Chương 38 - Chương 38: Thẩm Nguyệt Dao Đổi Giá
Chương 38: Thẩm Nguyệt Dao Đổi Giá
Tin nhắn của Thẩm Nguyệt Dao nằm trên màn hình chưa đầy năm giây, nhưng đủ làm nhịp tim tôi lạc khỏi tiếng ồn sau cánh cửa phòng đối chất. Tôi không trả lời ngay. Bài học đầu tiên của legal hold là không phản ứng bằng bản năng trước một nguồn chưa được xác thực, nhất là khi nguồn đó từng đứng ở phía đối diện và có đủ lý do để kéo tôi vào một cái bẫy khác. Tôi chụp lại màn hình, chuyển vào thư mục chứng cứ tạm trên máy cá nhân đã bật mã hóa, rồi gửi một dòng ngắn cho Hứa Nghiên: “Sau phiên đối chất, cần xử lý nguồn Thẩm Nguyệt Dao theo quy trình.” Khi ngẩng đầu lên, tôi thấy Hoài Châu đang nhìn mình. Anh không hỏi tin nhắn là gì, cũng không bước đến. Chỉ trong khoảnh khắc rất ngắn, ánh mắt anh trầm xuống như đã đoán được tên người gửi, rồi anh lùi thêm nửa bước. Sự im lặng ấy còn khó hơn mọi câu bảo vệ trước đây, vì nó buộc cả hai chúng tôi tin rằng tôi có thể tự mang bí mật đó vào phòng.
Tôi đẩy cửa bước vào. Phòng đối chất của Quân Hòa không lớn, bàn dài đặt theo hình chữ nhật, mỗi vị trí đều có máy ghi âm và một tập giấy niêm phong. Lư Bội Thanh ngồi ở đầu bàn, bên cạnh là cố vấn kỹ thuật độc lập họ Nghiêm, gương mặt gầy, kính không gọng, ánh nhìn sắc như đang đọc checksum trên trán người đối diện. Hứa Nghiên ngồi bên phải tôi với tư cách cố vấn pháp lý. Tần Mặc ở cuối bàn, trước mặt chỉ có máy cách ly và danh sách thiết bị đã đăng ký. Tấm bảng tên của Hoài Châu nằm phía sau một hàng ghế dự thính. Anh vào sau tôi đúng như đã hứa, ngồi xuống, đặt hai tay trên đầu gối, không mở máy, không chạm điện thoại. Khi Lư Bội Thanh đọc điều kiện phiên họp, mỗi câu “không can thiệp” rơi xuống đều như một chiếc khóa. Tôi nghe rất rõ, cũng thấy rất rõ mình không còn chỗ để lùi.
Phần trình bày đầu tiên trôi qua chậm hơn buổi diễn tập rất nhiều. Tôi không nói về cha tôi trước. Tôi mở bằng phạm vi: Segment 01 và Segment 02, index đã được hash trước khi tôi có quyền đọc nội dung, môi trường tái lập chỉ đọc, không mở body dữ liệu khách hàng, không diễn giải mutation vượt ngoài giới hạn đã niêm phong. Cố vấn Nghiêm ngắt tôi ở phút thứ mười bảy. “Cô Lâm, nếu toàn bộ phương pháp dựa trên header metadata, cô lấy gì chứng minh đây không phải một chuỗi header được dựng lại để dẫn đến kết luận cô muốn?” Câu hỏi ấy không độc, nhưng rất sâu. Nó không nghi ngờ cảm xúc của tôi, nó nghi ngờ cấu trúc tôi dùng để đứng ở đây.
Tôi mở bản đối chiếu thứ ba. “Tôi không chứng minh bằng một header riêng lẻ. Tôi chứng minh bằng ba lớp không phụ thuộc nhau: thứ nhất, thứ tự ghi của cụm lưu trữ cũ; thứ hai, độ lệch đồng bộ tám phút giữa log ứng dụng và log điều phối batch; thứ ba, dấu vết truy vấn lại sau khi quyền cấp cao thay đổi trạng thái bản ghi. Nếu header bị dựng lại sau này, ba lớp này phải cùng được dựng sai theo một nhịp, nhưng trong bản sao legal hold, sai lệch chỉ xuất hiện sau mốc quyền tạm thời được nâng. Điều đó không đủ kết luận thủ phạm, nhưng đủ kết luận dữ liệu đầu vào đã bị can thiệp trước khi mô hình chạy.” Tôi nói chậm, mắt không nhìn sang Hoài Châu. Ở phía sau, anh vẫn im lặng. Lần đầu tiên, sự im lặng của anh không làm tôi thấy bị bỏ mặc.
