Bỏ qua nội dung

Bong Nguoi Trong Kho Thuoc

Chương 56 - Chương 56: Tội Của Quý Phi

Chương 56: Tội Của Quý Phi

Tiếng gõ ngón tay ngoài hành lang đột ngột dừng lại. Ngay sau đó, rèm chính điện bị vén lên một gang, đủ để mùi áo mưa ẩm và hương trầm từ Phượng Nghi điện tràn vào. Viên nội giám đứng đầu không bước qua ngưỡng ngay. Hắn nhìn chén vỡ dưới đất, nhìn sắc mặt trắng bệch của Mẫn Chiêu nghi rồi mới cúi người, giọng cung kính đến lạnh: “Nương nương đã cho đủ một tuần trà. Nô tài phụng lệnh thu hồi hồ sơ thai sự cũ, không dám chậm thêm.”

Mẫn nằm nghiêng trên giường, một tay vẫn ép dưới bụng. Cơn đau ban đầu là giả, nhưng cú đập chén và động tác xoay người quá mạnh đã khiến vết thương thật sự co thắt. Mồ hôi dính ở thái dương nàng, không cần tô vẽ. “Muốn lấy giấy thì để Giang thái y khám xong trước,” nàng nói. “Nếu bản cung lại xuất huyết giữa lúc các ngươi lục soát, ai sẽ ghi tên mình vào sổ chịu tội?” Viên nội giám im lặng. Trong cung, mạng một Chiêu nghi có thể nhẹ hơn một tờ mật lệnh, nhưng không kẻ nào muốn tự tay ký vào hậu quả.

Sau cùng hắn cho hai người đứng ngoài rèm, chỉ dẫn một lão nội giám cầm sổ bước vào gian thuốc. Qua khe hẹp sau tủ, A Tịch nhìn thấy bàn tay trái đặt trên bìa sổ trước khi nhìn rõ mặt. Vết sẹo từ ngón cái chạy xuống cổ tay, mép thịt bạc màu dưới ánh đèn. Chính là người giữ Dược Môn. Lão không mặc áo gác cổng mà khoác áo xám của người chuyên coi giấy niêm, như thể lão vốn thuộc về mọi cánh cửa cần được mở rồi khép lại.

“Chỉ thu những bản chép có liên quan đến Tần cung,” viên nội giám đứng đầu nói. “Đặc biệt là nội thiếp màu ngà có dấu của Quý phi.” Mẫn khẽ nâng mắt. Lệnh ngoài miệng là thu hồi toàn bộ hồ sơ thai sự, nhưng danh mục trong tay họ chỉ đòi giấy có thể buộc vào Tần Quý phi. Phượng Nghi điện không định tìm sự thật; họ đang chọn trước một người để sự thật dừng lại ở đó.

Giang Nhược đặt khay kim châm chắn trước cửa gian thuốc. “Thuốc đang sắc cho Chiêu nghi không được xê dịch. Người nào chạm nhầm vào bột cầm huyết, ta sẽ ghi tên người ấy vào bệnh án.” Nàng nói đều giọng, không cao hơn viên nội giám, nhưng bàn tay đã đặt lên nắp hộp kim nơi giấu nửa phiếu Dược Môn. Lão nội giám tay trái ngồi xuống bàn, chấm bút hai lần rồi bắt đầu ghi từng món được mở kiểm. Nét ngang dồn lực về cuối. Móc bút thu vào trong. Chấm thứ hai thấp hơn chấm thứ nhất. A Tịch không còn cần đối chiếu thêm.

Người lục soát mở hòm áo, nhấc đệm ghế, sờ dọc các đường ghép sau giá thuốc. Một tên dừng trước tủ gỗ che A Tịch vì thấy dưới chân tủ có vệt sẫm nhỏ. Máu từ lớp băng mới đã thấm qua áo nàng, rơi xuống khe gạch lúc nào không biết. A Tịch ép móng tay vào lòng bàn tay để giữ hơi thở. Nếu lùi thêm nửa bước, lưng nàng sẽ chạm vách. Nếu tiến lên, cánh tủ sẽ rung.

