Chương 57 - Chương 57: Người Sợ Hơn Người Ác
Chương 57: Người Sợ Hơn Người Ác
Một hạt tro từ tim đèn rơi xuống mép bản in than, cháy đỏ bằng đầu kim rồi tắt ngay dưới ngón tay Giang Nhược. Nàng kéo tờ giấy ra xa ngọn lửa, nhưng khi quay lại, A Tịch đã trượt khỏi thành ghế. Cơn sốt làm môi nàng trắng bệch, vết băng bên sườn thấm thêm một quầng đỏ. Giang Nhược đỡ lấy vai nàng, giọng thấp mà gắt: “Ngươi còn nhìn thêm một khắc, ta sẽ trói ngươi vào giường của Chiêu nghi.”
A Tịch không đáp ngay. Nàng để Giang Nhược thay lớp vải mới, mắt vẫn dừng ở hàng chữ bị cạo: “Xin hoãn hai ngày. Phượng Nghi không chuẩn. Không được lưu bát.” Ba câu ngắn, nhưng thứ khiến nàng lạnh hơn cả mồ hôi trên lưng không phải lời xin hoãn. Đó là hai chữ “không chuẩn”. Trong hậu cung, phi tần có thể nói không đồng ý, không cho phép, không muốn. “Không chuẩn” là cách người truyền lệnh ghi lại một thỉnh cầu đã bị bác.
Mẫn Chiêu nghi cũng hiểu điều ấy. Nàng chống khuỷu tay ngồi thẳng hơn, cơn đau dưới bụng khiến trán nhăn lại nhưng giọng vẫn tỉnh: “Tần thị không viết cho chính mình đọc. Nàng ta chép lại lời trả từ một nơi khác.” A Tịch gật đầu. Nếu Tần Quý phi là người quyết định thời điểm động thủ, nàng không cần xin ai hoãn hai ngày. Nàng càng không cần ghi rằng Phượng Nghi điện đã không chuẩn. Dòng chữ bị cạo không rửa sạch tội của Quý phi, nhưng nó đặt phía trên nàng một bàn tay khác.
Giang Nhược lấy đầu kim rà lại mép giấy. Bản in than không chỉ giữ nét chữ mà còn giữ những chỗ giấy bị ép lõm. Ở góc trái có ba chấm nhỏ xếp thành hình đuôi chim, trước đó bị lớp bột than che lẫn. Nàng đặt tờ biên nhận lão nội giám vừa để lại bên cạnh. Trên biên nhận cũng có ba lỗ kim đúng khoảng cách ấy, dùng để xuyên chỉ niêm qua hai lớp giấy. “Cùng một cách đóng niêm,” nàng nói. “Nội thiếp của Tần cung từng đi qua tay người làm giấy niêm Phượng Nghi.”
Mẫn nhìn ba lỗ kim thật lâu. Tần cung thường dán nội thiếp bằng hồ hương và ép dấu sen, còn Phượng Nghi dùng chỉ xuyên ba lỗ rồi phủ sáp trắng. Một tờ giấy mang dấu Tần cung nhưng có lỗ niêm ấy từng phải đi qua Phượng Nghi. Dòng “không chuẩn” cho thấy nó đã được trả về cùng một quyết định bác bỏ.
“Nàng ta bị ép,” Giang Nhược nói. Mẫn lập tức lạnh mặt. “Bị ép không khiến bát thuốc của ta tự biến mất.” A Tịch nhìn nàng. “Không. Quý phi bị dùng, nhưng sau đó nàng ta cũng học cách dùng người khác. Năm xưa nàng ta nhận lệnh che thời điểm sinh của Tạ Uyển Nghi. Nhiều năm sau, nàng ta chủ động lấy cùng thủ đoạn hại nương nương. Sợ hãi giải thích vì sao nàng ta bước vào tội, không xóa những bước nàng ta tự đi tiếp.”
Ngoài rèm, một cung nữ báo Tần cung sai người mang thuốc bổ đến thăm. Tin đến quá nhanh, chỉ vừa đủ một tuần trà từ lúc đoàn Phượng Nghi rời đi. Mẫn ra lệnh giấu bản in dưới lớp lót khay kim, chỉ để tờ biên nhận trên bàn. A Tịch được đưa ra sau bình phong, còn Giang Nhược giữ cổ tay nàng, ngăn nàng lại lao vào nguy hiểm.