Cố vấn Nghiêm tiếp tục hỏi về phương pháp tính lệch tám phút. Đến câu đó, căn phòng như hẹp lại. Tôi biết chỉ cần một chữ “cha tôi” đặt sai chỗ, họ sẽ lập tức kéo toàn bộ phần trình bày về khu vực ký ức và lợi ích cá nhân. Tôi đặt tay lên cạnh bàn, ép đầu ngón tay xuống mặt gỗ. “Người đầu tiên dạy tôi nghi ngờ timestamp là Lâm Thừa Viễn,” tôi nói, nghe giọng mình bình tĩnh hơn cảm giác trong lồng ngực. “Nhưng phần tôi trình bày hôm nay không yêu cầu ủy ban tin ông ấy. Mời xem phụ lục Bốn: cùng một phép kiểm có thể chạy lại trên bản sao niêm phong của Quân Hòa, dùng tài khoản quan sát viên, không cần quyền của tôi, không cần dữ liệu cá nhân của tôi, và không cần giả định cha tôi vô tội.” Hứa Nghiên không nhìn tôi, nhưng ngón tay cô ấy gõ nhẹ lên mép hồ sơ một lần, như một dấu chấm câu được đặt đúng chỗ.
Phiên đối chất kéo dài một giờ bốn mươi phút. Không ai vỗ tay, không ai nói họ tin tôi. Quân Hòa chỉ yêu cầu tôi nộp bản mô tả phương pháp hoàn chỉnh trước mười tám giờ, yêu cầu Tần Mặc bổ sung chuỗi phân quyền kỹ thuật cho môi trường tái lập, và yêu cầu Hứa Nghiên giữ nguyên trạng thái niêm phong của toàn bộ phụ lục. Đó không phải thắng lợi, nhưng là một cánh cửa được mở bằng chìa khóa thật, không phải bằng lòng thương hại. Khi đứng dậy, tôi mới nhận ra lưng áo đã ướt mồ hôi. Hoài Châu bước tới, dừng cách tôi một khoảng đủ lịch sự. “Em ổn không?” Anh hỏi rất khẽ. Chỉ một chữ “em” thôi, nếu đặt ở một ngày khác có lẽ đã khiến tôi né tránh. Hôm nay, tôi chỉ đáp: “Ổn. Nhưng Thẩm Nguyệt Dao muốn gặp.”
Ánh mắt anh tối lại, lần này không còn che giấu. “Điều kiện?” “Cô ta nói có thứ Tạ Chấn Đông dùng để khóa segment tiếp theo. Giá không rẻ.” Hoài Châu im lặng hai giây, rồi nói: “Tôi có thể sắp xếp người kiểm soát an ninh.” Tôi lắc đầu. “Không gặp riêng. Không gặp trong địa điểm của anh. Không để cô ta biến cuộc gặp thành giao dịch giữa Tạ gia và Thẩm thị.” Hứa Nghiên đi tới đúng lúc, giọng lạnh như đã chuẩn bị sẵn dao mổ. “Gặp ở phòng hòa giải của văn phòng luật Quân Hòa đối diện. Ghi nhận thời gian, người tham dự, không nhận vật chứng gốc nếu chưa có biên bản bàn giao. Tạ tổng có thể biết, nhưng không ngồi trong phòng.”
Hoài Châu nhìn tôi. Tôi nhìn lại anh, chờ một phản ứng quen thuộc, một câu “không an toàn”, một phương án thay thế, một lớp bảo vệ được đẩy lên trước mặt tôi. Nhưng anh chỉ gật đầu. “Tôi ở ngoài.” Anh dừng một chút rồi bổ sung: “Nếu em cần tôi.”
Thẩm Nguyệt Dao đến muộn bảy phút. Cô ta mặc áo khoác màu kem, tóc búi thấp, gương mặt trang điểm rất nhạt nhưng không giấu được quầng xanh dưới mắt. Người phụ nữ từng dùng ống kính truyền thông như vũ khí hôm nay không mang theo trợ lý, cũng không mang theo vẻ kiêu hãnh thường thấy. Cô ta ngồi xuống đối diện tôi, đặt điện thoại lên bàn, màn hình úp xuống. Hứa Nghiên đọc điều kiện cuộc gặp, Giang Lệ đại diện Quân Hòa xác nhận phòng đang ghi âm theo cơ chế tiếp nhận nguồn tin sơ bộ, không coi đây là thỏa thuận miễn trách nhiệm. Nguyệt Dao nghe hết, khóe môi nhếch lên rất nhẹ. “Cô vẫn cẩn thận như vậy. Thảo nào Tạ Chấn Đông ghét cô.”
