Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 32: Quyền Truy Cập Của Anh

Chương 32: Quyền Truy Cập Của Anh

Tôi tỉnh dậy trong căn hộ của Hứa Nghiên khi trời ngoài cửa sổ vẫn còn xám. Căn phòng dành cho khách nhỏ và lạ, nhưng sự xa lạ ấy lại khiến tôi dễ thở hơn căn nhà chung rộng rãi đã rời khỏi tối qua. Tôi đưa tay lên ngón áp út theo thói quen, rồi chạm vào khoảng trống lạnh. Vệt hằn của chiếc nhẫn vẫn còn đó, mờ như một dòng log chưa kịp xóa hết. Điện thoại nằm cạnh gối sáng lên lần nữa, vẫn là thông báo của Giang Lệ: Tạ Hoài Châu đã nộp yêu cầu ủy quyền truy cập cá nhân toàn phần cho tôi, chờ xác nhận trong phiên làm việc sáng nay.

Hứa Nghiên gõ cửa đúng hai lần rồi bước vào, trên tay cầm một tập giấy in. “Tớ đọc bản yêu cầu rồi,” cô ấy nói. “Anh ta không dùng danh nghĩa chồng hợp đồng, không dùng quyền cựu CEO, cũng không yêu cầu đổi lại điều kiện nào. Về mặt pháp lý, đây là một cá nhân tự nguyện công bố dữ liệu riêng cho bên được chỉ định, thông qua pháp vụ độc lập.” Cô ấy đặt tập giấy xuống trước mặt tôi, rồi thêm một câu rất đúng phong cách Hứa Nghiên: “Nghe tử tế hơn trước, nhưng tử tế muộn không có nghĩa là được miễn kiểm tra.”

Tôi đọc từng dòng. Phạm vi ủy quyền dài hơn tôi tưởng: kho lưu trữ cá nhân của Tạ Hoài Châu, nhật ký phê duyệt riêng trước khi bị đình quyền, bản sao thiết bị cũ đã niêm phong, thư tín cá nhân liên quan đến hồ sơ tám năm trước, và toàn bộ ghi chú có chứa từ khóa Lâm Thừa Viễn, HL, Hồi Lan, Thiên Bình hoặc Tạ Chấn Đông. Điều khoản cuối cùng khiến ngón tay tôi dừng lại: người nhận quyền được phép sử dụng mọi dữ liệu hợp lệ tìm thấy, kể cả khi dữ liệu đó bất lợi cho Tạ Hoài Châu hoặc nhà họ Tạ.

Chín giờ, Giang Lệ mở phiên làm việc qua phòng họp bảo mật của công ty luật. Tần Mặc tham gia từ phòng kỹ thuật của Kính Vân, tài khoản chỉ được gắn nhãn xác nhận hash, không có quyền mở file. Tạ Hoài Châu xuất hiện cuối cùng trên màn hình, sắc mặt bình tĩnh, chỉ có quầng mắt nhạt dưới ánh đèn làm lộ việc anh cũng đã mất ngủ. Giang Lệ mở đầu: “Trước khi Lâm Tri Ý quyết định có tiếp nhận hay không, tôi cần xác nhận ba điểm: tính tự nguyện, tính không điều kiện, và hậu quả pháp lý.”

Hoài Châu gật đầu. “Tự nguyện. Không điều kiện. Không ràng buộc với hợp đồng hôn nhân đã tạm dừng.” Anh nhìn thẳng vào camera. “Tôi không yêu cầu cô ấy tin tôi. Tôi chỉ giao những gì lẽ ra cô ấy phải có quyền kiểm tra từ đầu.” Giang Lệ hỏi tiếp: “Nếu dữ liệu cá nhân của anh chứng minh anh từng che giấu nhiều hơn những gì đã thừa nhận, anh có chấp nhận nó được sử dụng trong hồ sơ không?” Anh im lặng một nhịp rất ngắn. “Chấp nhận.”

Tôi nhìn chữ ký điện tử của anh trên màn hình. “Anh biết bên trong có gì không?” tôi hỏi. Hoài Châu đáp: “Tôi biết một phần. Tôi biết trong đó có bản ghi tôi từng đọc báo cáo tóm tắt về cha cô. Tôi cũng biết có những bản sao được chuyển vào kho cá nhân của tôi khi tôi chưa đủ quyền tham gia quyết định của hội đồng. Nhưng tôi không biết tất cả.” Anh dừng lại, giọng thấp hơn. “Nếu cô mở ra và thấy tôi đáng bị trách thêm, cô không cần thay tôi giảm nhẹ bất cứ câu nào.”

