tức bị đẩy lùi ra sau lưng. Trong ngành truyền thông, scandal không bao giờ chọn giờ hành chính. Nó thích nhất là nửa đêm, khi người quyết định đang mệt, còn dư luận thì tỉnh táo kỳ lạ.

Tin đầu tiên nổ lúc 23 giờ 41 phút. Một tài khoản giải trí hơn ba triệu người theo dõi đăng bài tố Lâm Tự lấy tiền từ quỹ từ thiện để mua bài tẩy trắng, kèm ảnh chụp chuyển khoản, lịch gặp riêng với một nữ trợ lý cũ và một đoạn video mười tám giây. Trong video, Lâm Tự cúi đầu nói câu “chuyện đó cứ để bên truyền thông xử lý”, phần trước và sau bị cắt sạch. Ba phút sau, năm tài khoản tiếp sóng đồng loạt dùng cùng một cụm từ: “diễn viên tử tế hay kẻ giết danh tiếng”. Tôi nhìn hàng chữ ấy, sống lưng lạnh đi. Đó không còn là trùng hợp.

Đội xử lý khủng hoảng của Thịnh Quang được gọi lại trong mười lăm phút. Tôi ngồi vào bàn phụ, mở bản phân tích rủi ro đã chuẩn bị trước, ép mình nhìn vụ việc như một hồ sơ nghề nghiệp. “Không phản bác toàn diện ngay,” tôi nói với trưởng nhóm PR. “Ảnh chuyển khoản có khả năng thật nhưng bị cắt ngữ cảnh. Nếu phủ nhận tất cả rồi một phần là thật, sáng mai chúng ta sẽ tự đào hố. Trước mắt chỉ xác nhận đang kiểm tra, yêu cầu nền tảng giữ dữ liệu gốc, đồng thời tách quỹ từ thiện khỏi đời tư nghệ sĩ.”

Khoảng 0 giờ 26 phút, dữ liệu phân luồng đầu tiên được đưa về. Trên màn hình là sơ đồ lan truyền của các tài khoản ẩn, trong đó cụm phát tán ban đầu có đường nối đến một kho nội dung tạm của bên thứ ba. Kỹ sư an ninh mạng của Thịnh Quang nói rất nhanh: “Gói hình ảnh và video được nén trước, đăng theo lịch. Tài khoản đặt lịch dùng một quyền truy cập khách của dự án tái cấu trúc hình ảnh. Tên quyền là VA-Review-TMN.” Căn phòng đột nhiên yên hơn mức cần thiết. Tôi nhìn dòng ký hiệu kia, từng chữ cái như phóng lớn trong mắt. TMN. Tô Mạn Ninh.

Trưởng nhóm PR vô thức quay sang tôi. Một quản lý nghệ sĩ mím môi, tay đặt lên điện thoại như sợ chỉ cần chậm một giây là Lâm Tự sẽ bị tôi hại thêm lần nữa. Tôi đặt hai tay lên mặt bàn, cảm giác lạnh từ kim loại truyền lên da. “Quyền truy cập khách đó được tạo khi nào?” Kỹ sư đáp: “Chiều nay, lúc cô đăng nhập hệ thống phân tích để kiểm tra bộ chỉ số rủi ro.” Tôi hỏi tiếp: “Có raw log không, hay chỉ là bảng tổng hợp?” Anh ta khựng lại. Cố Hoài Châu lập tức nhìn anh ta. “Đưa raw log.” Giọng anh không lớn, nhưng đủ khiến người kia hiểu rằng trong căn phòng này, nghi ngờ tôi không thể thay thế chứng cứ.

Đường Nhược Vi đứng phía đối diện, ánh mắt đã mất đi lớp mềm mỏng xã giao. “Mạn Ninh, thẻ nhớ của cô từng rời khỏi tay bao lâu?” Câu hỏi ấy như một mũi kim rất mảnh. Tôi nhớ lại hành lang, bản sao hợp đồng, phòng làm việc tạm, rồi khoảng thời gian tôi phát hiện thẻ nhớ để quên trong phòng họp. “Khoảng hai mươi phút,” tôi nói. “Nhưng chỉ có dữ liệu phân tích xu hướng, không có tài liệu của Lâm Tự.” Nhược Vi gật đầu. “Không cần có tài liệu. Chỉ cần ai đó lấy được mã thiết bị hoặc file nhận diện phiên làm việc, họ có thể gắn nó vào một đường truy cập khác.” Tôi nhìn cô ta. “Cô biết khá rõ cách một người bị biến thành bình phong.” Lần này, cô ta không phản bác. “Tôi biết.”

Câu trả lời ấy khiến tôi hiểu sự mập mờ của Đường Nhược Vi phức tạp hơn tôi tưởng. Cô ta không đổ thêm dầu vào lửa, mà hỏi đúng điểm yếu kỹ thuật. Điều đó không khiến tôi tin cô ta, chỉ khiến tôi hiểu trước mắt tôi là một chiến dịch bôi nhọ đang dùng tên tôi làm đường dẫn.

