Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 29: Tai Nạn Tám Năm Trước

Chương 29: Tai Nạn Tám Năm Trước

Tiếng bước chân dừng lại ngoài cửa kho lưu trữ cũ đúng lúc màn hình máy trạm tắt hẳn. Tôi không quay đầu ngay. Trong ba giây ngắn ngủi ấy, tôi ép mình hít vào, nhớ lại từng việc đã làm: truy cập hợp lệ, chế độ đọc chỉ mục, không tải dữ liệu gốc, bản kê đã ký hash, kênh pháp lý đã bật, hộp thư niêm phong đã nhận. Người ta có thể dùng quyền lực để buộc một cánh cửa đóng lại, nhưng không thể bắt tôi tự thừa nhận mình đã mở sai cánh cửa ấy. Khi tôi xoay người, hai nhân viên an ninh cấp cao hơn đã đứng cạnh người trực C2 ban nãy, phía sau là một thư ký từ văn phòng CEO tạm thời, trên tay cầm máy tính bảng với vẻ mặt được đào tạo rất kỹ để không biểu lộ điều gì.

“Cô Lâm, văn phòng CEO tạm thời yêu cầu cô phối hợp kiểm tra phiên truy cập vừa rồi.” Người thư ký nói bằng giọng mềm đến mức lạnh. “Xin mời cô giao thiết bị làm việc và theo chúng tôi lên tầng mười chín.” Tôi nhìn thẳng vào máy tính bảng của cô ta. Trên màn hình chỉ có một dòng thông báo nội bộ, không có số văn bản, không có người phê duyệt pháp lý, càng không có phạm vi kiểm tra. “Tôi sẽ phối hợp với điều kiện có đại diện pháp vụ và biên bản ghi nhận phạm vi,” tôi đáp. “Điện thoại cá nhân của tôi có bản ghi liên lạc với pháp vụ, không thuộc quyền thu giữ của văn phòng CEO tạm thời nếu không có lệnh hợp lệ.” Người thư ký khựng lại rất nhẹ. Tôi biết mình vừa kéo cuộc nói chuyện ra khỏi vùng mơ hồ mà họ thích nhất.

Điện thoại rung trong lòng bàn tay tôi. Tin nhắn của Hoài Châu hiện lên rất ngắn: “Đừng đi tầng mười chín. Phòng 12B có camera độc lập, Giang Lệ đang ở đó.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, không trả lời, cũng không chuyển cho người trước mặt xem. Trước đây, anh sẽ chọn thay tôi bằng một mệnh lệnh. Bây giờ anh chỉ đặt một đường an toàn ở đó, còn việc có bước lên hay không là quyền của tôi. Tôi không muốn vì một thay đổi nhỏ mà quên đi việc anh từng giấu tôi hồ sơ của cha. Nhưng tôi cũng không ngu ngốc đến mức từ chối một lối đi đúng quy trình chỉ để chứng minh mình đang giận.

“Tôi sẽ đến phòng họp pháp vụ 12B,” tôi nói. “Nếu văn phòng CEO tạm thời cần kiểm tra, xin gửi yêu cầu bằng văn bản đến đó.” Người thư ký cau mày. Một trong hai nhân viên an ninh nhìn về phía camera, như đang đợi chỉ thị trong tai nghe. Cuối cùng, họ không chặn tôi. Trong thang máy đi lên, tấm inox phản chiếu gương mặt tôi trắng hơn bình thường. Tôi siết điện thoại đến mức đầu ngón tay tê đi, nhưng trong đầu lại hiện lên dòng mô tả bị cắt cụt ấy: ACCIDENT_REPORT_8Y / original_time – modified_time. Tám năm qua, tôi luôn nghĩ mình đang tìm lý do cha bị vu là phản bội. Hóa ra trước cả chữ “phản bội”, có thể đã có người sửa lại thời điểm ông chết.

Giang Lệ chờ tôi trong phòng 12B với máy ghi biên bản đã bật sẵn. Cô ấy không hỏi tôi có ổn không, chỉ đẩy một ly nước đến cạnh tay tôi rồi nói: “Ngồi xuống. Từ bây giờ, mọi câu đều nói trong phạm vi pháp lý.” Trên màn hình lớn, bản kê chỉ mục tôi vừa gửi đã được hệ thống niêm phong tự động đánh dấu thời gian. Tần Mặc tham gia bằng kênh âm thanh, giọng hơi rè, không còn vẻ lười biếng thường ngày. “Tôi đã kiểm hash. Manifest sạch. Cô không kéo nội dung gốc, không vượt quyền. Nhưng thứ cô thấy ở cuối không đơn giản là một file tai nạn.” Anh ngừng một nhịp, rồi nói tiếp: “Nó là một bản ghi đối chiếu giữa dữ liệu tai nạn bên ngoài và hồ sơ kỷ luật nội bộ của Kính Vân.”

