Bỏ qua nội dung

Bong Nguoi Trong Kho Thuoc

Chương 58 - Chương 58: Thường Công Công Lộ Đuôi

Tiếng chuông thứ hai làm chiếc thìa bạc trong bát thuốc rung khẽ, va vào thành sứ một tiếng mỏng như móng tay cào lên cửa. A Tịch vừa chống tay đứng dậy đã bị Giang Nhược ấn trở lại ghế. Lớp băng mới quấn chưa đầy một tuần trà lại nóng ướt bên sườn, nhưng điều khiến nàng khó thở hơn là khoảng thời gian từ giờ Thìn đến giờ Ngọ đang ngắn dần. Một cuốn sổ có thể bị chép lại trong nửa canh giờ. Một người bị giữ trong Phượng Nghi điện cũng có thể biến thành kẻ nhận tội trước khi tiếng chuông thứ ba vang lên.

“Ngươi không đi đâu cả.” Giang Nhược nói, giọng thấp đến lạnh. Nàng đặt hai ngón tay lên mạch A Tịch, càng bắt càng cau mày. Mẫn Chiêu nghi không xen vào ngay. Nàng nhìn mảnh thẻ đối chiếu trong tay, rồi nhìn quầng máu dưới lớp áo A Tịch. Nếu để A Tịch tự đi, chứng cứ chưa chắc lấy được, người lại có thể chết giữa đường; nếu không đi, qua giờ Ngọ mọi thứ chỉ còn lời kể của Tố Châu. A Tịch chờ cơn choáng lùi xuống mới nói: “Không cần cướp sổ. Chỉ cần buộc họ mở cả sổ cũ lẫn sổ mới ở cùng một chỗ.”

Mẫn hơi nheo mắt. A Tịch chỉ vào câu Tố Châu đã nói: giấy ẩm phải chép lại. Sổ mật của Nội đình không được đưa thẳng vào Ty Lễ khi chưa hong khô và kiểm dấu, bởi giấy ẩm dễ làm nhòe son niêm. Giữa Dược Môn và Ty Lễ có một gian hong giấy nhỏ, dùng chung lò than với kho phơi dược liệu. Muốn đổi sổ mà không để nhiều người biết, Thường công công nhất định phải cho bản cũ dừng ở đó trước khi đốt, còn bản mới phải được đối chiếu số trang và lỗ niêm ngay bên cạnh. “Chúng ta không theo người,” A Tịch nói. “Chúng ta chặn nơi hắn buộc phải đi qua.”

Mẫn gọi người mang giấy bút, tự tay viết một lệnh ngắn: Trường Xuân điện vừa gặp án thuốc, mọi giấy tờ ẩm mốc đi qua Dược Môn trong buổi sáng phải tạm giữ để nữ thái y kiểm xem có dính bột dược hay chất hun chống mối. Lệnh ấy không đủ quyền lục soát Ty Lễ, nhưng đủ khiến một tiểu thái giám gác cửa không dám tự ý cho sổ đi tiếp. Nàng đóng ấn cung mình rồi nói: “Ta chỉ giữ được họ một khắc. Qua một khắc, Thường công công sẽ tới.” A Tịch đáp: “Hắn tới mới là điều cần.”

Giang Nhược chỉ miễn cưỡng đồng ý khi A Tịch nhét mảnh thẻ vào tay nàng. “Bản in than và nửa phiếu Dược Môn để lại đây. Ta chỉ mang số thẻ đi. Nếu chúng ta không về, nương nương vẫn còn vật đối chứng.” Giang Nhược nhìn ra ý nghĩ phía sau câu ấy, siết cổ tay A Tịch đến đau rồi lấy thêm vải ép chặt vết thương. “Ngươi đi trong xe chăn thuốc, không được tự bước quá mười bước. Nếu ngất, ta quay về ngay, mặc kệ sổ.” A Tịch không hứa. Giang Nhược cũng không ép nàng nói dối.

Chiếc xe nhỏ của Thái Y viện rời Trường Xuân bằng cửa hông, bên trên chất chăn sạch và hai giỏ ngải cứu. A Tịch nằm giữa những lớp vải, nghe bánh gỗ nghiến qua khe đá. Mùi ngải trộn với mùi máu khiến cổ họng nàng đắng ngắt. Giang Nhược đi cạnh xe, qua mỗi trạm đều đưa thẻ thái y và nói Chiêu nghi cần kiểm nguồn bột hun. Không ai hỏi vì sao xe nặng hơn thường lệ. Trong cung, một vật phục vụ bệnh nhân ít bị để ý hơn một người đi quá chậm; thói quen coi kẻ thấp bé là vô hình đã che A Tịch qua hai cửa.

