Chương 61 - Chương 61: Đêm Trước Sắc Phong
“Ta sẽ đi.”
Lời ấy rơi xuống giữa căn phòng đang đầy mùi trà lạnh và lụa mới, không nặng hơn một tiếng ngọc chạm mái, nhưng khiến Tạ Uyển đứng yên rất lâu. Ngoài hiên, mõ báo giờ Dần lại vang. Vĩnh Ninh cung bắt đầu thức dậy theo từng lớp phép tắc: cung nữ nhóm đèn, người trực mở hòm kim chỉ, nội thị ngoài cửa đọc tên những món phải giao sang điện sắc phong. Không ai biết trong khoảnh khắc trước đó, một vị công chúa đã tự chọn bước vào chiếc bẫy mang tên hòa thân, còn người đứng trước nàng vừa từ Đông cung trở về với hai bàn tay trống.
Tạ Uyển cúi xuống nhấc dải lụa đỏ trên bàn. “Nếu điện hạ đã quyết, thần phải kiểm áo.” Nàng nói như một nữ quan chỉ đang làm phận sự. Chiêu Nghi cũng đáp bằng giọng đúng lễ: “Làm phiền Tạ chưởng lễ.” Giữa họ, mọi lời khác đều bị ép vào nếp gấp của dải lụa ấy. A Nhiễm hiểu ý, gọi hai cung nữ mang sắc phục vào rồi lui ra, chỉ để lại một ngọn đèn thấp và bộ khay bạc đựng kéo nhỏ, kim vàng, chỉ ngũ sắc, phấn đánh dấu cùng cuốn sổ kiểm phục.
Áo sắc phong không phải áo đại hôn, nhưng cũng đủ nặng để buộc người mặc đứng thẳng. Lớp ngoài đỏ sẫm thêu mây cuộn bằng chỉ vàng; lớp giữa có đường gân cứng giữ dáng vai; lớp lót trắng ngà may kín, một mũi chỉ sai cũng có thể thành cớ đổi cả bộ. Tạ Uyển kiểm từ cổ xuống vạt, đo khoảng cách giữa hai hàng khóa ngọc rồi quỳ sửa nếp gấu. Mỗi động tác đều chậm và chính xác. Nàng từng nghĩ cả đời chỉ cần nhìn thấy sai lệch, sửa cho đúng, ghi lại rồi bước đi. Nhưng có những sai lệch không nằm trong áo, không cây kim nào khâu được.
Chiêu Nghi đứng trên bục gỗ, hai tay đặt trước bụng. “Tây khố đã mở hợp kiểm chưa?” “Chưa có tin của Mạnh cô cô.” Tạ Uyển không ngẩng lên. “Lương Khải đã mang danh mục đi. Nếu hòm thứ bảy vẫn theo thứ tự cũ, lúc này người kiểm phải đang đối niêm ngoài.” “Không có tin là tốt hay xấu?” “Ở trong cung, im lặng thường chỉ có nghĩa người khác đang quyết định thay mình.” Câu trả lời vừa ra khỏi miệng, nàng mới nhận ra nó cũng dành cho Đông cung. Chiêu Nghi không nhắc tên Thái tử. Nàng chỉ khẽ nâng tay để Tạ Uyển luồn dải đai qua, như thể đã nghe đủ.
Dải đai bị ngắn một đốt ngón tay. Sai lệch nhỏ đến mức người không quen tay sẽ cho rằng do lớp áo bên trong dày hơn, nhưng Tạ Uyển biết kích thước đã được đo ba lần. Nàng tháo nút ngọc, tìm thấy một mũi chỉ mới ở mặt trái. Có người đã rút ngắn dải đai rồi khâu lại bằng chỉ cùng màu, vụng về vừa đủ để gây khó chịu trong lúc hành lễ, nhưng không đủ thành lỗi lớn. Nếu Chiêu Nghi mất nhịp quỳ hoặc phải đưa tay sửa áo trước điện, biên bản sẽ ghi nàng thất nghi ngay trong ngày sắc phong.
“Họ vẫn muốn điện hạ sai trước khi đi,” Tạ Uyển nói. Nàng dùng đầu kéo cắt đúng mũi chỉ mới, trả dải đai về độ dài cũ. “Không phải để hoãn lễ. Chỉ để mọi người nhớ rằng điện hạ được đưa đi vì không xứng ở lại.” Chiêu Nghi nhìn xuống mái tóc nàng. “Vậy Tạ chưởng lễ hãy sửa cho ta.” “Thần sẽ sửa.” “Ta biết.” Hai chữ ấy khiến lưỡi kéo trong tay Tạ Uyển dừng một thoáng. Chúng không phải lời cảm ơn. Đó là cách Chiêu Nghi đặt phần tin tưởng cuối cùng vào người nàng vừa bảo sẽ không cần cứu mình.
