Chương 37 - Chương 37: Em Không Đứng Sau Anh
Chương 37: Em Không Đứng Sau Anh
Hoài Châu không lập tức đáp. Anh đứng cạnh cửa thang máy, một tay cầm điện thoại còn sáng màn hình biên bản của Quân Hòa, đôi mắt tối hơn ánh đèn hành lang. Trước đây, nếu tôi nói một câu như thế, anh sẽ hỏi tôi có hiểu hậu quả không, sẽ đưa ra ba phương án an toàn hơn, rồi chọn phương án ít tổn thất nhất thay tôi. Lần này, anh chỉ tắt màn hình, bỏ điện thoại vào túi áo và nói: “Được.” Một chữ rất nhẹ, nhưng tôi biết nó không dễ với anh. Với một người đã quen đặt mọi biến số vào trong bảng kiểm soát, để một biến số tự bước ra trước cổ đông chẳng khác nào tự tháo một lớp giáp.
Tôi nhìn anh qua mặt kính thang máy. “Không phải tôi muốn tách khỏi anh để chứng minh mình cứng đầu. Tôi chỉ không thể đứng dưới danh nghĩa của anh. Nếu ngày mai họ nhìn tôi như người của phe Tạ Hoài Châu, mọi câu tôi nói sẽ bị đặt vào ô lợi ích. Nếu họ nhìn tôi như con gái Lâm Thừa Viễn, mọi bằng chứng sẽ bị đặt vào ô báo thù. Tôi cần một vị trí không thuộc về hai cái bóng đó.” Hoài Châu nghiêng mặt sang, ánh nhìn rơi trên bóng tôi phản chiếu trong kính. “Cô muốn tôi làm gì?” Anh hỏi câu ấy rất bình tĩnh, nhưng chính sự bình tĩnh đó làm tôi ngừng một giây. Anh không hỏi tôi muốn anh quyết định thế nào, mà hỏi tôi muốn anh làm gì.
“Tất cả tài liệu trình bày phải ghi tên người xác thực là Lâm Tri Ý, không phải trợ lý kỹ thuật của anh, càng không phải Tạ phu nhân. Hứa Nghiên phải có mặt với tư cách cố vấn pháp lý của tôi. Tần Mặc có thể hỗ trợ chuẩn bị môi trường tái lập, nhưng không được trả lời thay khi tôi bị chất vấn. Anh có thể dự thính theo điều kiện của Quân Hòa, nhưng nếu tôi ngừng lại, anh không nhắc. Nếu tôi bị hỏi dẫn dụ, anh không chen vào. Nếu tôi sai, để tôi tự sửa.” Tôi nói một hơi dài, đến câu cuối mới nhận ra lòng bàn tay mình đã ướt. Hoài Châu im lặng nghe hết, không cắt ngang. Đến khi thang máy xuống tầng hầm, anh mới nói: “Tôi sẽ cung cấp quyền truy cập và lịch sử phân quyền cần thiết. Phần còn lại, cô quyết định.”
Khi trở về phòng làm việc tạm, Hứa Nghiên đang chờ cùng Giang Lệ và Tần Mặc. Trên bàn là máy cách ly, hai bản sao biên bản niêm phong và một xấp giấy nhớ chi chít chữ của Hứa Nghiên. Cô ấy nghe tôi nói điều kiện xong thì nhướng mày. “Cuối cùng cậu cũng biết cái bẫy lớn nhất không phải là câu hỏi kỹ thuật, mà là danh nghĩa xuất hiện.” Tần Mặc kéo ghế ngồi xuống, giọng vẫn cố giữ vẻ bông đùa: “Vậy mai tôi chỉ được làm nhân viên cắm dây mạng à?” Hứa Nghiên liếc anh ta. “Anh còn được im lặng, đặc quyền lớn đấy.” Tần Mặc giơ hai tay đầu hàng, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt khi nhìn sang phong bì niêm phong trên bàn.
Giang Lệ mở lịch trình đối chất mới do trợ lý Quân Hòa gửi sang. Tôi còn chưa kịp ngồi xuống thì thấy dòng phân công trên trang đầu: Tạ Hoài Châu – bên trình bày hồ sơ; Lâm Tri Ý – hỗ trợ kỹ thuật. Căn phòng yên đi như vừa có ai kéo dây điện khỏi ổ cắm. Chỉ một cụm “hỗ trợ kỹ thuật” thôi, mọi điều tôi vừa nói đều có thể biến mất. Nếu bước vào phòng với danh nghĩa đó, tôi có trình bày mạch lạc đến đâu cũng chỉ là người phụ trách thao tác phía sau một người đàn ông quyền lực hơn mình. Hoài Châu đưa tay về phía bàn phím theo phản xạ, rồi dừng lại. Anh nhìn tôi. “Cô muốn tự gửi yêu cầu sửa?”