Giang Nhược bỗng nhấc ấm thuốc đang sôi, nghiêng tay để hơi nóng và mùi ngải cứu phả thẳng về phía tủ. Nước thuốc tràn qua miệng ấm, rơi xuống nền đúng chỗ vệt máu. “Lùi ra,” nàng quát khẽ. “Chiêu nghi đang dùng thuốc cầm huyết, các ngươi còn muốn mang bụi giày vào đây?” Tên nội giám giật mình tránh dòng nước nóng. Giang Nhược quỳ xuống lau nền bằng khăn dày, xóa vệt máu lẫn trong màu thuốc nâu. Động tác của nàng không nhìn về phía A Tịch, nhưng cổ tay giữ khăn căng đến trắng.

Mẫn biết không thể kéo dài hơn. Nàng ra hiệu cho cung nữ lấy hộp gỗ trong hốc tường, tự tay chọn nội thiếp màu ngà rồi đặt lên khay. Trước khi tờ giấy rời khỏi phòng, Giang Nhược lấy cớ kiểm tra vết ẩm, ép nhanh một lớp giấy mỏng lên mặt chữ đã phủ bột than từ trước. Nàng chỉ giữ được hình nét và dấu lằn, không giữ được dấu son nguyên vẹn. Viên nội giám đứng đầu không phản đối; hắn cần bản gốc có ấn Tần cung, không quan tâm trong phòng còn một cái bóng của nó.

Lão nội giám tay trái viết giấy biên nhận. Khi lão kéo nét cuối, cổ tay có sẹo nhấc lên đúng nhịp A Tịch đã thấy dưới đèn Dược Môn. Lão ghi rằng nội thiếp được thu để “đối chứng trách nhiệm của Tần thị”, rồi đóng dấu Phượng Nghi điện. Không một chữ nào nhắc đến dòng ngày chết bị sửa, cũng không nhắc bản chép có dấu ấn Hoàng hậu. Danh mục ấy sạch sẽ như một con dao đã được lau trước khi trao vào tay người khác.

Đoàn người rời Trường Xuân điện khi trời vừa hửng màu chì. Tiếng bước chân xa dần, nhưng không ai trong phòng cử động ngay. Mẫn đợi đến khi nội giám của mình đóng đủ ba lớp cửa mới buông tay khỏi bụng. Nàng thở ra một tiếng ngắn, đau đến mức không còn giữ được vẻ lạnh lùng. Giang Nhược kéo tủ thuốc sang bên. A Tịch vừa bước ra đã phải vịn vào vai nàng, cả người nóng như than vùi.

“Ngươi không được ngất lúc này.” Giang Nhược đỡ A Tịch ngồi xuống, ép chén thuốc hạ sốt vào tay nàng. Câu nói nghe như mệnh lệnh, nhưng ngón tay đặt sau gáy nàng rất nhẹ. A Tịch uống từng ngụm, vị đắng đọng lại trên đầu lưỡi. Nàng nhìn tờ giấy in than trên bàn. “Họ biết chính xác nội thiếp ở đây.” Mẫn đáp: “Hoặc có người trong điện đã bán tin, hoặc Phượng Nghi điện luôn biết Quý phi từng viết gì. Cả hai đều không phải chuyện tốt.”

Giang Nhược hong bản in bên ngọn đèn, trước hết đối lại ngày tháng. Nội thiếp được viết vào ngày mười bảy tháng tám năm ấy. Dòng trong sổ thai lại ghi Tạ Uyển Nghi mất con vào đêm mười chín. Trước đây họ chỉ nhìn tờ giấy như mẫu chữ thật của Quý phi. Bây giờ, khi đọc từng vị thuốc, Giang Nhược dừng ở một dòng nhỏ: ngừng an thần, đổi sang phương có ích mẫu và hồng hoa, bát thuốc cũ giao về Tần cung, không lưu tại Thái Y viện.

“Đây không phải phương dùng cho người còn mang thai,” nàng nói. “Hai vị này để thúc huyết ứ sau sinh. Nếu đứa trẻ vẫn còn trong bụng vào ngày mười bảy như sổ ghi, cho dùng như vậy chẳng khác nào tự tay ép thai ra.” Mẫn nhìn tờ giấy không chớp mắt. “Vậy nàng ta biết Tạ Uyển Nghi đã sinh trước ngày mười chín.” “Không chỉ biết,” Giang Nhược đáp. “Nàng ta đã can dự vào cách cơ thể Tạ Uyển Nghi được xử lý sau sinh, rồi thu lại bát thuốc để không ai xét được cặn.”