Tạ Uyển thay chỉ. Sợi chỉ vàng quá cứng, phải miết qua sáp rồi mới xuyên được lớp gân áo. Nàng đỡ mép vải trên lòng bàn tay, đâm mũi thứ nhất, thứ hai, đến mũi thứ ba thì đầu kim trượt khỏi đường cũ. Một chấm đỏ hiện ra ở đầu ngón trỏ, nhỏ đến mức gần như không thấy dưới ánh đèn. Nàng lập tức rút tay, nhưng máu đã chạm vào mặt trong dải đai, để lại dấu mờ như hạt son.
Theo quy chế, máu trên sắc phục là điềm dữ, phải đổi cả dải đai và lập biên bản người làm bẩn. A Nhiễm chỉ cần gọi người vào, Tạ Uyển sẽ bị thay khỏi việc kiểm áo ngay trước giờ Dần. Chiêu Nghi bước xuống bục trước khi nàng kịp ngăn. “Điện hạ, xin đứng yên.” “Không ai ở đây ngoài ta.” Chiêu Nghi lấy khăn trắng trên khay, nắm cổ tay Tạ Uyển. Vết thương không sâu, nhưng đầu ngón tay nàng lạnh. Chiêu Nghi ép khăn lên đó, động tác cẩn thận đến mức giống một lần sửa lễ hơn là chạm vào người.
“Một giọt máu của thần không đáng để điện hạ phạm quy.” Tạ Uyển cố rút tay. Chiêu Nghi giữ lại, không mạnh, nhưng không cho nàng tránh. “Ngày mai họ sẽ dùng đủ sổ, đủ ấn và đủ người để nói ta tự nguyện đi. Một giọt máu trên mặt trái áo không làm lời ấy thật hơn.” “Nếu bị phát hiện, thần sẽ mất quyền đứng cạnh điện hạ trong lễ.” “Nàng còn định đứng cạnh ta sao?” Câu hỏi rất khẽ. Không có trách móc, chỉ có một nỗi mệt mỏi không được phép lộ ra trước bất kỳ ai khác.
Tạ Uyển nhìn bàn tay đang giữ mình. Gần gốc ngón cái Chiêu Nghi có một vệt chai mỏng do thường xuyên tì vào cán trâm cũ; dưới cổ tay còn dấu bỏng nhạt năm xưa. Nàng đã biết những vết ấy, nhưng chưa bao giờ được phép nhìn lâu. Lúc này, khoảng cách giữa họ gần đến mức nàng có thể gọi tên người trước mặt mà không kèm phong hiệu, có thể thú nhận rằng nàng sợ chiếc áo này vừa vặn quá, sợ mọi mũi chỉ mình sửa sẽ đưa Chiêu Nghi đi thuận lợi hơn.
Cuối cùng Tạ Uyển chỉ nói: “Thần phải đứng đó để ghi nếu lễ sai.” Chiêu Nghi buông cổ tay nàng. “Vậy hãy nhìn cho rõ.” “Thần vẫn luôn nhìn.” Căn phòng im đi. Ngoài cửa, tiếng chân cung nữ chuyển nước nóng qua hành lang, xa rồi gần. Cả hai đều hiểu câu vừa rồi đã vượt quá việc kiểm phục, nhưng không ai bước tiếp. Trong cung, một lời nói thẳng có thể thành chứng cứ; có những tình cảm chỉ được sống bằng cách dừng lại trước tên gọi của nó.
Tạ Uyển dùng nước lạnh thấm mặt trái dải đai, rắc phấn mịn rồi chặn bằng miếng lót mới. Vết đỏ biến mất dưới đường khâu kép, không phải nhờ may mắn mà vì quy chế cũ cho phép thay lớp lót khi mặt ngoài chưa nhiễm bẩn. Nàng viết vào sổ: “Dải đai chỉnh một mũi, gia cố mặt trái trước giờ Dần.” Không ghi máu, cũng không để trống. Nếu cuốn sổ bị hỏi đến, dòng ấy sẽ chứng minh áo từng bị sửa trước sắc phong và vẫn nằm trong trách nhiệm của nàng.
Khi nàng khâu xong, đầu ngón tay đã ngừng chảy. Chiêu Nghi trở lại bục gỗ. Tạ Uyển chỉnh vai áo, kéo nhẹ vạt trước, rồi cài từng khóa ngọc. Đến khóa cuối cùng ở sát cổ, bàn tay nàng phải lướt qua đường mạch bên cổ Chiêu Nghi. Nhịp đập dưới da rất đều. Người sắp bị đưa đi vẫn bình tĩnh hơn người đang mặc áo cho nàng. Tạ Uyển lùi nửa bước, nhưng Chiêu Nghi gọi: “Tạ Uyển.” Đây là lần hiếm hoi nàng gọi thẳng tên ấy khi không có nguy biến.