Tôi ngồi xuống trước máy, mở thư mới gửi cho Lư Bội Thanh và trợ lý pháp lý của Quân Hòa. Các ngón tay lúc đầu hơi cứng, nhưng khi dòng chữ hiện ra, tôi lại bình tĩnh hơn. Tôi viết rằng tôi không tham dự với tư cách hỗ trợ kỹ thuật cho bất kỳ phe quản trị nào; phạm vi của tôi là người thực hiện xác thực ban đầu Segment 01 và Segment 02, có trách nhiệm tái lập phương pháp trong giới hạn legal hold. Nếu biên bản không sửa đúng danh nghĩa, tôi chỉ nộp bản mô tả phương pháp bằng văn bản và từ chối trình bày miệng, vì trình bày dưới danh nghĩa sai sẽ làm nhiễm chuỗi đánh giá độc lập. Hứa Nghiên đọc xong, hơi mím môi. “Cứng.” Tôi nhấn gửi. “Nếu chỗ ngồi đã sai, câu trả lời đúng cũng không còn sạch.”
Mười một phút sau, Quân Hòa phản hồi. Biên bản được sửa thành: Lâm Tri Ý – người trình bày phương pháp xác thực; Tạ Hoài Châu – dự thính không phát biểu. Kèm theo một điều kiện bổ sung: trong suốt phiên đối chất, Tạ Hoài Châu không được nhắc lời, ra dấu, chuyển tài liệu chưa đăng ký hoặc can thiệp khi cố vấn kỹ thuật đặt câu hỏi. Nếu vi phạm, phiên trình bày bị hủy và hồ sơ Hồi Lan bị xếp lại thành tranh chấp lợi ích giữa hai phe. Tôi đọc từng chữ một, cảm giác như có một đường ranh được vẽ thẳng trước mặt. Hoài Châu cũng đọc, rồi đặt điện thoại xuống. “Tôi chấp nhận.” Anh nói câu đó với Quân Hòa, nhưng mắt lại nhìn tôi.
Tôi tưởng thế là đủ khó, cho đến khi thư từ văn phòng CEO tạm thời gửi đến hộp mail nội bộ của tôi. Tiêu đề rất gọn: Thông báo tuân thủ bảo mật đối với nhân sự tham gia xác minh ngoài hệ thống. Nội dung yêu cầu mọi nhân viên Kính Vân không được cung cấp dữ liệu, log, metadata hoặc mô tả phương pháp cho cổ đông bên ngoài nếu chưa có phê duyệt bằng văn bản từ văn phòng CEO tạm thời; nếu vi phạm, công ty có quyền xử lý kỷ luật và truy cứu trách nhiệm bảo mật. Ở cuối thư còn đính kèm một mẫu cam kết tham gia với tư cách cá nhân, trong đó có dòng: mọi kết luận do người tham gia tự chịu trách nhiệm, không đại diện cho Kính Vân hoặc bất kỳ quy trình bảo toàn chứng cứ nào.
Tạ Chấn Đông không cần xuất hiện cũng có thể đặt dao lên bàn. Nếu tôi ký, phiên đối chất ngày mai sẽ trở thành hành động cá nhân của một nhân viên có xung đột lợi ích. Nếu tôi không ký và vẫn đi, ông ta có cớ nói tôi vi phạm bảo mật. Nếu tôi để Hoài Châu dùng quyền lực phản bác, tôi lại rơi về cái bóng của anh. Tôi nhìn mẫu cam kết, bỗng thấy buồn cười vì cách hệ thống luôn biết đẩy người yếu thế vào tình huống nào cũng sai. Hứa Nghiên lấy bút gõ nhẹ lên mép bàn. “Không trả lời bằng tức giận. Trả lời bằng phạm vi.” Giang Lệ bổ sung: “Legal hold đã ghi nhận trước khi văn phòng CEO tạm thời gửi thông báo này. Dữ liệu đang được bảo toàn bởi luật sư, không phải do nhân viên tự ý xuất ra.” Tần Mặc mở nhanh nhật ký phân quyền. “Và phần tái lập chỉ dùng header metadata đã hash, không mở body, không có dữ liệu khách hàng thô.”
Tôi tự soạn phản hồi. Trong thư, tôi xác nhận đã nhận thông báo bảo mật, đồng thời nêu rõ phiên đối chất chỉ giới hạn trong phương pháp xác thực đã được niêm phong dưới legal hold, không tiết lộ dữ liệu khách hàng, không mở nội dung mutation và không sử dụng tài nguyên ngoài môi trường cách ly đã ghi hình. Tôi từ chối ký mẫu tham gia cá nhân vì mẫu đó phủ nhận trạng thái bảo toàn chứng cứ đã tồn tại trước đó. Cuối thư, tôi yêu cầu văn phòng CEO tạm thời xác nhận bằng văn bản liệu họ có đang yêu cầu dừng một quy trình bảo toàn chứng cứ đã được luật sư ghi nhận và cổ đông yêu cầu hay không. Tôi cc Hứa Nghiên, Giang Lệ, Lư Bội Thanh và hộp thư pháp chế độc lập. Khi nhấn gửi, vai tôi vẫn căng, nhưng trong lòng lại có một khoảng trống rất rõ. Hóa ra không đứng sau anh không có nghĩa là đứng một mình trong bóng tối. Nó có nghĩa là từng chữ ký, từng phạm vi, từng câu trả lời đều phải thuộc về tôi.