Người của Tần cung là Tố Châu, đại cung nữ đã theo Quý phi từ khi còn ở phủ. Nàng ta mang một hộp gỗ tử đàn, quỳ đủ lễ nhưng không hề nhìn thuốc trên khay. Ánh mắt nàng dừng ở tờ biên nhận có dấu Phượng Nghi, rồi mới chậm rãi hỏi thăm bệnh tình Mẫn. Mẫn nghe hết những lời khuôn phép, cuối cùng mới nói: “Thay bản cung tạ Quý phi. Bản cung còn sống, nên những thứ người khác muốn thu sạch vẫn còn sót lại đôi chút.”
Tố Châu khẽ siết ngón tay quanh quai hộp. “Nô tỳ không hiểu ý nương nương.” Mẫn nhấc tờ biên nhận, để ánh đèn xuyên qua ba lỗ kim. “Không hiểu ba lỗ niêm này, hay không hiểu vì sao một người nắm nửa hậu cung lại phải xin hoãn hai ngày?” Sắc mặt Tố Châu không đổi hẳn, nhưng hơi thở hụt mất một nhịp. Chỉ một nhịp ấy cũng đủ cho ba người trong phòng biết Tần cung đã nghe được chuyện bản sao.
Tố Châu cúi thấp hơn. “Một hàng chữ mờ không thể làm chứng.” “Vậy ngươi không cần sợ,” Mẫn đáp. “Cứ để bản cung đem nó cùng bệnh án ra trước mặt bệ hạ. Nếu vô dụng, Tần thị chỉ mất một buổi quỳ.” Lúc ấy Tố Châu mới ngẩng lên. Trong mắt nàng ta không có vẻ hung hăng của người đến diệt khẩu, chỉ có sự tính toán gấp gáp của người biết cánh cửa phía sau mình sắp khóa.
“Quý phi nương nương không sửa ngày chết,” nàng ta nói rất nhỏ. Mẫn bật cười lạnh. “Ngươi đến đây để nói một câu không ai hỏi?” Tố Châu im lặng, móng tay cào nhẹ lên mặt hộp. Nàng ta muốn đổi lấy điều gì đó nhưng chưa biết Trường Xuân giữ bao nhiêu chứng cứ. Dồn quá mạnh, nàng ta sẽ quay về báo Tần cung hủy phần còn lại; thả quá dễ, cơ hội kéo sợi chỉ này sẽ mất.
A Tịch lên tiếng từ sau bình phong: “Ngày mười bảy, Quý phi xin hoãn. Ngày mười chín, sổ ghi đứa trẻ chết. Người sửa sổ viết tay trái, giữ cổng Dược Môn và làm giấy niêm cho Phượng Nghi. Bản gốc đã bị Phượng Nghi lấy đi, nhưng trên biên nhận họ tự ghi ‘đối chứng trách nhiệm của Tần thị’. Nếu Tần cung im lặng, họ sẽ dùng chính bản gốc đóng quan tài cho Quý phi.”
Tố Châu bật đứng lên nửa chừng rồi dừng lại, mắt nhìn chằm chằm bình phong. Nàng ta nhận ra giọng nói không thuộc cung nữ Trường Xuân, cũng không thuộc bất kỳ người sống nào đáng lẽ còn ở trong cung. “Ngươi là ai?” A Tịch không trả lời. Mẫn thay nàng nói: “Một người chết còn nhớ rõ người nào đã đặt tên mình vào sổ.”
Sự hoảng sợ trên mặt Tố Châu lúc này không còn giấu được. Nàng ta chụp lấy tờ biên nhận trên bàn, nhưng Giang Nhược đã đặt một cây kim bạc xuyên qua tay áo nàng ta xuống mặt gỗ. Mũi kim không chạm da, chỉ ghim vải, song đủ khiến nàng ta đứng cứng lại. Hộp thuốc rơi nghiêng, nắp bật mở. Bên trong không có độc, chỉ có đương quy, bạch thược và một gói toan táo nhân dùng cho người nhiều đêm mất ngủ.
“Quý phi sai ngươi đến cướp chứng cứ, hay Phượng Nghi sai ngươi xem chúng ta còn gì?” Giang Nhược hỏi. Tố Châu nhìn mũi kim, rồi nhìn Mẫn. “Không ai sai nô tỳ cướp. Nương nương chỉ muốn biết bản gốc đã rơi vào tay ai. Phượng Nghi lấy nó khỏi Trường Xuân không phải để hủy. Họ giữ nó để khi cần sẽ nói mọi lệnh đều do Tần cung ban.”
Mẫn không nới giọng. “Vậy Tần Quý phi đáng nhận.” “Nàng đáng nhận phần tội của nàng,” A Tịch nói. Căn phòng lặng đi. Tố Châu cuối cùng thừa nhận sau khi Quý phi mất con, Phượng Nghi giữ toàn bộ bệnh án và dùng chuyện phương thuốc bị đổi để ép nàng che hồ sơ Tạ Uyển Nghi. Nếu chống lệnh, cái chết của chính đứa trẻ Tần cung sẽ bị biến thành án dùng cấm dược, kéo cả mẫu tộc vào tội.