Tạ Uyển ngẩng lên. “Điện hạ.” “Nếu Tây khố mở được hòm thứ bảy, nàng sẽ làm gì?” “Đối vật, giữ biên bản, tìm lời chứng thứ hai.” “Nếu bên trong đã trống?” “Thần sẽ tra người đã ký tuyến di chuyển.” “Nếu mọi đường đều bị khóa?” Tạ Uyển không đáp ngay. Nàng nghĩ đến Tạ gia đang bị quản thúc, đến thư cha còn trong tay Tưởng Thừa Ân, đến Thái tử đóng ấn mà không thêm một chữ. Mỗi câu trả lời đều có thể là lời hứa không thực hiện được. “Thần sẽ không để họ dùng chính sự im lặng của chúng ta làm bằng chứng rằng chưa từng có gì xảy ra.”
Chiêu Nghi nhìn nàng rất lâu. “Ta không cần nàng hứa sẽ cứu ta.” “Thần biết.” “Ta cũng không muốn nàng chết cùng ta.” “Thần biết.” “Nàng chỉ biết nói hai chữ ấy sao?” Lần đầu tiên trong đêm, giọng Chiêu Nghi có một vết nứt nhỏ. Tạ Uyển siết cuốn sổ kiểm phục trong tay. “Vì những lời khác, thần chưa tìm được cách nói mà không biến điện hạ thành điểm yếu của mình.” Chiêu Nghi khẽ cười, nhưng mắt không cười. “Nàng tưởng không nói thì ta không phải sao?”
Tiếng chuông nhỏ ở phía Tây cung vang ba lần. Đó là tín hiệu các ty đã bắt đầu giao vật sang điện sắc phong. Mạnh cô cô vẫn chưa trở lại. Tạ Uyển lập tức khép sổ. “Thần phải đến Tây khố.” Chiêu Nghi gật đầu, lại trở về dáng đứng của một công chúa trước đại lễ. Tạ Uyển kiểm lần cuối từ vai, tay áo đến gấu, xác nhận không còn nếp sai. Khi cúi xuống thu khay kim chỉ, nàng thấy chiếc trâm ngọc cũ vẫn cài trên tóc Chiêu Nghi, không thuộc danh mục trang sức sắc phong.
“Trâm này phải tháo trước khi người của điện sắc phong đến.” Tạ Uyển nói. Theo lệ, trang sức không ghi trong danh mục không được mang vào chính điện. Chiêu Nghi đưa tay chạm trâm, động tác đã thành thói quen suốt nhiều năm. “Vậy nàng giữ giúp ta.” “Điện hạ có thể giao A Nhiễm.” “Ta giao cho người kiểm áo.” Nàng rút trâm khỏi tóc. Một lọn tóc đen trượt xuống bên má, làm vẻ đoan chính của sắc phục bỗng có một chỗ không hoàn chỉnh. Chiêu Nghi đặt trâm vào khay bạc, ngay bên cuộn chỉ còn dính vệt máu đã khô trên khăn.
Tạ Uyển không chạm vào ngay. “Đây là vật của Thục phi.” “Vì thế ta không thể mang nó qua điện sắc phong.” Chiêu Nghi quay mặt về phía gương đồng. “Ghi vào sổ rằng vật không hợp chế đã được để lại.” Lời nói hoàn toàn đúng phép, nhưng chiếc trâm từng là nửa chìa khóa mở mật hòm, từng nằm sát người nàng qua mọi lần bị xét cung. Giao nó đi vào đêm này không thể chỉ vì một dòng quy chế.
Ngoài cửa, A Nhiễm báo người của Nội Lễ ty đã tới thúc giờ. Tạ Uyển đóng nắp khay, giữ chiếc trâm bên trong. Nàng hành lễ, lùi khỏi căn phòng, nhưng trước khi rèm châu khép lại, Chiêu Nghi nói sau lưng nàng: “Ngày mai, dù ta có đứng ở đâu, nàng cũng đừng nhìn sai thứ cần nhìn.”
Tạ Uyển bước qua rèm. Trong tay nàng, khay bạc nặng hơn lúc mang vào. Đến cuối hành lang, khi tiếng chuông Tây khố vang lần thứ tư, chiếc trâm ngọc dưới lớp vải bỗng khẽ va vào thành khay, phát ra một tiếng rỗng không nên có.