Đêm đó, chúng tôi diễn tập đến gần hai giờ sáng. Tần Mặc dựng môi trường tái lập chỉ đọc, Giang Lệ kiểm lại từng bước ghi hình, Hứa Nghiên đóng vai cố vấn pháp lý khó chịu nhất mà cô ấy có thể tưởng tượng. “Cô Lâm, cô có chắc mình không chọn những dữ liệu có lợi cho cha mình?” Tôi đáp: “Không. Vì tôi không chọn dữ liệu. Tôi trình bày toàn bộ index trong phạm vi Segment 01 và Segment 02 đã được hash trước khi tôi có quyền đọc nội dung.” “Cô học phương pháp tính lệch thời gian tám phút từ đâu?” Đến câu ấy, tôi khựng lại. Trong đầu hiện lên đôi tay cha tôi trên bàn phím cũ, tiếng ông bảo tôi đừng bao giờ tin một timestamp chỉ vì nó trông sạch. Cổ họng tôi nghẹn một nhịp, rất ngắn, nhưng đủ để cả phòng nhận ra.
Hoài Châu đặt cốc nước ấm bên cạnh tôi. Anh không nói thay, cũng không bảo Hứa Nghiên đổi câu hỏi. Chỉ đứng ở khoảng cách vừa đủ để tôi biết mình không bị bỏ mặc. Tôi cầm cốc nước, để hơi ấm ép các ngón tay thôi run. “Từ cha tôi,” tôi nói lại, lần này chậm hơn. “Nhưng trong phiên đối chất, tôi sẽ không yêu cầu ai tin ký ức của tôi. Tôi sẽ trình bày cách tính độ trễ đồng bộ cụm lưu trữ cũ, nguồn đối chiếu và điều kiện để bên thứ ba lặp lại. Người dạy tôi là cha tôi. Phương pháp phải tự đứng được mà không cần ông ấy được thương hại.” Hứa Nghiên nhìn tôi rất lâu, rồi gạch bỏ một dòng trong danh sách câu hỏi. “Được. Câu này giữ nguyên.”
Sáng hôm sau, trời Thượng Hải xám nhạt như một màn hình chưa tải xong dữ liệu. Chúng tôi đến tòa nhà đối diện Kính Vân trước tám giờ bốn mươi. Trên bàn tiếp tân tầng mười hai, hai tấm bảng tên đã được đặt sẵn: Lâm Tri Ý – Người trình bày phương pháp xác thực; Tạ Hoài Châu – Dự thính. Tôi nhìn tấm bảng của mình, đột nhiên nhớ đến rất nhiều lần trong đời tên tôi bị đặt ở phần chú thích: con gái của Lâm Thừa Viễn, nhân viên phòng rủi ro, vợ hợp đồng của Tạ Hoài Châu, người liên quan đến hồ sơ cũ. Hôm nay, ít nhất trên mặt giấy này, tên tôi đứng trước một công việc mà tôi tự chịu trách nhiệm.
Trước cửa phòng đối chất, Hoài Châu dừng lại trước tôi nửa bước. Rất nhanh thôi, anh lùi sang bên, nhường lối vào không giống một cử chỉ lịch thiệp, mà giống một quyết định đã được cân nhắc suốt đêm. “Từ đây cô đi trước,” anh nói. Tôi nhìn cánh cửa đóng kín, nghe tiếng người bên trong lật tài liệu. “Không,” tôi đáp. “Tôi đi một mình. Anh vào sau.” Hoài Châu hơi khựng, rồi gật đầu. Lần này, không có phản xạ bảo vệ nào chen vào giữa chúng tôi.
Tôi vừa đặt tay lên tay nắm cửa thì anh gọi rất khẽ: “Tri Ý.” Đó không phải “cô Lâm”, không phải “Tạ phu nhân”, cũng không phải một biến số cần kiểm soát. Chỉ là tên tôi, được gọi trong khoảnh khắc cả hai đều hiểu rằng đứng ngang hàng không nhất thiết phải đứng cạnh nhau trong cùng một giây. Tôi quay lại. Hoài Châu nhìn tôi, giọng thấp nhưng rõ: “Tôi không đứng trước em. Nhưng tôi ở đây.”
Điện thoại trong túi áo tôi rung đúng lúc ấy. Trên màn hình hiện lên một tin nhắn không lưu số, nhưng chữ ký ở cuối đủ để tôi nhận ra người gửi: Thẩm Nguyệt Dao. “Sau phiên đối chất, gặp tôi. Tôi có thứ Tạ Chấn Đông dùng để khóa segment tiếp theo. Giá của tôi không rẻ.”