A Tịch nhớ bát canh ở cung yến đã biến mất ngay sau khi Mẫn sảy thai. Người mang bát đi là thái giám thân cận của Tần Quý phi; đường lĩnh thuốc cũng bị đổi thành một chuyến hoàn trả không tên. Cách làm năm xưa và hiện tại giống nhau đến lạnh người: đổi một vị thuốc ở nơi không ai để ý, chờ thân thể nữ nhân phát tác, sau đó lấy lại vật chứa để biến hậu quả thành bệnh cũ hoặc tai nạn.

Mẫn siết mép chăn. “Thế đã đủ. Nàng ta biết đứa trẻ sinh ngày nào, giúp xóa dấu sau sinh, rồi dùng cùng thủ đoạn với cái thai của ta. Bản cung chỉ cần đưa bản in này ra, Tần thị sẽ không còn đường chối.” A Tịch lắc đầu. Cơn sốt khiến trước mắt nàng tối lại từng đợt, nhưng giọng vẫn rõ: “Đủ để buộc nàng ta tội đổi thuốc và che giấu. Chưa đủ để nói nàng ta sửa ngày chết, càng chưa đủ để nói nàng ta là người ra lệnh hoán đổi đứa trẻ.”

“Ngươi vẫn muốn giữ đường sống cho nàng ta?” Mẫn hỏi. “Ta muốn giữ đường sống cho sự thật.” A Tịch đặt ngón tay lên ba chữ “không lưu bát”. “Quý phi có tội vì biết mà vẫn làm, vì dùng mạng người để giữ địa vị của mình. Nhưng nếu chúng ta gộp cả tội của kẻ khác lên đầu nàng ta, Phượng Nghi điện sẽ chỉ cần đẩy nàng ta ra chịu chết. Những người phía sau lại sạch.” Mẫn im lặng. Sự im lặng lần này không còn là tức giận; nó giống một lưỡi dao bị buộc phải tách đúng từng lớp thịt thay vì chém xuống một lần.

Giang Nhược lật bản in sang mặt sau. Lớp giấy mỏng đã nhận cả những vết lằn từng bị cạo trên bản gốc. Nàng đưa tờ giấy nghiêng trước ngọn đèn, dùng đầu kim châm rà theo đường xước. Một hàng chữ mờ dần hiện ra dưới bột than, nhỏ hơn phần lệnh chính và đúng nét tay của Tần Quý phi: “Xin hoãn hai ngày. Phượng Nghi không chuẩn. Không được lưu bát.” Ở chữ cuối, ngòi bút trượt xuống, để lại một chấm mực run.

Mẫn đọc xong, sắc mặt đổi khác. “Tần thị chưa từng viết chữ run trước mặt người khác.” Nàng từng đối đầu với Quý phi nhiều năm, hiểu sự kiêu ngạo ấy hơn bất kỳ ai trong phòng. “Chỉ có một lần ở cung yến, khi chuông Phượng Nghi điện vang và Hoàng hậu gọi nàng ta sang, tay nàng ta làm đổ cả chén trà.”

Tờ nội thiếp không làm Tần Quý phi vô tội. Nó chỉ khiến tội của nàng có hình dạng rõ hơn: nàng biết, nàng do dự, rồi nàng vẫn chọn tuân lệnh; sau đó học cách thu bát thuốc, xóa cặn và biến sự phục tùng thành quyền lực để hại người yếu hơn. A Tịch nhìn dấu lằn mờ trên giấy. Người ác có thể khiến kẻ khác sợ, nhưng ở hàng chữ này, Quý phi không giống người đứng trên cùng. Nàng giống một người đã gây tội suốt nhiều năm chỉ để không bị kẻ phía sau kéo xuống.

Ngoài sân, tiếng chuông sớm từ Phượng Nghi điện vang qua ba lớp tường. Mẫn khép mắt. Giang Nhược đặt tay lên vai A Tịch, ngăn nàng đứng dậy đuổi theo lão nội giám trong lúc vết thương còn rỉ máu. Tạ Uyển Nghi vẫn ở ngoài cổng bắc, còn người viết ngày chết vừa cầm bản gốc rời khỏi Trường Xuân. Nhưng manh mối mới đã đổi hướng điều tra: họ không còn chỉ hỏi Tần Quý phi đã làm gì. Họ phải hỏi vì sao một người nắm nửa hậu cung lại run tay khi viết ba chữ Phượng Nghi điện.