Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 34: Người Không Còn Là Quân Cờ

Chương 34: Người Không Còn Là Quân Cờ

Giang Lệ không trả lời văn phòng CEO tạm thời ngay. Cô ấy in văn bản họ vừa gửi, đặt cạnh biên bản truy xuất LTY_STUDY_ARCHIVE, rồi dùng bút đỏ gạch dưới từng cụm từ có ý đồ kéo dữ liệu cá nhân của tôi vào phạm vi tài sản công ty. “Có khả năng chứa”, “liên quan đến Lâm Thừa Viễn”, “yêu cầu chuyển giao ngay lập tức” – mỗi câu đều mềm về hình thức nhưng cứng ở mục đích. Họ không nói tôi vi phạm. Họ chỉ dựng một chiếc lưới đủ rộng để nếu tôi bước sai nửa bước, toàn bộ kho học tập cũ của tôi sẽ bị biến thành vật mà Kính Vân có quyền thu giữ.

Tôi ngồi trước chiếc máy cách ly đã khóa màn hình, lòng bàn tay vẫn còn lạnh. Mảnh 01/06 nằm trong bản sao read-only, đã hash, đã ghi hình, đã được biên bản hóa. Về mặt quy trình, nó sạch đến mức Tạ Chấn Đông không thể chạm vào mà không để lại dấu. Về mặt cảm xúc, nó lại giống một vết nứt mới trên ký ức cũ. Cha tôi từng đặt lời nhắn ở đó. Và ngay khi tôi nhìn thấy, người khác cũng bắt đầu gõ cửa. Không phải bằng ký ức, mà bằng quyền lực.

Giang Lệ dừng bút. “Có ảnh hưởng. Nhưng không có nghĩa cô phải cho đọc.” Cô ấy đẩy một tờ giấy mới về phía tôi. “Có thể tách ba tầng: quyền sở hữu dữ liệu thuộc cô; quyền bảo toàn chứng cứ thuộc quy trình pháp lý; quyền sử dụng kết luận điều tra thuộc liên minh phản đòn. Anh Tạ có thể biết kết luận tối thiểu để điều chỉnh chiến lược, nhưng không có quyền đọc dữ liệu cá nhân nếu cô không đồng ý.” Hứa Nghiên lập tức bổ sung: “Và nếu anh ta thật sự hiểu bài học lần này, anh ta phải chấp nhận điều đó trước khi nói bất kỳ câu xin lỗi nào.”

Tạ Hoài Châu đến sau hai mươi phút. Anh không đi cùng trợ lý, cũng không mang theo người pháp vụ của Kính Vân. Trên áo khoác đen còn vương hơi lạnh ngoài hành lang, nhưng vẻ mệt mỏi trên mặt anh không phải do thời tiết. Khi cửa phòng mở ra, phản ứng đầu tiên của tôi là siết chặt tập giấy trước mặt. Tôi ghét phản ứng đó. Nó khiến tôi nhận ra cơ thể mình vẫn nhớ quá rõ cảm giác bị người có quyền quyết định thay. Hoài Châu dừng ở ngưỡng cửa, không bước vào ngay. Anh nhìn tôi, rồi nhìn Giang Lệ. “Tôi có thể vào không?”

Một câu rất đơn giản. Nhưng vì nó đến từ người trước đây quen mở cửa, ra lệnh và kiểm soát vị trí của mọi người trong phòng họp, nên nó khiến căn phòng im đi một nhịp. Tôi gật đầu. Anh bước vào, ngồi ở chiếc ghế đối diện, cách xa màn hình máy cách ly. Ánh mắt anh không liếc về phía cửa sổ log, cũng không tìm bản sao chứng cứ. Anh đặt điện thoại úp xuống bàn như một cách tự cắt đi thói quen kiểm soát thông tin. “Tôi đã nhận bản tóm tắt pháp lý của luật sư Giang. Tôi không yêu cầu xem dữ liệu.”

Tôi nhìn anh rất lâu. “Anh không hỏi cha tôi để lại gì sao?” “Có.” Hoài Châu đáp. “Tôi muốn hỏi. Nhưng muốn không có nghĩa là có quyền.” Anh ngừng lại, các khớp ngón tay hơi căng trên mặt bàn. “Tri Ý, tôi xin lỗi.” Lần này, anh không nói tiếp ngay bằng những cụm từ tôi đã nghe quá đủ như vì cục diện, vì an toàn, vì không muốn cô bị kéo vào. Anh để lời xin lỗi nằm trần trụi giữa chúng tôi, không phủ lên nó một lớp lý do.