“Tôi không đến để nghe đánh giá.” Tôi nói. “Cô có gì?”
Nguyệt Dao nhìn tôi một lúc, ánh mắt không còn sắc như trước mà giống một người đã thức quá nhiều đêm để hiểu mình bị đặt vào chỗ nào trong bản hợp đồng của chính gia đình. “Tôi từng nghĩ mình đang dùng Tạ Chấn Đông,” cô ta nói. “Ông ta cần Thẩm thị để ổn định truyền thông và đường vốn, còn tôi cần Kính Vân để bước qua khỏi cái bóng của cha tôi. Tôi biết ông ta muốn bán một phần lõi dữ liệu dưới danh nghĩa hợp tác clean-room, nhưng tôi nghĩ mình nắm được điều khoản đủ để không bị đá ra ngoài. Cho đến tối qua, tôi nhận được bản dự thảo phụ lục thay thế.” Cô ta mở điện thoại, không đưa sang, chỉ xoay màn hình để Hứa Nghiên nhìn thấy trước. Trên đó là một trang tài liệu đã bị che nhiều đoạn, nhưng dòng tiêu đề vẫn rõ: “Phụ lục trách nhiệm cá nhân đối với kênh tiếp xúc chiến lược – bên đại diện Thẩm thị: Thẩm Nguyệt Dao.”
Tôi không chạm vào điện thoại. “Bản này chứng minh cô bị gia đình cô và Tạ Chấn Đông chuẩn bị đổ trách nhiệm?” “Không chỉ đổ trách nhiệm.” Nguyệt Dao cười một tiếng rất nhỏ, khô đến mức không giống cười. “Nếu thương vụ bị lộ, tôi sẽ là người tự ý tiếp xúc nhân sự Kính Vân, tự ý lấy segment khóa, tự ý gây áp lực liên hôn để đổi dữ liệu. Cha tôi giữ sạch Thẩm thị. Tạ Chấn Đông giữ sạch văn phòng CEO tạm thời. Còn Tạ Hoài Châu sẽ có một vị hôn thê hụt đủ xấu để họ biến toàn bộ câu chuyện thành bê bối tình cảm của tôi.”
Căn phòng yên xuống. Tôi bỗng hiểu vì sao cô ta chọn nhắn cho tôi chứ không phải Hoài Châu. Với Hoài Châu, cô ta sẽ lập tức trở thành quân cờ có thể dùng để đánh Thẩm thị. Với tôi, ít nhất cô ta biết tôi ghét việc một người bị hệ thống đẩy ra chịu tội thay cho tất cả. Nhưng hiểu không có nghĩa là tin. “Thứ khóa segment tiếp theo là gì?” Tôi hỏi.
Nguyệt Dao lấy từ túi áo một phong bì mỏng, nhưng Hứa Nghiên lập tức đưa tay chắn. “Không bàn giao vật chứng gốc khi chưa lập biên bản.” Nguyệt Dao không khó chịu. Cô ta đặt phong bì xuống giữa bàn, đầu ngón tay vẫn giữ trên mép giấy. “Bên trong không phải khóa hoàn chỉnh. Chỉ là bản in ba dòng đối chiếu: mã freeze của Segment 03, tài khoản kích hoạt lệnh khóa và một cụm salt dùng để xác thực lớp ngoài. Cụm salt này không nằm trong hệ thống Kính Vân. Nó nằm trong phụ lục clean-room mà Thẩm thị nhận được, vì Tạ Chấn Đông cần chúng tôi xác nhận dữ liệu trước khi trả tiền.”
“Vì sao cô có?”
“Vì họ tưởng tôi sẽ ký.” Lần đầu tiên, giọng Nguyệt Dao nứt ra một khe rất nhỏ. “Vì họ tưởng tôi sợ bị loại khỏi bàn quyền lực hơn sợ bị biến thành con tốt thí. Cô Lâm, tôi không phải người tốt. Tôi đã từng muốn dùng cuộc hôn nhân với Hoài Châu để bước vào Kính Vân, đã từng tung ảnh cũ để ép anh ấy mất thế. Nhưng tôi không ngu đến mức ký vào bản án của chính mình.”
