Chương 33: Bản Ghi Không Hoàn Chỉnh
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 33: Bản Ghi Không Hoàn Chỉnh
Tôi nhìn dòng chữ LTY_STUDY_ARCHIVE rất lâu, đến mức Hứa Nghiên phải đặt tay lên mép bàn nhắc tôi dừng lại. Trên màn hình, metadata của LAST_VALID_RECORD_HL vẫn đứng yên, lạnh lẽo như một lời khai không có cảm xúc. Nút truy vết cuối không nằm trong kho Kính Vân. Nó trỏ về kho học tập cũ của tôi. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, tôi có cảm giác ai đó đã mở một ngăn kéo trong ký ức mà chính tôi cũng đã cố khóa lại suốt tám năm qua.
“Đừng bấm tiếp.” Giang Lệ lên tiếng trước. Câu nói đủ khiến tay tôi rời khỏi chuột. “Từ giây phút tham chiếu trỏ về dữ liệu cá nhân của cô, phạm vi chứng cứ đã chuyển sang một tầng khác. Nếu đây là dữ liệu của cô, chúng ta cần cô xác nhận quyền sở hữu. Nếu từng có dữ liệu Kính Vân được cài vào đó, chúng ta cần tách rõ phần nào là dữ liệu cá nhân, phần nào là vật chứng liên quan công ty.” Hứa Nghiên gật đầu. “Và quan trọng hơn, không để ai nói cậu lấy dữ liệu của Tạ Hoài Châu rồi tự tiện kéo về kho riêng để hợp thức hóa.”
Tôi hít vào chậm. Khi giao diện hiện lên ba chữ viết tắt LTY, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là mừng. Tôi sợ. Không phải sợ thêm tranh chấp, mà sợ cha tôi đã đặt một phần sự thật vào tay tôi từ rất lâu, còn tôi lại sống tám năm như một người chỉ biết ôm nỗi oan mà không nhận ra mình từng giữ chìa khóa. Tần Mặc im lặng rồi nói: “Tôi không mở nội dung. Nhưng tham chiếu này không giống đường dẫn máy chủ Kính Vân. Nó giống alias của một kho đồng bộ cá nhân. Nếu cô từng có archive học tập, cô nên truy xuất bằng môi trường cách ly của công ty luật.”
Tôi biết kho đó. Năm mười chín tuổi, cha dựng cho tôi một thư mục đồng bộ để lưu bài tập, notebook mô hình và nhật ký học thuật. Ông đặt tên rất khô khan: LTY_STUDY_ARCHIVE. Khi đó tôi còn chê ông thiếu thẩm mỹ. Cha chỉ cười, nói dữ liệu quan trọng không cần tên hay, chỉ cần sống đủ lâu để không bị phủ nhận. Sau tai nạn, tôi gần như không mở lại kho ấy nữa. Nó nằm trong tài khoản lưu trữ cá nhân cũ, cùng bài toán hồi đại học, bản nháp luận văn và vài dòng nhận xét của cha bên lề file bài tập. Tôi từng nghĩ mình giữ nó vì không nỡ xóa ký ức. Bây giờ tôi mới hiểu, có thể cha đã cần tôi giữ nó vì một lý do khác.
Giang Lệ lập một biên bản mới ngay trong phiên. Cô ấy đọc rõ thời gian, nguồn tham chiếu, phạm vi thao tác và yêu cầu tôi xác nhận bằng lời rằng kho LTY_STUDY_ARCHIVE là tài khoản cá nhân hình thành trước khi tôi gia nhập Kính Vân, không thuộc thiết bị, máy chủ hay chính sách lưu trữ nội bộ của tập đoàn. Tôi trả lời từng câu. Giọng tôi không run, nhưng móng tay bấm vào lòng bàn tay đến đau. Hứa Nghiên đặt cạnh tôi một tờ giấy trắng. “Cậu có thể dừng bất cứ lúc nào,” cô ấy nói rất khẽ. Tôi nhìn dòng chữ trên màn hình, rồi lắc đầu. “Không. Nếu cha đã để lại một đường dẫn, tớ phải đi đến điểm đầu tiên của nó.”
Máy cách ly của công ty luật được đưa vào phòng sau mười phút. Không có tài khoản Kính Vân, không có quyền truy cập nội bộ, chỉ có trình ghi màn hình, công cụ tạo hash và một cửa sổ đăng nhập sạch. Tôi gõ địa chỉ dịch vụ lưu trữ cũ bằng trí nhớ cơ bắp hơn là lý trí. Tài khoản vẫn tồn tại, nhờ số điện thoại tôi chưa từng đổi. Mã xác thực gửi đến điện thoại của tôi. Sáu chữ số sáng lên trong tin nhắn, bình thường đến tàn nhẫn, như thể tám năm qua chỉ là một khoảng chờ đăng nhập quá dài.