Tôi hỏi: “Anh xin lỗi vì điều gì?” Hứa Nghiên khẽ ngẩng đầu, Giang Lệ cũng dừng bút. Hoài Châu không tránh ánh mắt tôi. “Vì tôi đã biết một phần hồ sơ về cha cô nhưng không nói. Vì tôi tự cho mình quyền phán đoán lúc nào cô nên biết, biết đến đâu, và dùng nó vào đâu. Vì trong kế hoạch giữ Kính Vân, tôi đã đặt nỗi đau của cô vào một vị trí có lợi cho tôi, rồi tự thuyết phục rằng chỉ cần kết quả đúng thì cách làm có thể được tha thứ.” Giọng anh trầm xuống. “Tôi không xin cô tha thứ ngay. Tôi chỉ cần cô biết: lần đó tôi sai. Không phải sai vì không đủ khéo. Sai vì đã coi quyền được biết của cô là thứ có thể trì hoãn.”

“Tôi sẽ không giao toàn bộ LTY_STUDY_ARCHIVE cho anh.” Tôi nói chậm, để từng chữ tự rơi xuống bàn. “Tôi cũng không cho phép bất kỳ người nào của Kính Vân đọc dữ liệu cá nhân của tôi ngoài phạm vi tôi đồng ý. Anh có thể biết kết luận tối thiểu: cha tôi để lại mảnh 01/06 của Khóa Hồi Lan trong kho học tập cũ. Mảnh đó xác nhận dữ liệu đầu vào đã bị làm bẩn trước khi mô hình chạy và cảnh báo không dùng production hash hiện tại để xác thực. Phần còn lại tôi chưa mở, cũng chưa biết nằm ở đâu.”

Hoài Châu gật đầu. Không hỏi thêm. Chính sự im lặng ấy, kỳ lạ thay, khiến tôi nói tiếp được. “Nếu chúng ta hợp tác lại, tôi có điều kiện. Thứ nhất, mọi thao tác liên quan đến dữ liệu của tôi phải do tôi hoặc luật sư của tôi xác nhận. Thứ hai, Tần Mặc chỉ xử lý metadata hoặc bản sao đã được tôi cho phép, không trực tiếp chạm vào kho gốc. Thứ ba, nếu sự thật về cha tôi xung đột với danh tiếng nhà họ Tạ hay lợi ích gọi vốn của Kính Vân, anh không được yêu cầu tôi im lặng.”

Anh nhìn tôi. Trong mắt anh có một vệt mệt rất sâu, nhưng không có chống chế. “Tôi đồng ý.” “Anh đồng ý nhanh như vậy vì đang cần tôi?” tôi hỏi. Hoài Châu khẽ lắc đầu. “Tôi cần cô, đúng. Nhưng nếu chỉ vì cần, tôi sẽ lại biến cô thành công cụ. Lần này, điều kiện của cô không phải giá để tôi mua hợp tác. Đó là giới hạn để tôi không lặp lại sai lầm.” Anh dừng một nhịp. “Tôi sẽ không đứng trước cô để quyết định thay. Tôi sẽ đứng cạnh, và khi cô nói dừng, tôi dừng.”

Hứa Nghiên khoanh tay, vẻ mặt vẫn lạnh nhưng ánh mắt dịu hơn nửa phần. “Nói được thì ghi được.” Giang Lệ đã kéo sẵn một mẫu biên bản thỏa thuận hợp tác điều tra độc lập. Cô ấy không bỏ lỡ khoảnh khắc nào để biến lời hứa thành chữ có thể truy cứu. Hoài Châu nhận bút, đọc từng điều khoản rồi ký vào phần cam kết giới hạn quyền truy cập. Tôi ký sau anh. Khi đầu bút chạm giấy, tôi không thấy mình quay về vị trí cũ trong hợp đồng hôn nhân. Tôi chỉ thấy một đường ranh mới được vẽ ra, rõ hơn, cứng hơn và thuộc về tôi.

