Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 28: Tôi Tự Điều Tra

Chương 28: Tôi Tự Điều Tra

Cửa thang máy khép lại sau lưng tôi, cắt đứt ánh nhìn của Tạ Chấn Đông ở tầng hội đồng thành một vệt phản chiếu mờ trên inox. Con số tầng bắt đầu đi xuống. Mười chín. Mười tám. Mười bảy. Hai mươi bảy phút trong tin nhắn của Tần Mặc không giống một khoảng thời gian, mà giống một đoạn dây đang cháy từ hai đầu. Tôi đặt ngón tay lên màn hình, nhưng không gọi cho Tạ Hoài Châu. Lần này, nếu tôi bước vào kho dữ liệu cũ, đó không phải vì anh đã mở đường, cũng không phải vì anh bảo tôi nên làm gì. Tôi chuyển tiếp tin nhắn của Tần Mặc cho Giang Lệ, kèm một dòng: “Tôi đang dùng quyền truy cập hiện còn hiệu lực của tổ điều tra để kiểm tra chỉ mục dữ liệu cũ trước khi phân quyền bị đóng băng. Xin ghi nhận thời điểm.” Gửi xong, tôi mới thở ra. Tôi không muốn trở thành người vi phạm quy trình để tìm sự thật. Nếu dữ liệu là thứ cuối cùng còn đứng về phía cha tôi, tôi càng không được làm nó bẩn bằng một hành động hấp tấp.

Tần Mặc trả lời rất nhanh: “Không tải dữ liệu gốc. Không mở nội dung mật nếu không có quyền. Chỉ xem chỉ mục, hash, thời điểm tạo-xóa, hàng đợi tác vụ. Tôi sẽ giữ kênh giám sát kỹ thuật, nhưng cô tự thao tác.” Tôi nhìn chữ “cô tự thao tác” lâu hơn một giây. Người đàn ông hay châm chọc đó hiếm khi nói nghiêm túc như vậy, nhưng chính câu ấy khiến tôi bình tĩnh lại. Tự điều tra không có nghĩa là một mình làm loạn. Tự điều tra là không để bất kỳ ai cầm tay mình ký vào một kết luận đã được chuẩn bị sẵn.

Tầng lưu trữ cũ nằm ở C2, bên dưới khu máy chủ mới đã được cải tạo sáng như phòng thí nghiệm. Cánh cửa kim loại của nó vẫn dùng bảng nhận diện từ đời trước, sơn xám tróc ở mép, đèn báo màu xanh nhấp nháy yếu ớt như một con mắt mệt mỏi. Tôi quẹt thẻ. Hệ thống chậm mất ba giây rồi hiện lên: “Quyền truy cập: nhân sự liên quan tổ điều tra nội bộ. Trạng thái: chờ rà soát.” Ba chữ “chờ rà soát” làm cổ họng tôi khô đi. Lệnh của Tạ Chấn Đông đã xuống, chỉ là các bánh răng cũ của Kính Vân chưa kịp quay đến đây.

Một nhân viên an ninh ngồi sau quầy trực nhìn tôi. Anh ta chắc đã nhận được thông báo từ trên, vì ánh mắt dừng ở tên tôi trên màn hình lâu hơn mức bình thường. “Cô Lâm, quyền truy cập của cô đang được rà soát.” Tôi đưa điện thoại cho anh ta xem thư xác nhận của Giang Lệ và phụ lục niêm phong dữ liệu vừa được ghi trong biên bản hội đồng. “Chính vì đang rà soát nên tôi cần lưu trạng thái trước khi phân quyền thay đổi. Anh có thể ghi nhận tôi vào bằng lý do này. Nếu anh từ chối, cũng xin ghi rõ thời điểm và người ra lệnh từ chối.” Anh ta do dự. Người ở tuyến cuối thường không thích bị kéo vào chữ “người ra lệnh”. Cuối cùng, anh ta cúi đầu nhập một dòng vào sổ trực, rồi mở lớp cửa thứ hai.

Bên trong không lạnh như phòng máy chủ mới. Không khí có mùi bụi, nhựa cũ và kim loại ẩm. Những tủ lưu trữ dự phòng nằm thành hai hàng dài, đèn trạng thái li ti sáng lên như một bầu trời bị nhốt dưới đất. Tôi đi đến máy trạm tra cứu ở cuối phòng, cắm thẻ xác thực, nhập mật khẩu và chọn chế độ “đọc chỉ mục”. Hệ thống hỏi mục đích truy vấn. Tôi gõ từng chữ rất chậm: “Bảo toàn trạng thái chứng cứ theo phụ lục niêm phong dữ liệu của hội đồng, trước khi thay đổi phân quyền có hiệu lực.” Khi nhấn Enter, tôi bỗng nhớ đến cha. Nhiều năm trước, ông từng nói với tôi rằng khi không thể giữ một tòa nhà, ít nhất phải giữ lại bản vẽ của nó. Dữ liệu cũng vậy. Nếu không thể chạm vào sự thật, hãy giữ cách sự thật từng tồn tại.