Tôi nhìn phong bì. Trong khoảnh khắc ấy, sự thật giống một vật có trọng lượng cụ thể, mỏng, sắc, đặt ngay giữa chúng tôi. Chỉ cần vươn tay sai cách, nó có thể cắt đứt toàn bộ chuỗi bảo toàn mà chúng tôi mất nhiều ngày mới dựng được. “Giá của cô là gì?” Tôi hỏi.
Nguyệt Dao rút tay khỏi phong bì, nhưng không đẩy nó về phía tôi. “Một, tài liệu của tôi phải được đưa vào Quân Hòa dưới tư cách nguồn tin được bảo toàn, không chuyển thẳng cho Tạ Hoài Châu hay truyền thông. Hai, trước khi có biên bản tiếp nhận chính thức, không ai được dùng tên tôi để đánh Thẩm thị, kể cả Tạ Hoài Châu. Ba, tôi muốn có mặt trong buổi xác minh chuỗi phân quyền ngày mai, với luật sư riêng của tôi, không phải tư cách con gái Thẩm gia.”
Hứa Nghiên cau mày. “Cô đang yêu cầu quyền kiểm soát câu chuyện.” “Không.” Nguyệt Dao nhìn thẳng vào tôi. “Tôi đang yêu cầu không bị giết thay cho câu chuyện.”
Tôi im lặng. Nếu đồng ý quá nhanh, tôi sẽ biến chứng cứ thành giao dịch. Nếu từ chối quá cứng, Segment 03 có thể tiếp tục bị khóa trong tay Tạ Chấn Đông. Tôi nghĩ đến tấm bảng tên sáng nay, nghĩ đến câu Hoài Châu nói ngoài cửa, nghĩ đến cha tôi từng dạy rằng dữ liệu phải tự đứng được mà không cần ai được thương hại. “Tôi không thể hứa cô vô tội,” tôi nói. “Tôi cũng không thể hứa Thẩm thị không bị điều tra. Nhưng tôi có thể yêu cầu Quân Hòa tiếp nhận cô theo quy trình nguồn tin, tách khỏi giao dịch riêng với Tạ Hoài Châu. Tôi sẽ không nhận phong bì này bằng tay mình. Nếu cô muốn đổi, hãy để Giang Lệ lập biên bản ngay bây giờ.”
Nguyệt Dao nhìn tôi rất lâu. Rồi cô ta bật cười, lần này trong mắt có một lớp nước rất mỏng nhưng không rơi xuống. “Cô đúng là người Lâm Thừa Viễn nuôi lớn.” Câu đó làm tôi khựng lại. Cô ta không bỏ qua phản ứng ấy. “Đừng nhìn tôi như vậy. Tôi chưa từng gặp cha cô. Nhưng trong tài liệu khóa Segment 03 có một ghi chú cũ. Người ghi chú viết: nếu muốn chứng minh lớp này không phải giả, hãy hỏi người từng bỏ qua cảnh báo đầu tiên.”
Tôi nghe tiếng bút của Hứa Nghiên dừng lại trên giấy. “Ai?”
Nguyệt Dao đẩy phong bì về phía Giang Lệ, không phải về phía tôi. “Tần Mặc.” Cô ta đứng dậy, chỉnh lại cổ áo như cố gom phần kiêu hãnh cuối cùng còn sót lại. “Đó là giá thứ tư, cô Lâm. Trước khi tôi giao bản gốc phụ lục clean-room, Tần Mặc phải tự nói trước Quân Hòa rằng tám năm trước anh ta đã nhìn thấy cảnh báo của Lâm Thừa Viễn. Nếu anh ta còn im lặng, chứng cứ của tôi chỉ biến tôi thành kẻ phản bội Thẩm thị. Còn nếu anh ta nói, Segment 03 mới có người mở đúng cách.”
Ngoài hành lang, tiếng bước chân dừng lại rất khẽ. Tôi không quay đầu, nhưng biết Hoài Châu đang đứng sau cánh cửa. Trên bàn, phong bì mỏng nằm dưới ánh đèn trắng, im lặng như một câu hỏi vừa đổi chủ. Và lần đầu tiên trong ngày, tôi nhận ra cái giá của Thẩm Nguyệt Dao không chỉ là tự cứu cô ta. Nó buộc một người khác phải trả món nợ đã trốn suốt tám năm.
