Chương 36 - Chương 36: Cổ Đông Không Tin Nước Mắt
Chương 36: Cổ Đông Không Tin Nước Mắt
Không lùi lại không có nghĩa là tôi đã sẵn sàng bước ra. Khi màn hình máy cách ly tắt hẳn, bóng tôi còn nằm trên nền kính đen, mỏng và lạnh như một dòng dữ liệu vừa được kéo khỏi vùng lưu trữ cũ. Giang Lệ thu biên bản, niêm phong phong bì chứng cứ rồi đặt trước mặt tôi lịch trình sơ bộ do ủy ban độc lập gửi tới. Một dòng được in đậm: người giải mã trực tiếp phải trình bày phương pháp xác thực. Không phải luật sư, không phải đại diện quản trị, càng không phải Tạ Hoài Châu. Là tôi.
Hứa Nghiên đọc xong liền cau mày. “Cách viết này rất khôn. Họ không phủ nhận chứng cứ, nhưng đẩy rủi ro trình bày về phía cậu. Nếu cậu sai một bước, họ sẽ bảo toàn bộ hồ sơ mang màu sắc cảm xúc cá nhân.” Tôi biết cô ấy đúng. Một người con muốn minh oan cho cha luôn dễ bị dán nhãn thiên vị. Còn dữ liệu, dù được hash, ghi hình và niêm phong, vẫn phải đi qua miệng một con người trước khi được những người nắm phiếu chấp nhận.
Điện thoại của Hoài Châu rung trên mặt bàn. Tên người gửi hiện lên rất nhanh: Lư Bội Thanh, đại diện Quỹ Quân Hòa. Cái tên ấy luôn nằm ở rìa các cuộc họp như một chiếc cân chưa nghiêng. Quân Hòa không thân với Tạ Chấn Đông, cũng chưa đứng về phía Hoài Châu. Họ giữ gần bảy phần trăm quyền biểu quyết và có ảnh hưởng với vài cổ đông tổ chức nhỏ hơn. Trong một cuộc tranh quyền, bảy phần trăm có thể là cánh cửa sống còn.
“Họ muốn gặp trong bốn mươi phút nữa,” Hoài Châu nói. “Không phải ủy ban kỹ thuật. Là nhóm cổ đông trung lập.” Giang Lệ hỏi: “Muốn nghe chứng cứ?” Anh lắc đầu. “Muốn nghe vì sao chứng cứ này đáng để họ chịu rủi ro.” Câu ấy làm căn phòng yên xuống. Tôi bỗng hiểu ý nghĩa thật của câu cổ đông không tin nước mắt. Họ không bỏ phiếu vì một người cha đã chết oan, cũng không thay đổi lập trường vì đôi mắt đỏ của một cô con gái. Họ cần biết nếu chọn sự thật, phần lợi ích của họ có còn sống sót sau cơn bão hay không.
Hứa Nghiên quay sang tôi. “Cậu không nhất thiết phải đi.” Hoài Châu cũng nhìn tôi, giọng thấp hơn bình thường: “Cô có quyền từ chối. Buổi này tôi xử lý phần quản trị trước.” Anh không nói “để tôi nói thay cô”. Chỉ là “phần quản trị”. Tôi nhìn phong bì chứa mã niêm phong của ORIGIN_TRACE_HL_READONLY. Trong đó không có nước mắt của tôi. Chỉ có timestamp, alias, header token, pre-run fingerprint và sai lệch tám phút cha tôi từng bắt tôi sửa đi sửa lại. Tôi nói: “Tôi đi. Nhưng tôi không mở thêm nội dung chi tiết mutation.”
Cuộc gặp diễn ra ở một phòng họp thuê trong tòa nhà đối diện Kính Vân. Lư Bội Thanh là một phụ nữ ngoài bốn mươi, tóc cắt ngắn, đeo kính gọng mảnh, vẻ mặt không lạnh nhưng rất khó bị lay động. Bên cạnh bà là đại diện Bảo Thái Capital, một cổ đông cá nhân họ Đường và hai cố vấn pháp lý. Trên bàn không có trà, không có lời thăm hỏi thừa, chỉ có bản tóm tắt rủi ro quản trị do Hoài Châu gửi trước đó, bản phụ lục legal hold.