Tôi không tìm R-08-LTV trước. Một người vừa bị khóa quyền không nên lao thẳng vào chiếc hộp mà tất cả đều nhìn chằm chằm. Tôi mở bảng hàng đợi tác vụ hệ thống, lọc những lệnh được tạo trong hai giờ gần nhất, phạm vi Thiên Bình, hồ sơ lịch sử và kho dữ liệu cũ. Màn hình ban đầu chỉ hiện những dòng rất bình thường: đồng bộ quyền, kiểm kê nhật ký truy cập, đóng băng phiên đăng nhập không hoạt động. Nhưng sau khi tôi thêm điều kiện “tác vụ xóa hoặc làm sạch”, danh sách thu hẹp còn mười bảy dòng. Dòng thứ mười hai có tên: “OLDCASE_PURGE_8Y_BATCH.” Ngón tay tôi dừng trên bàn phím.

Tám năm. Trong Kính Vân hiện tại, hai chữ đó luôn kéo theo một cái bóng: Lâm Thừa Viễn, vụ tai nạn, lời buộc tội phản bội, và tất cả những khoảng im lặng mà nhà họ Tạ đã dùng để lấp lên tên cha tôi. Tôi mở chi tiết tác vụ. Hệ thống không cho xem nội dung file, nhưng chỉ mục thì vẫn còn. Người tạo tác vụ được che bằng mã quyền kế thừa, thời điểm tạo là ba ngày trước khi bê bối Thiên Bình bùng nổ, trạng thái ban đầu là “chờ xử lý định kỳ”. Nhưng lúc chín giờ ba mươi ba sáng nay, đúng một phút sau khi Tạ Chấn Đông ngồi vào ghế CEO, tác vụ được cập nhật thành “ưu tiên cao – thực thi sau khi hoàn tất chuyển phân quyền”. Tôi nhìn thời gian ấy, cảm giác lưng mình lạnh đi từng chút một. Ông ta không chỉ muốn khóa tôi. Ông ta muốn dọn sạch thứ gì đó trước khi bất kỳ ai kịp đóng dấu niêm phong thật sự.

Điện thoại rung. Tin nhắn mới của Hoài Châu hiện lên trên màn hình khóa: “Cô đang ở C2?” Tôi không trả lời. Mấy giây sau, anh gửi tiếp: “Tôi không ngăn cô. Bật ghi nhận pháp lý. Đừng để họ biến việc cô làm thành truy cập trái phép.” Câu thứ hai khiến tay tôi khựng lại. Nếu là trước đây, có lẽ anh sẽ trực tiếp gọi, sẽ nói tôi rời khỏi đó, sẽ bảo anh có cách xử lý. Hôm nay anh chỉ nhắc tôi bảo vệ chính mình, rồi dừng lại ở đó. Tôi không tha thứ cho anh chỉ vì một tin nhắn đúng lúc. Nhưng tôi bật chế độ ghi nhận màn hình qua kênh pháp lý của Giang Lệ. Có những lời nhắc đúng thì vẫn nên dùng, dù người nhắc chưa được tha thứ.

Tần Mặc nhắn thêm một dòng: “Đừng mở HL_KEYGATE nếu thấy. Nó là bẫy quyền.” Tôi vừa đọc xong thì bộ lọc trên màn hình nhảy ra một chỉ mục liên quan ký hiệu HL. Tên thư mục bị mã hóa một nửa, chỉ còn đoạn cuối: “HE-LAN_REF_MAP.” Tim tôi đập mạnh. Khóa Hồi Lan. Tất cả những gì cha tôi để lại, tất cả những gì Tạ Chấn Đông săn lùng, có thể đang nằm đâu đó phía sau lớp cửa ấy. Tôi đặt con trỏ lên dòng đó, rồi rút tay lại. Không phải hôm nay. Không phải bằng một quyền sắp bị đóng băng và một căn phòng có camera của người khác. Nếu tôi mở sai, họ sẽ không cần dựng chứng cứ nữa. Tôi sẽ tự trao cho họ một cái cớ hoàn hảo.

Tôi chuyển sang trích xuất bản kê chỉ mục. Hệ thống yêu cầu xác nhận lần hai vì phạm vi có liên quan hồ sơ lịch sử cấp cao. Tôi chọn “không xuất nội dung gốc”, chỉ xuất tên chỉ mục, hash, thời điểm tạo, thời điểm sửa, trạng thái hàng đợi và mã quyền cập nhật. Tần Mặc phê duyệt từ kênh giám sát kỹ thuật bằng ghi chú lạnh tanh: “Read-only manifest for evidence preservation, no raw content disclosed.” Một góc màn hình hiện đếm ngược phân quyền: chín phút mười bốn giây. Tôi nghe tiếng cửa ngoài mở. Nhân viên an ninh lúc nãy bước vào, sắc mặt khó xử hơn trước. “Cô Lâm, văn phòng CEO tạm thời yêu cầu cô rời khỏi khu lưu trữ ngay.”