Khi kho dữ liệu mở ra, tôi thấy lại một phần đời mình đã phủ bụi. “Xác suất thống kê năm hai”, “Mô hình giao thông đô thị”, “Bài tập tối ưu hóa”, “Ghi chú cha sửa”, “Không nộp bản này”. Những cái tên file vụng về hiện lên thành hàng, kéo theo tiếng cha gõ vào mép bàn mỗi khi tôi nhầm giữa tương quan và nhân quả. Tôi siết chặt tay dưới bàn. Không ai giục tôi. Tần Mặc cũng chỉ nói đúng phần cần nói: “Đầu tiên hãy export danh sách file và metadata. Đừng mở nội dung ngay.”
Chúng tôi làm theo quy trình. Danh sách có hơn bốn nghìn mục, phần lớn là dữ liệu học tập thật sự. Tôi tìm “HL”, không có kết quả. Tìm “Hồi Lan”, không có. Tìm “Lâm Thừa Viễn”, chỉ ra vài file ghi chú cha từng sửa cho tôi. Tìm “Thiên Bình”, cũng không có gì. Một cảm giác hụt xuống rất nhanh xuất hiện trong ngực tôi, nhưng tôi chưa kịp để nó thành thất vọng thì Tần Mặc nói: “Đừng tìm theo tên hiển thị. Nếu chú Lâm cố giấu, ông sẽ không đặt nhãn cho người ngoài đọc được. Hãy lấy pointer từ metadata của LAST_VALID_RECORD_HL, đối chiếu theo thời điểm tạo và fingerprint rút gọn.”
Giang Lệ nhắc lại giới hạn vai trò của anh ta trong biên bản. Tần Mặc chỉ được mô tả phương pháp, không được nhận quyền điều khiển máy, không được xem nội dung riêng tư ngoài kết quả chúng tôi tự chọn hiển thị. Anh ta đáp một tiếng “rõ” rất hiếm thấy. Tôi nhập chuỗi fingerprint rút gọn vào công cụ tìm kiếm metadata. Lần này, kho học tập cũ trả về một mục duy nhất nằm trong thư mục “Mô hình giao thông đô thị”, ẩn dưới một file tạm có tên gần như vô nghĩa: traffic_sample_cache_03.tmp. Nếu chỉ nhìn bằng mắt thường, đó là một cache lỗi của bài tập mô phỏng luồng xe. Nếu nhìn bằng timestamp, nó được tạo ba ngày trước khi cha tôi gặp tai nạn.
Tôi không mở file ngay. Giang Lệ xuất ảnh màn hình, tạo hash danh sách kết quả và yêu cầu tôi đọc lại tên file vào biên bản. Hứa Nghiên cúi người nhìn thông tin kỹ thuật, chân mày nhíu chặt. “Dung lượng chỉ mười hai kilobyte. Quá nhỏ cho một bản truy vết.” Tần Mặc nói từ đầu dây bên kia: “Vì nó không phải bản truy vết đầy đủ. Nó giống một mảnh manifest. Một chỉ mục, hoặc một đoạn khóa.” Anh dừng nửa giây rồi bổ sung, “Nếu mở, chỉ mở bản sao read-only đã hash. Bản gốc đừng chạm.”
Tôi bấm tạo bản sao chứng cứ. Thanh tiến trình chạy qua nhanh đến mức tôi không kịp chuẩn bị tâm lý. Khi trình xem văn bản mở file, màn hình chỉ hiện vài dòng, một nửa là ký tự kiểm lỗi, một nửa là đoạn ghi chú chưa hoàn chỉnh. Dòng đầu tiên khiến cả phòng cùng im: HL_CHAIN / SEGMENT 01 OF 06. Dòng thứ hai: SOURCE_INPUT_PRE_RUN. Dòng thứ ba: DO NOT VALIDATE WITH CURRENT PRODUCTION HASH. Dòng thứ tư bị đứt, chỉ còn vài chữ rời rạc: “dữ liệu bị làm bẩn trước khi…” Phần sau là một mảng trống, rồi một dòng tiếng Việt rất ngắn, rõ ràng là giọng viết của cha: “Nếu Tri Ý nhìn thấy đoạn này, nghĩa là cha đã không kịp tự mở nó.”