Raw log được chiếu lên lúc 0 giờ 49 phút. Tôi yêu cầu giữ nguyên bản gốc, không lan truyền qua nhóm chat nội bộ, không để bất kỳ ai chỉnh sửa trước khi pháp lý đóng dấu thời gian. Hoài Châu không chen vào phần chuyên môn của tôi, chỉ ra lệnh khóa quyền của toàn bộ nhóm khách và tạm tách máy chủ dự án. Khi anh đứng cạnh tôi, tôi cảm nhận được sự căng cứng trong vai anh. Anh đang giận, theo kiểu im lặng của một người nhận ra cái bẫy mình muốn tránh đã kịp kéo người khác vào giữa.

“Cô không cần ở lại phần kỹ thuật,” anh nói khi phòng tạm nghỉ vài phút. Nếu là một ngày khác, tôi có thể nghe ra trong đó có sự quan tâm. Nhưng tối nay, câu ấy chỉ khiến vết xước cũ rát hơn. Tôi đáp: “Tôi cần ở lại vì người bị chỉ tên là tôi.” Hoài Châu nhìn tôi rất lâu. “Tôi không nghi ngờ cô.” “Tôi biết,” tôi nói, rồi ngẩng lên. “Nhưng anh không nghi ngờ không có nghĩa là hệ thống của anh không thể dùng tôi làm vật tế. Và càng không có nghĩa là tôi sẽ ngồi ngoài để anh xử lý thay.” Anh im lặng, sau đó lùi nửa bước. Với Cố Hoài Châu, nửa bước ấy gần như là một lời nhường quyền.

Đến gần hai giờ sáng, phía Lâm Tự gửi bản giải trình đầu tiên. Số tiền chuyển khoản là khoản hoàn trả tạm ứng cho sự kiện từ thiện bị hủy do mưa bão, người nhận là đơn vị hậu cần chứ không phải tài khoản mua bài. Nữ trợ lý cũ trong lịch gặp riêng là nhân chứng nội bộ từng báo cáo việc quản lý cũ ép nghệ sĩ ký phụ lục bất lợi. Đoạn video mười tám giây được cắt từ cuộc họp xử lý khủng hoảng sau một vụ tai nạn sân khấu. Tất cả chưa đủ dập lửa, nhưng đủ để chứng minh chiến dịch này không nhằm bóc sự thật. Nó nhằm tạo một sự thật dễ ghét hơn và dễ lan hơn.

Tôi so sánh lịch phát tán với các lần tấn công Vãn Thanh trước đó. Khung giờ, khoảng nghỉ giữa các tài khoản, cách dùng tài khoản lớn để hợp thức hóa tài khoản nhỏ, thậm chí cả thói quen để một lỗi chính tả rất nhẹ trong ba bài đăng đầu đều giống nhau đến khó chịu. Khi tôi chỉ ra điều đó, Đường Nhược Vi nhìn Hoài Châu. Hai người không nói gì, nhưng sự im lặng của họ nói thay một câu mà tôi đã quá chán phải nghe: họ biết nhiều hơn tôi. Tôi không nổi giận ngay. Có những cơn giận cần để dành, giống như chứng cứ chưa đủ thì không nên tung ra trước truyền thông.

Cuối cùng, kỹ sư an ninh mạng tìm thấy điểm lệch đầu tiên. Trong log gốc, quyền VA-Review-TMN được dùng để truy cập kho tạm lúc 23 giờ 58 phút từ một thiết bị có dấu vân tay trùng với máy tính tôi dùng ở phòng họp. Nhưng lớp log xác thực bên dưới lại có một bản ghi bị ghi đè lúc 0 giờ 17 phút. Tôi nhìn timestamp ấy, đầu óc lập tức chạy qua lịch trình của mình: 0 giờ 17 phút, tôi không còn ở Thịnh Quang. Tôi đang trên xe của Hoài Châu về biệt thự, camera cổng chính ghi lại xe vào lúc 0 giờ 19 phút. Nếu ai đó sửa log vào thời điểm ấy, họ không chỉ muốn đổ lỗi cho thiết bị của tôi. Họ còn muốn đặt bẫy vào đúng khoảng thời gian tôi tưởng mình đã rời khỏi tâm bão.

Kỹ sư nuốt khan. “Dữ liệu bị sửa rất sạch. Người làm biết cấu trúc hệ thống của Thịnh Quang.” Trong phòng không ai nói gì. Tôi nhìn dòng thời gian đỏ trên màn hình, bỗng cảm thấy câu “Đừng để Mạn Ninh biết” vừa nghe hơn một tiếng trước không còn là một câu nói mập mờ về quá khứ. Nó giống lời báo trước của một cái bẫy đang mở. Hoài Châu quay sang tôi, ánh mắt nặng đến mức gần như không còn lớp lạnh thường ngày. Tôi không chờ anh mở miệng. “Bây giờ,” tôi nói, giọng bình tĩnh hơn chính mình tưởng, “anh còn định nói đây là chuyện chưa đúng thời điểm để tôi biết sao?”