Tôi không quay đầu. “Tôi đang hoàn tất bản kê chỉ mục theo phụ lục niêm phong dữ liệu. Anh có thể đứng đó làm người chứng kiến.” Anh ta im lặng hai giây. “Nếu tôi buộc phải tắt phiên của cô thì sao?” Tôi nhìn vào camera ở góc phòng, rồi nói rõ từng chữ: “Vậy xin anh đọc to họ tên, mã nhân viên và lệnh bằng văn bản yêu cầu tắt phiên trước khi bản kê chứng cứ được tạo. Tôi sẽ không chống đối, nhưng bản ghi sẽ lưu toàn bộ.” Trong phòng chỉ còn tiếng quạt máy chủ cũ chạy đều đều. Người an ninh không bước tới nữa. Anh ta cũng chỉ là một con ốc trong hệ thống. Tôi không muốn làm khó anh ta, nhưng tôi càng không thể để một câu “cấp trên yêu cầu” xóa sạch tám năm của cha tôi.

Bảy phút. Sáu phút. Bản kê chạy đến bảy mươi hai phần trăm thì khựng lại ở một nhóm chỉ mục bị đánh dấu “legacy contradiction.” Tôi chưa từng thấy nhãn đó trong hệ thống hiện hành. Mâu thuẫn kế thừa. Một cách gọi rất đẹp cho những dữ liệu không chịu ngoan ngoãn nằm trong câu chuyện người có quyền muốn kể. Tôi mở phần mô tả chỉ mục. Hệ thống che hầu hết nội dung, nhưng các dòng tên vẫn hiện ra. TB_INPUT_DELTA_PREMODEL. R-08-LTV_AUDIT_REF. HE-LAN_REF_MAP. Và bên dưới, một dòng khiến cả căn phòng như rút hết tiếng động khỏi tai tôi: LAM-THUA-VIEN_PERSONAL_TRACE_ARCHIVE.

Tôi nhìn tên cha mình trên màn hình. Không phải trong hồ sơ phục hồi. Không phải trong danh mục cần bảo toàn. Tên ông nằm trong hàng đợi xóa, dưới một tác vụ được đẩy ưu tiên cao ngay sau khi Tạ Chấn Đông có quyền CEO tạm thời. Tôi từng nghĩ nỗi đau lớn nhất là nghe người khác gọi cha mình là kẻ phản bội. Nhưng hóa ra còn có một kiểu đau khác: nhìn thấy người ta không chỉ bôi bẩn tên ông, mà còn muốn xóa cả dấu vết có thể chứng minh ông từng nói thật. Tay tôi run lên, nhưng tôi không cho phép mình rời chuột. Tôi gắn cờ phản đối pháp lý lên nhóm chỉ mục, lý do: “Liên quan điều tra đang mở và phụ lục niêm phong dữ liệu hội đồng.” Hệ thống không hứa sẽ bảo vệ nó vĩnh viễn. Nó chỉ hiện một dòng: “Tác vụ xóa tạm hoãn chờ rà soát pháp lý: 24 giờ.” Hai mươi bốn giờ không phải chiến thắng. Nhưng trong một cuộc chiến mà người khác muốn giành từng phút, hai mươi bốn giờ cũng đủ để sự thật thở thêm một nhịp.

Bản kê hoàn tất lúc phân quyền còn một phút bốn mươi giây. Tôi gửi manifest đã ký hash đồng thời cho Giang Lệ, Tần Mặc và hộp thư niêm phong của ủy ban giám sát. Khi màn hình báo gửi thành công, lớp quyền của tôi chuyển sang màu xám. Hệ thống đăng xuất cưỡng chế, lạnh lùng và đúng giờ. Nhân viên an ninh đứng cách tôi ba bước, không nói gì. Tôi rút thẻ ra, bàn tay vẫn lạnh. Trên điện thoại, Giang Lệ chỉ gửi lại một câu: “Đã nhận. Đừng nói với bất kỳ ai ngoài kênh này.” Tôi hiểu. Từ giây phút này, thứ tôi tìm được không còn là linh cảm của con gái một người bị oan. Nó là chứng cứ đang bị săn.

Tôi quay người rời khỏi máy trạm. Trước khi màn hình tắt hẳn, một khung thông báo treo lại do lệnh đăng xuất quá nhanh chưa kịp đóng. Đó là chi tiết cuối cùng của nhóm chỉ mục LAM-THUA-VIEN_PERSONAL_TRACE_ARCHIVE, cột mô tả liên kết bên dưới bị cắt mất một nửa, nhưng vẫn đủ để tôi đọc được: “ACCIDENT_REPORT_8Y / original_time – modified_time.” Tôi đứng sững. Tai nạn tám năm trước. Giờ gốc. Giờ đã sửa. Cánh cửa kim loại phía sau mở ra, tiếng bước chân từ hành lang vọng vào gấp hơn lần trước. Tôi tắt màn hình, cất thẻ vào túi áo, rồi siết chặt điện thoại trong tay. Tạ Chấn Đông đã ngồi lên ghế CEO, nhưng ông ta vẫn chậm hơn tên cha tôi một bước. Lần này, tôi đã thấy thứ họ muốn xóa.