Gian hong giấy nằm sau một bức tường thấp, cửa sổ dán giấy dầu để giữ hơi nóng. Khi xe được đẩy vào kho dược sát bên, A Tịch nghe tiếng lật giấy sau vách. Giang Nhược đỡ nàng xuống, đưa vào khoảng trống sau ba tấm phên phơi hoàng kỳ. Qua khe phên, họ thấy lão nội giám tay trái ngồi trước hai cuốn sổ. Cuốn bên trái bìa xám, góc dưới cong vì ẩm; cuốn bên phải mới hơn, gáy chỉ còn trắng. Một thư lại Ty Lễ đứng cạnh đọc số trang, còn lão dùng tay trái chép từng dòng.

Mảnh thẻ trong tay Giang Nhược ghi số ba mươi bảy. Khi tiểu thư lại đọc đến số ấy, lão nội giám dừng bút. Trang sổ cũ có ba lỗ kim ở mép, đúng hình đuôi chim trên bản in than. Dòng giữa trang chỉ hiện thoáng qua, nhưng A Tịch vẫn đọc được: “Ngày mười bảy, Tần cung xin hoãn hai ngày. Phượng Nghi không chuẩn. Giao Thường quản sự chuyển Dược Môn.” Ở sổ mới, lão viết chậm hơn: “Tần cung tự định ngày mười chín. Không lưu bát. Nội thị Tần cung nhận.” Chỉ vài nét bút, một lời bị bác từ Phượng Nghi biến thành quyết định riêng của Quý phi, còn tên Thường công công biến mất khỏi đường truyền lệnh.

A Tịch chạm vào cổ tay Giang Nhược. Họ đã thấy lời Tố Châu không phải bịa, nhưng nhìn thấy chưa phải chứng cứ. Giang Nhược lấy một tờ giấy hút thuốc mỏng, thường dùng lót dưới dược liệu mới sao để thử độ ẩm. Ép lên nét mực chưa khô, nó sẽ giữ bản in ngược. Nàng chưa kịp bước ra thì cửa mở. Thường công công vào một mình, áo màu tro, tay cầm chuỗi hạt gỗ đen. Hắn nhìn lò than, cửa sổ rồi lão nội giám. “Trường Xuân giữ giấy?” Lão quỳ xuống, đáp rằng lệnh vừa tới.

Thường công công không nổi giận. Hắn cầm cuốn sổ mới lên, đọc dòng số ba mươi bảy rồi đặt lại. “Chữ ‘tự định’ viết sát thêm một nét. Xóa tên Tần cung nội thị, chỉ để ‘nội nhận’. Trang cũ đốt trước khi người của Trường Xuân sang.” Lão nội giám run tay: “Nhưng số thẻ đối chiếu còn ở Nội đình…” Thường công công xoay một hạt gỗ giữa hai ngón tay. “Tần cung sắp bị khóa. Một mảnh thẻ không biết nói. Người biết nói thì sẽ học cách im.”

Giang Nhược bước ra khỏi phên tre trước khi A Tịch kịp giữ. Nàng đặt lệnh có ấn Mẫn Chiêu nghi lên bàn, giọng đều như đang kiểm một đơn thuốc: “Giấy đã bị Trường Xuân giữ để xét bột dược. Công công đốt lúc này, e rằng người ngoài sẽ tưởng trong sổ có thứ độc hơn thuốc.” Tiểu thư lại của Ty Lễ tái mặt, lùi sát tường. Lão nội giám buông bút. Chỉ Thường công công vẫn bình thản, mắt lướt qua Giang Nhược rồi dừng ở chiếc xe chăn thuốc ngoài cửa. “Nữ thái y đến nhanh hơn ta nghĩ,” hắn nói. “Hay nên nói, người trong xe của ngươi đến nhanh hơn?”

A Tịch biết mình đã bị nhận ra. Nàng bước khỏi phên, chỉ đi bốn bước nhưng vết thương như bị xé dọc theo sườn. Giang Nhược lập tức đứng chắn nửa người trước nàng. Thường công công nhìn gương mặt vốn đã được ghi vào sổ chết, khóe miệng không đổi, chỉ chuỗi hạt trong tay ngừng lại. A Tịch đặt mảnh thẻ số ba mươi bảy bên cạnh sổ cũ. Nửa dấu Nội đình khớp đúng với nửa dấu còn lại ở chân trang; ba lỗ niêm trùng từng khoảng. “Mảnh thẻ không biết nói,” nàng nhắc lại, “nhưng nó biết đứng cạnh đúng trang.”