Lư Bội Thanh mở đầu bằng câu khiến tôi hiểu vì sao bà có thể giữ phiếu của Quân Hòa đến tận lúc này. “Tạ tiên sinh, chúng tôi không đến đây để nghe một câu chuyện oan khuất. Câu chuyện đó có thể đúng, nhưng Quân Hòa không quản lý tiền của nhà đầu tư bằng thương cảm. Điều chúng tôi cần biết là nếu ủng hộ mở điều tra độc lập sâu hơn, thiệt hại ngắn hạn của Kính Vân có nhỏ hơn thiệt hại nếu tiếp tục để Tạ Chấn Đông ổn định bề mặt hay không.”
Hoài Châu đứng dậy, cắm máy tính vào màn hình. Slide đầu tiên chỉ có ba cột: rủi ro che giấu, rủi ro minh bạch có kiểm soát, và rủi ro bán lõi dữ liệu trong khủng hoảng. Anh không mở tài liệu nào liên quan đến cha tôi. Nó dùng để gỡ cảm xúc khỏi chứng cứ, để những người trước mặt không thể giả vờ đây chỉ là chuyện riêng của một gia đình họ Lâm.
“Nếu pre-model input mutation trace được xác thực mà hội đồng vẫn chọn che, mọi kết quả Thiên Bình từng cung cấp trong giai đoạn liên quan đều có nguy cơ bị khách hàng chất vấn lại,” anh nói. “Khi đó, vấn đề không còn là bê bối truyền thông. Nó là khả năng bảo vệ giá trị pháp lý của sản phẩm. Một công ty dữ liệu không thể chứng minh dữ liệu đầu vào của mình sạch thì tài sản cốt lõi không còn được định giá như tài sản, mà như nghĩa vụ tiềm tàng.” Đại diện Bảo Thái hỏi: “Còn nếu mở điều tra, giá trị cũng sụt.” Hoài Châu chuyển slide. “Sụt có giới hạn nếu phạm vi được khóa bằng legal hold, bên thứ ba độc lập và escrow chứng cứ. Sụt không giới hạn nếu thị trường phát hiện chúng ta đã biết có trace nhưng vẫn để văn phòng CEO tạm thời restore body làm nhiễu chuỗi bảo toàn.”
Cổ đông họ Đường gõ đầu bút xuống bàn. “Tạ Chấn Đông có thể dàn xếp với khách hàng, xử lý vài nhân sự và giữ giá đến vòng vốn tiếp theo. Vì sao chúng tôi phải chọn con đường ồn ào hơn?” Hoài Châu nhìn ông ta, không né tránh. “Vì dàn xếp chỉ có tác dụng khi sai phạm nằm ở cấp vận hành. Nếu trace chứng minh dữ liệu bị làm bẩn trước khi mô hình chạy và có liên quan đến quyền cấp cao, mọi bản dàn xếp ký trước khi điều tra hoàn tất đều có thể trở thành bằng chứng che giấu có chủ ý. Khi đó người chịu trách nhiệm không chỉ là văn phòng CEO tạm thời, mà là cả hội đồng đã được cảnh báo.”
Không khí trong phòng họp đổi rất khẽ. Những người trước mặt tôi không xúc động, nhưng họ bắt đầu tính. Cổ đông không tin nước mắt, nhưng họ tin rủi ro khi rủi ro đủ cụ thể để đe dọa đến tên của chính họ trên biên bản. Cha tôi phải chết tám năm, còn tôi phải học cách nói về cái chết ấy bằng ngôn ngữ của nghĩa vụ tiềm tàng và bảo toàn giá trị doanh nghiệp.
Lư Bội Thanh cuối cùng quay sang tôi. “Cô Lâm, cô là người hoàn tất xác thực Segment 02?” Tôi đáp: “Đúng.” “Cô cũng là con gái Lâm Thừa Viễn?” “Đúng.” Bà gật đầu. “Vậy xung đột lợi ích của cô rất rõ. Nếu để cô trình bày trước ủy ban và cổ đông trung lập, cô định thuyết phục chúng tôi bằng gì ngoài niềm tin rằng cha cô vô tội?” Câu hỏi ấy không thô lỗ. Nó buộc tôi đặt người cha trong ký ức sang một bên và chỉ giữ lại người kiến trúc sư dữ liệu đã để lại Khóa Hồi Lan.