Tôi không biết mình đã ngừng thở từ lúc nào. Hứa Nghiên đưa tay định chạm vào vai tôi, rồi dừng lại giữa chừng. Tôi nhìn dòng chữ của cha. Không phải lời đồn qua miệng người khác, cũng không phải một báo cáo bị nhà họ Tạ niêm phong. Đó là một mảnh dữ liệu do chính ông để lại trong kho học tập của tôi, nhỏ đến mức gần như vô dụng, nhưng đủ để chứng minh một điều: cha tôi không chỉ cảnh báo. Ông đã chuẩn bị đường truy vết. Và ông giấu điểm bắt đầu ở nơi không ai có lý do hợp pháp để lục soát, trừ tôi.
Giang Lệ yêu cầu tạm dừng năm phút để sao lưu biên bản. Tôi nghe tiếng máy ghi âm chạy đều, tiếng Hứa Nghiên lật giấy, tiếng Tần Mặc gõ rất nhẹ ở đầu dây bên kia. Trong khoảng yên lặng ấy, một thông báo bật lên trên màn hình phụ của công ty luật. Hệ thống cảnh báo pháp vụ vừa phát hiện yêu cầu truy vấn trùng locator đối với chuỗi LTY_STUDY_ARCHIVE trong kênh tuân thủ của Kính Vân. Người gửi được gắn nhãn văn phòng CEO tạm thời.
Hứa Nghiên bật thẳng người. “Tạ Chấn Đông đang tìm cùng một thứ.” Giang Lệ lập tức khóa màn hình đọc nội dung, chỉ giữ cửa sổ log và ảnh chụp chứng cứ. Tần Mặc nói nhanh hơn bình thường: “Họ đang quét theo locator, không phải theo tên file. Nghĩa là họ biết LTY_STUDY_ARCHIVE có tồn tại, chỉ chưa biết cô đã mở được mảnh nào.” Tôi nhìn phản chiếu gương mặt mình trong nền đen. Vậy nên Tạ Chấn Đông không chỉ sợ Khóa Hồi Lan. Ông ta đã săn nó từ trước.
Điện thoại của Giang Lệ rung ngay sau đó. Cô ấy đọc văn bản mới gửi đến, khóe môi lạnh đi. “Văn phòng CEO tạm thời yêu cầu bảo toàn và chuyển giao mọi dữ liệu có khả năng chứa tài sản thông tin của Kính Vân, bao gồm các kho lưu trữ cá nhân có liên quan đến Lâm Thừa Viễn.” Hứa Nghiên cười khẩy. “Vừa biết có mồi đã muốn dựng hàng rào quanh nhà người khác.” Giang Lệ đóng văn bản. “Tôi sẽ phản hồi rằng họ có quyền yêu cầu bảo toàn, không có quyền chiếm giữ dữ liệu cá nhân của cô Lâm khi chưa chứng minh được phạm vi tài sản công ty. Từ bây giờ, mọi thao tác phải chậm hơn, sạch hơn và ít cảm xúc hơn.”
Tôi gật đầu, nhưng mắt vẫn không rời bản sao read-only đang bị khóa tạm trên màn hình. Mảnh 01/06 chỉ có vài dòng. Nó không đủ mở Khóa Hồi Lan, không đủ minh oan cho cha, cũng không đủ hạ Tạ Chấn Đông. Nó thậm chí không hoàn chỉnh. Nhưng chính sự không hoàn chỉnh ấy làm tôi lạnh sống lưng, vì nó chứng minh vẫn còn năm mảnh khác, và ít nhất một người trong Kính Vân biết phải đi tìm chúng ở đâu. Giữa những dòng ký tự lỗi, câu cuối cùng của file hiện lên trước khi trình xem tự động dừng vì thiếu block kiểm tra: “Đừng để người có quyền đọc thay con phần còn lại.”
Tôi đặt tay lên bàn, chậm rãi thu lại hơi thở. Trước đây, tôi luôn nghĩ mình đang đuổi theo sự thật của cha. Sau mảnh dữ liệu đó, tôi mới hiểu sự thật đã từng đứng rất gần tôi, nấp trong những bài tập cũ, chờ tôi đủ bình tĩnh để tự mở nó. Khóa Hồi Lan không nằm trong kho của Hoài Châu, không nằm trong ghế CEO, cũng không nằm trong quyền lực nhà họ Tạ. Nó bắt đầu từ dữ liệu của tôi. Và từ giây phút văn phòng Tạ Chấn Đông gửi yêu cầu chuyển giao, tôi biết mình không còn chỉ là người tìm chìa khóa. Tôi đã trở thành cánh cửa mà họ muốn phá mở bằng mọi giá.