Hứa Nghiên khoanh tay bên cạnh tôi. “Anh Tạ, tôi hỏi rõ hơn. Anh không được quyền thu hồi chọn lọc sau khi Tri Ý tìm thấy điểm bất lợi. Anh cũng không được dùng việc đã giao quyền truy cập để yêu cầu cô ấy quay lại nhà chung, nối lại điều khoản sinh hoạt, hoặc đứng cùng anh trong họp truyền thông. Anh hiểu chứ?” Hoài Châu nhìn cô ấy. “Hiểu.” Hứa Nghiên vẫn không buông tha: “Nếu văn phòng CEO tạm thời cáo buộc Tri Ý lợi dụng tình cảm để lấy dữ liệu của anh?” Anh trả lời rất nhanh: “Tôi sẽ ký văn bản xác nhận cô ấy không yêu cầu. Người chủ động giao là tôi.”

Câu đó khiến căn phòng yên xuống trong một kiểu yên lặng khác. Trước đây, Hoài Châu thường quen đặt tôi vào kế hoạch của anh rồi giải thích sau. Lần này anh đặt chính mình vào vị trí có thể bị kiểm tra, rồi lùi lại để tôi chọn. Một người từng giấu sự thật không thể chỉ nhờ một chữ “trao quyền” mà xóa hết vết nứt. Nhưng có một khác biệt rất rõ: anh không còn đứng trước cánh cửa và nói rằng mình biết bên trong có gì tốt cho tôi. Anh chỉ đưa chìa khóa, ký tên vào biên bản, rồi chấp nhận việc tôi có thể dùng nó để mở cả những thứ khiến anh đau.

Thông báo nội bộ chen ngang đúng lúc Giang Lệ chuẩn bị đọc điều khoản tiếp nhận. Văn phòng CEO tạm thời gửi văn bản khẩn, yêu cầu tạm phong tỏa mọi dữ liệu do Tạ Hoài Châu chuyển giao vì “nguy cơ can thiệp trái thẩm quyền vào phiên thẩm tra đặc biệt”. Giang Lệ chỉ liếc qua rồi bình thản phản hồi: dữ liệu cá nhân tự nguyện công bố không thuộc phạm vi quyền điều hành tạm thời; mọi bản sao sẽ đi qua máy chủ chứng cứ của công ty luật; văn phòng CEO tạm thời có quyền gửi ý kiến phản đối, không có quyền xóa hoặc trì hoãn việc bảo toàn.

Tần Mặc nghiêm túc hơn thường ngày. “Nếu Tri Ý tiếp nhận, tôi chỉ tạo fingerprint cho gói dữ liệu, đối chiếu với thời điểm niêm phong và kiểm tra xem có dấu hiệu sửa sau khi ủy quyền hay không. Tôi không mở nội dung. Không ai trong Kính Vân mở nội dung trước cô ấy.” Tôi nghe ba chữ “trước cô ấy” mà cổ họng nghẹn lại. Tám năm qua, mọi thứ liên quan đến cha tôi luôn bị người khác mở trước, đọc trước, kết luận trước. Lần này, ít nhất trên biên bản, tôi có quyền nhìn đầu tiên.

Giang Lệ quay sang tôi. “Quyền tiếp nhận thuộc về cô. Cô có thể từ chối, trì hoãn, hoặc nhận ở dạng đọc-only. Nếu nhận, tôi khuyến nghị chỉ truy vấn theo từ khóa đã liệt kê, không mở dữ liệu đời tư không liên quan. Điều đó bảo vệ cô và tính độc lập của hồ sơ.” Hứa Nghiên đặt tay lên mép bàn, giọng thấp xuống: “Tri Ý, cậu không nợ anh ta một lần tin chỉ vì anh ta giao quyền. Cậu nhận vì nó cần cho sự thật, hoặc không nhận vì rủi ro quá lớn. Đừng nhận vì mềm lòng.”

Tôi nhìn màn hình. Hoài Châu không nói thêm một câu nào. Chính sự im lặng ấy lại buộc tôi phải tự nghe tiếng mình rõ hơn. Tôi nhớ chiếc nhẫn nằm lại trên bìa phụ lục tạm dừng, nhớ tiêu đề email chưa gửi của cha, nhớ tám năm mẹ con tôi sống dưới cái bóng của hai chữ phản bội. Tôi không thể vì sợ tin nhầm mà bỏ qua một đường chứng cứ hợp lệ. Nhưng tôi cũng không thể vì một chút đau lòng mà biến mình thành người cần được ai đó cứu.