Tôi đứng dậy. Hứa Nghiên từng dặn, khi bước vào phòng có nhiều quyền lực hơn mình, đừng nói nhanh để lấp nỗi sợ. Tôi nhìn Lư Bội Thanh, rồi nhìn từng người còn lại. “Tôi không yêu cầu các vị tin cha tôi vô tội. Tôi chỉ trình bày phương pháp xác thực: nguồn lấy từ máy cách ly của luật sư, phạm vi chỉ đọc, body email chưa mở, header metadata được hash, legal hold được ghi nhận trước khi job restore hoàn tất, timestamp điều chỉnh theo độ trễ đồng bộ cụm lưu trữ cũ và kết quả chỉ dừng ở trace index read-only. Mọi bước đều có thể lặp lại bởi bên thứ ba nếu họ có quyền truy cập tương đương và chấp nhận cùng giới hạn pháp lý.”
Một cố vấn pháp lý hỏi: “Nếu bên thứ ba lặp lại mà không ra kết quả?” Tim tôi đập mạnh, nhưng giọng vẫn giữ được. “Vậy tôi chấp nhận kết luận rằng phương pháp của tôi chưa đủ. Nhưng nếu họ lặp lại và ra cùng kết quả, vấn đề không còn là cha tôi có đáng thương hay không. Vấn đề là Kính Vân đã có dấu hiệu dữ liệu đầu vào bị can thiệp trước khi mô hình chạy, và bất kỳ cổ đông nào bỏ phiếu chôn dấu hiệu đó sau khi được thông báo đều đang tự ký tên vào một rủi ro lớn hơn.” Căn phòng im vài giây. Lần này, tôi không nhìn sang Hoài Châu để tìm xác nhận.
Lư Bội Thanh đặt hai tay lên tập tài liệu. “Quân Hòa có thể không ủng hộ đề xuất bán lõi dữ liệu trong bảy mươi hai giờ tới, và có thể đề nghị hoãn mọi quyết định liên quan đến Thiên Bình cho đến khi ủy ban độc lập có đánh giá sơ bộ. Đổi lại, Tạ tiên sinh không được dùng hồ sơ này để yêu cầu khôi phục ghế CEO trước khi có đánh giá kỹ thuật. Còn cô Lâm phải trực tiếp trình bày phương pháp xác thực trong phiên đối chất kín, không thông qua đại diện của Tạ tiên sinh. Chúng tôi sẽ cử cố vấn kỹ thuật riêng chứng kiến.” Hoài Châu không trả lời thay. Chính sự im lặng ấy làm bàn tay tôi bớt lạnh. Tôi nói: “Tôi đồng ý phạm vi trình bày phương pháp. Không mở nội dung mutation nếu chưa có lệnh bảo toàn bổ sung và sự có mặt của luật sư.”
Khi chúng tôi rời phòng họp, trời đã sáng hẳn. Điện thoại Hoài Châu nhận được biên bản điện tử của Quân Hòa trước khi thang máy xuống tới tầng một. Anh mở ra, đưa cho tôi xem không che dòng nào. Phiên đối chất kín được đặt vào chín giờ sáng hôm sau. Người trình bày: Lâm Tri Ý. Người dự thính không phát biểu thay: Tạ Hoài Châu. Điều kiện bảo toàn: tái lập xác thực Segment 01 và Segment 02 trước cố vấn kỹ thuật độc lập, nếu kết quả khớp mới đưa ORIGIN_TRACE_HL_READONLY vào vòng đánh giá sơ bộ.
Ở cuối biên bản có một dòng ghi chú bổ sung khiến cổ họng tôi khô lại: nếu Lâm Tri Ý từ chối trực tiếp trình bày, Quân Hòa sẽ xem hồ sơ Hồi Lan là tranh chấp lợi ích giữa người nhà Lâm Thừa Viễn và phe Tạ Hoài Châu, chưa đủ căn cứ để can thiệp biểu quyết. Hoài Châu đọc xong, ngón tay dừng trên màn hình. “Cô không cần phải gánh phần này một mình,” anh nói. Tôi biết câu ấy không còn giống những lời kiểm soát ngày trước. Nhưng tôi cũng biết ngày mai, nếu tôi bước vào căn phòng đó dưới cái bóng của anh, mọi phương pháp sẽ bị biến thành một phần trong kế hoạch của anh. Tôi ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh. “Ngày mai, tôi không đứng sau anh.”