“Nương nương đã có thể chống lại, nhưng nàng sợ,” Tố Châu nói. “Một lần cúi đầu thì phải cúi lần thứ hai. Sau đó nàng hiểu rằng làm người khác sợ sẽ giúp mình không phải quỳ.” Nàng ta nhìn sang giường Mẫn. “Bát canh của Chiêu nghi là lệnh Tần cung. Không ai ép việc ấy. Quý phi muốn hại cái thai để giữ thế trong hậu cung. Nô tỳ không xin các người tha cho nàng.”
Lời ấy chưa đủ dùng trước đại điện, nhưng khớp với chứng cứ: Tần Quý phi từng là con dao, rồi tự nguyện trở thành bàn tay cầm dao. A Tịch đã thấy người thấp cổ bán tin hoặc im lặng chỉ để sống, nhưng Quý phi có nhiều quyền lựa chọn hơn họ. Nàng vẫn lấy nỗi sợ cũ làm lý do đẩy người khác vào cùng vết thương. Người sợ chưa chắc vô tội; đôi khi họ học cách ác lâu bền hơn bất kỳ ai.
Mẫn hỏi: “Ai truyền lời ‘không chuẩn’?” Tố Châu lắc đầu. “Nô tỳ không thấy mặt người trên cùng. Mỗi lần có thỉnh cầu, giấy được giao qua Nội đình. Người mang về luôn là lão nội giám tay trái giữ Dược Môn. Nhưng sổ chuẩn bác không nằm ở chỗ lão. Lão chỉ chép và đóng niêm. Sổ gốc do người của Thường công công giữ.”
A Tịch chống tay đứng dậy. Giang Nhược lập tức bước vào sau bình phong, nhưng nàng đã vén rèm ra. Gương mặt sốt đỏ và lớp băng lộ dưới áo khiến Tố Châu sững sờ hơn cả khi nghe giọng. A Tịch không tiến thêm, chỉ nhìn thẳng nàng ta. “Ngươi muốn cứu Quý phi khỏi làm vật thế thì đưa chúng ta một thứ có thể kiểm chứng.”
Tố Châu do dự rồi tháo khỏi cổ tay một sợi chỉ xám, để lộ mảnh thẻ giấy có số thứ tự và nửa dấu Nội đình. “Thẻ đối chiếu ngày mười bảy. Sổ tương ứng có cùng số, ba lỗ niêm và tên người nhận. Sáng nay Phượng Nghi truyền Thường công công chuyển sổ sang Ty Lễ, lấy cớ giấy ẩm phải chép lại. Qua giờ Ngọ, bản cũ sẽ không còn.”
Mẫn nhận mảnh thẻ nhưng không hứa điều gì. “Bản cung chỉ giúp chứng minh ai phạm tội gì. Tần thị có sống được hay không là do phần tội của nàng.” Tố Châu gật đầu. Trước khi rời đi, nàng ta dừng ở cửa, nói rằng Tần Quý phi vừa bị triệu đến Phượng Nghi điện và chưa được phép mang theo người hầu. Tiếng chuông sớm họ nghe lúc nãy là lần triệu đầu. Nếu chuông vang lần thứ hai trước giờ Thìn, Tần cung sẽ bị khóa để “chờ đối chứng”.
Cửa khép lại. Giang Nhược đặt tay lên trán A Tịch, tức giận vì nàng đã đứng quá lâu, nhưng A Tịch chỉ nhìn con số trên mảnh thẻ. Dấu Nội đình bị cắt mất một nửa, vẫn chưa thể buộc tội Hoàng hậu. Lời Tố Châu cũng có thể là cách Tần cung đẩy trách nhiệm sang Thường công công. Muốn biết ai đứng trên Quý phi, họ phải lấy được sổ chuẩn bác trước khi nó bị chép lại.
Ngoài sân, chuông Phượng Nghi vang lần thứ hai, nặng như một then cửa vừa hạ. Mẫn siết mảnh thẻ. Giang Nhược giữ vai A Tịch, không cho nàng bước thêm, nhưng con đường kế tiếp đã rõ: qua lão nội giám tay trái, qua cuốn sổ sắp bị đốt, tới người khiến một Quý phi vừa ác vừa quyền thế vẫn phải cúi đầu. Người ấy đứng cao hơn Tần thị, và Thường công công đang giữ dấu chân đầu tiên của họ.