Cao trào nhỏ đến không phải từ cuộc đối thoại của chúng tôi, mà từ màn hình phụ bên cạnh Giang Lệ. Một văn bản thứ hai từ văn phòng CEO tạm thời nhảy vào hệ thống pháp vụ: nếu trước mười bảy giờ hôm nay không bàn giao bản sao dữ liệu liên quan, Kính Vân sẽ khởi động quy trình điều tra cản trở tuân thủ đối với cá nhân tôi và mọi bên thứ ba hỗ trợ lưu giữ. Hứa Nghiên bật cười rất khẽ, kiểu cười chỉ xuất hiện khi cô ấy thật sự tức giận. “Đúng là vừa muốn cướp chìa khóa, vừa muốn bắt chủ nhà xin lỗi vì không mở cửa nhanh.”

Tạ Hoài Châu cầm điện thoại lên, rồi đặt xuống. Tôi thấy động tác rất nhỏ đó. Nếu là trước đây, có lẽ anh đã gọi thẳng cho một giám đốc, chặn một lệnh, hoặc dùng quyền lực còn sót lại để ép hệ thống quay về quỹ đạo của anh. Lần này, anh hỏi Giang Lệ: “Nếu tôi gửi thông báo rủi ro quản trị với tư cách cổ đông và cựu CEO đang bị đình quyền, yêu cầu ủy ban độc lập xem xét việc văn phòng CEO mở rộng phạm vi dữ liệu cá nhân, có làm bẩn quy trình của cô Lâm không?”

Giang Lệ nhìn anh thêm hai giây, như đang xác định đây không phải một chiêu biểu diễn. “Nếu nội dung chỉ nêu hành vi quản trị rủi ro, không đụng vào nội dung chứng cứ, thì không.” Hoài Châu gật đầu, xoay màn hình về phía chúng tôi trước khi gõ. Từng câu trong thông báo được viết rất khô: yêu cầu bảo toàn hai chiều, cấm truy cập đơn phương vào dữ liệu cá nhân chưa xác định phạm vi sở hữu, đề nghị niêm phong mọi truy vấn locator từ văn phòng CEO tạm thời, đồng thời mời thành viên độc lập của hội đồng giám sát. Không một câu nào nói anh bảo vệ tôi. Nhưng mỗi câu đều tạo thêm một bức tường hợp pháp giữa tôi và bàn tay của Tạ Chấn Đông.

Tần Mặc gọi lại ngay trước khi chúng tôi kết thúc biên bản. Anh ta đã nhận gói metadata đã ẩn nội dung do Giang Lệ chuyển qua kênh chứng cứ. Giọng anh không còn vẻ châm chọc thường ngày. “Tôi không xem nội dung file. Chỉ đối chiếu locator và fingerprint. Có một điểm cô cần biết.” Tôi nhìn Hoài Châu. Anh không tự ý nghiêng người về phía loa, chỉ ngồi yên chờ tôi gật đầu. Tôi bật loa ngoài. Tần Mặc nói tiếp: “Segment 02 không trỏ về thư mục học tập của cô. Nó trỏ về một đối tượng từng bị treo trong hệ thống tuân thủ cũ: COMPLIANCE_MAIL_DRAFT_8Y.”

Không khí trong phòng chậm lại. Cái tên ấy từng nằm ở mép một cánh cửa khác mà chúng tôi chưa mở. Một email chưa gửi, một cảnh báo chưa kịp đi đến nơi cần đến, một phần sự thật vẫn còn bị kẹt trong cơ chế lưu trữ cũ của Kính Vân. Tần Mặc im vài giây rồi nói thêm, thấp hơn: “Và có người từ văn phòng CEO tạm thời vừa yêu cầu restore body của draft đó mười bốn phút trước.”

Tôi đặt tay lên bản thỏa thuận vừa ký. Mực vẫn chưa khô hẳn. Lần này, Hoài Châu không hỏi tôi phải làm gì. Anh chỉ nhìn tôi, như chờ một quyết định thuộc về tôi. Tôi nghe rất rõ tiếng máy ghi âm chạy đều, tiếng Hứa Nghiên kéo lại tập hồ sơ, tiếng Giang Lệ mở một biên bản mới. Cha tôi từng viết: đừng để người có quyền đọc thay con phần còn lại. Tôi hít vào, chậm nhưng không còn run. “Mở log trước,” tôi nói. “Nội dung, để tôi quyết định sau.” Và trong khoảnh khắc đó, tôi biết mình không còn là quân cờ được đặt lên bàn. Tôi là người đang học cách tự chạm tay vào bàn cờ, từng nước một.