Thường công công đưa mắt cho lão nội giám. Lão chụp trang sổ cũ, định ném vào lò. A Tịch không đủ sức lao tới, nhưng Giang Nhược đã hất chậu nước ngâm khăn lên than đỏ. Khói phụt lên, trang giấy rơi xuống nền, cháy sém một góc mà dòng số ba mươi bảy vẫn còn. Hai nội thị Trường Xuân theo lệnh Mẫn đóng cửa ngoài, đặt ấn cung lên then và tuyên bố mọi vật trong phòng thuộc diện đối chứng án thuốc. Muốn phá cửa, Thường công công phải công khai tranh một cuốn sổ với Chiêu nghi vừa bị đầu độc.

Giang Nhược ép giấy hút thuốc lên dòng mực mới. Khi nhấc ra, bốn chữ “Tần cung tự định” hiện ngược nhưng rõ, bên cạnh là khoảng trống còn ướt nơi tên người nhận bị cạo. Nàng đặt bản in cạnh trang cũ: một bên có “Phượng Nghi không chuẩn” và “Thường quản sự”, một bên biến thành quyết định của Tần cung. Lão nội giám quỳ rạp, thú nhận mình chép theo lời Thường công công, từ ngày chết của long thai đến các phiếu Dược Môn đều do cùng tay hắn sửa. Thường công công chỉ nói: “Ngươi nhận hết hôm nay, người nhà ngoài cung còn có thể sống.” Lão lập tức câm bặt.

A Tịch hiểu họ chưa thể kéo Thường công công ra trước đại điện. Hắn có quyền và người, còn Mẫn chỉ giữ gian phòng bằng một lý do tạm thời. Chứng cứ đủ lộ đuôi, chưa đủ giữ thân hắn. Nàng hỏi: “Ai bảo ngươi đổi ngày chết?” Thường công công nhìn trang sổ sém cạnh rồi ngồi xuống. “Một nội lệnh từ trên xuống. Ta nhận dấu, không nhận mặt.” “Dấu của ai?” “Dấu Nội đình.” “Phượng Nghi thuộc Nội đình.” “Nội đình không chỉ có một cánh cửa.” Mỗi câu đều đúng một nửa, đủ tránh lời nói dối có thể bị lật nhưng không cho họ chạm tới người sau rèm.

Giang Nhược chỉ vào tên hắn trong sổ cũ. “Vậy vì sao người nhận lệnh luôn là ngươi?” Thường công công mỉm cười rất nhạt. “Vì người ở trên cần một bàn tay bẩn, còn người ở dưới cần một kẻ để sợ.” Hắn thừa nhận đã cho chép lại sổ, đã sai lão nội giám sửa ngày chết và đã chuẩn bị đốt bản cũ. Hắn cũng thừa nhận vụ cháy lãnh cung là do người của hắn đặt đèn dầu sai chỗ. Nhưng khi A Tịch hỏi về Tạ Uyển Nghi, hắn chỉ nói bà chưa ra khỏi lớp tường thứ hai và giờ giấc xe thuốc đã bị đổi. Câu ấy có thể là thật, cũng có thể là mồi kéo nàng khỏi cuốn sổ đang giữ.

A Tịch chống tay lên bàn để không ngã. “Tố Liên thì sao?” Lần đầu tiên Thường công công im lâu hơn một nhịp. Ngoài cửa, tiếng chân người đã bắt đầu dồn tới; quyền của Mẫn sắp hết. Hắn nhìn nàng như nhìn một món nợ cũ cuối cùng cũng tìm được chủ, rồi nói: “Nàng ta lấy bản sao bệnh án, không chịu giao. Thuốc an thần bị tăng liều là lệnh của ta. Người dọn xác cũng là người của ta.” Giang Nhược lập tức nắm lấy tay A Tịch, nhưng bàn tay kia của nàng đã khép quanh con dao nhỏ dùng cắt chỉ thuốc nằm bên mép khay. Thường công công không lùi. “Ngươi muốn hỏi ai giết Tố Liên,” hắn nói. “Phần ấy, ta có thể nhận.”