“Tôi tiếp nhận ở dạng read-only,” tôi nói. “Phạm vi giới hạn theo từ khóa. Tất cả thao tác ghi hình, ghi log, có Hứa Nghiên và Giang Lệ chứng kiến. Tần Mặc chỉ xác nhận hash. Tạ Hoài Châu không tham gia phiên truy vấn sau khi quyền được kích hoạt.” Tôi nhìn anh qua màn hình. “Anh có ý kiến không?” Hoài Châu đáp: “Không.” Tôi hỏi tiếp, cố giữ giọng bình thường: “Anh không muốn ở lại xem tôi mở gì à?” Ánh mắt anh hơi động. “Muốn,” anh nói. “Nhưng quyền truy cập của tôi đã giao cho cô rồi. Nếu tôi ở lại, nó lại trở thành quyền kiểm soát của tôi.”

Giang Lệ ghi nhận quyết định, rồi kích hoạt khóa chuyển giao. Một thiết bị xác thực được nhân viên công ty luật niêm phong từ tối qua nằm trong phong bì bạc trên bàn. Hứa Nghiên kiểm tra số niêm phong với Giang Lệ, sau đó đưa nó cho tôi. Màn hình hiện ra giao diện lạnh người: TẠ HOÀI CHÂU PERSONAL VAULT – FULL READ ONLY GRANT. Bên dưới là dòng xác nhận chủ sở hữu đã từ bỏ quyền can thiệp trong phiên truy vấn độc lập. Tôi nhập mã một lần, đặt ngón tay lên thiết bị xác thực và nhìn thanh tiến trình chạy chậm như một vết nứt đang mở rộng.

Khi hệ thống báo kết nối thành công, Hoài Châu chủ động tắt camera. Trước khi biến mất khỏi màn hình, anh chỉ nói: “Tri Ý, đừng bỏ qua phần bất lợi cho tôi.” Tôi không trả lời. Có những câu nếu đáp ngay, rất dễ biến thành tha thứ, mà tôi chưa đi đến đó. Cửa sổ của anh tắt đi, để lại giao diện truy vấn trắng lạnh. Giang Lệ đọc thời gian bắt đầu. Hứa Nghiên ngồi xuống bên trái. Tần Mặc im lặng ở kênh kỹ thuật.

Tôi gõ từ khóa đầu tiên: Lâm Thừa Viễn. Hệ thống trả về ba mươi bảy bản ghi. Con số ấy làm tim tôi trượt xuống một nhịp. Tôi lọc theo thời gian tám năm trước, theo trạng thái đã niêm phong, theo nguồn không thuộc hệ thống vận hành hiện tại. Danh sách thu lại còn sáu bản ghi. Một bản là báo cáo tóm tắt mà Hoài Châu đã thừa nhận. Một bản là lịch họp gia tộc bị đánh dấu hủy. Một bản là ghi chú pháp lý liên quan đến cố vấn riêng của Tạ Kiến Sơn. Và bản cuối cùng nằm dưới cùng, tên tệp ngắn đến mức gần như vô hại: LAST_VALID_RECORD_HL.

Hứa Nghiên ngồi thẳng lên. Giang Lệ yêu cầu tôi dừng tay để xuất ảnh màn hình và hash danh sách kết quả trước khi mở metadata. Không ai nói đến hai chữ Hồi Lan, nhưng nó đã đứng giữa chúng tôi như một cánh cửa cũ. Sau khi biên bản ghi nhận xong, tôi bấm vào phần thông tin kỹ thuật, không mở nội dung mã hóa. Metadata hiện ra từng dòng: nguồn sao lưu là kho cá nhân của Tạ Hoài Châu, thời điểm nhập kho cách đây tám năm ba tháng, người tạo bản ghi gốc là Lâm Thừa Viễn, trạng thái xác thực cuối cùng là hợp lệ. Dòng mô tả cuối cùng khiến đầu ngón tay tôi lạnh đi: “Nút truy vết cuối không nằm trong kho Kính Vân. Tham chiếu tiếp theo: LTY_STUDY_ARCHIVE.”

Tôi đọc lại dòng đó ba lần. LTY. Study archive. Kho học tập cũ của Lâm Tri Ý. Trong một giây rất ngắn, tất cả tiếng mưa, tiếng máy điều hòa và tiếng gõ phím của Giang Lệ đều lùi ra xa. Tôi từng nghĩ Khóa Hồi Lan là thứ cha giấu đâu đó trong hệ thống Kính Vân. Nhưng bản ghi cuối cùng trong quyền truy cập của Hoài Châu lại không trỏ về Kính Vân, cũng không trỏ về nhà họ Tạ. Nó trỏ về tôi.