Tôi đặt hai tay lên bàn để chúng khỏi run. “Có thể truy ra mà không mở nội dung gốc không?” Giang Lệ nhìn Tần Mặc trên màn hình. Tần Mặc đáp: “Có thể xem metadata chain và quan hệ chỉ mục, nếu chỉ dựa vào manifest đã niêm phong. Không đọc báo cáo, không xem ảnh hiện trường, không chạm dữ liệu mật bên ngoài.” Anh nói rõ từng giới hạn như đang dựng một hàng rào quanh tôi. Tôi gật đầu. “Làm đi. Ghi nhận rằng tôi yêu cầu truy metadata để bảo toàn chứng cứ đang có nguy cơ bị xóa, không yêu cầu mở nội dung.” Giang Lệ lặp lại câu ấy vào biên bản, sau đó mới cho phép Tần Mặc chạy truy vấn đối chiếu.

Màn hình hiện ra một sơ đồ rất đơn giản, chỉ gồm các nút tên file, thời điểm và mã hash. ACCIDENT_REPORT_8Y nằm ở giữa, nối sang hai nhánh. Một nhánh là dữ liệu tiếp nhận từ hệ thống cảnh sát giao thông Hàng Châu năm đó, thời điểm gốc: 21:58:17. Nhánh còn lại là hồ sơ kỷ luật nội bộ Kính Vân, thời điểm được dùng trong biên bản: 22:43:09. Giữa hai con số ấy là bốn mươi tư phút năm mươi hai giây. Tôi từng sống qua tám năm dài hơn bất kỳ bản án im lặng nào, nhưng chưa bao giờ một khoảng chưa đầy bốn mươi lăm phút lại khiến tôi lạnh đến vậy.

Tần Mặc không nói ngay. Tôi nghe thấy tiếng gõ phím rất khẽ từ đầu dây bên kia. Giang Lệ cúi gần màn hình, giọng vẫn bình tĩnh nhưng mắt đã tối lại. “Nếu thời điểm gốc là 21:58, vậy bản ghi nội bộ nói ông Lâm rời khỏi trung tâm dữ liệu sau 22:20 có vấn đề.” Tôi nhìn vào nút hồ sơ kỷ luật, cổ họng nghẹn lại. Trong bản kể mà tôi nghe suốt tám năm, cha tôi bị nói là đã sao chép lõi dữ liệu, rời khỏi Kính Vân trong đêm và gặp tai nạn trên đường bỏ trốn. Nhưng nếu tai nạn đã xảy ra trước khi những hành vi đó được gắn vào tên ông, thì người xuất hiện trong log sau 21:58 không thể là cha tôi. Hoặc tài khoản của ông bị dùng. Hoặc biên bản bị buộc phải phục vụ một câu chuyện đã viết sẵn.

Tôi bỗng nhớ một đêm rất cũ. Mẹ ngồi ngoài hành lang bệnh viện, tay ôm túi đồ của cha, miệng cứ lặp đi lặp lại rằng cảnh sát gọi quá muộn, họ nói tai nạn xảy ra gần mười một giờ, nhưng bác sĩ cấp cứu lại ghi thời điểm tiếp nhận sớm hơn. Khi ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu sự chênh lệch của những con số có thể giết chết danh dự một người thêm lần nữa. Tôi chỉ nhớ mẹ đã bị họ thuyết phục rằng trong cơn hỗn loạn, ai đó ghi nhầm. Tám năm sau, tôi nhìn hai mốc thời gian nằm cạnh nhau trên màn hình Kính Vân, và cuối cùng hiểu ra: có những cái “ghi nhầm” được nuôi sống bằng quyền lực.

Cửa phòng họp bị gõ hai tiếng. Người thư ký từ văn phòng CEO tạm thời đứng ngoài, lần này có thêm một trưởng bộ phận kiểm soát nội bộ đi cùng. Giang Lệ không mở cửa ngay, chỉ bật loa ngoài. “Mọi yêu cầu trao đổi với cô Lâm Tri Ý hiện được thực hiện qua kênh pháp vụ. Xin nêu phạm vi.” Bên ngoài im lặng một chút rồi đáp rằng cần kiểm tra khả năng cô đã truy cập hồ sơ vượt quyền. Giang Lệ nhìn tôi, rồi nói: “Chúng tôi đã có bản ghi. Nếu văn phòng CEO tạm thời muốn mở điều tra, xin gửi văn bản và đồng thời gửi bản sao cho ủy ban giám sát, vì dữ liệu liên quan đang nằm trong phụ lục niêm phong.” Câu trả lời ấy giống một chốt khóa rơi xuống. Ngoài cửa không còn tiếng thúc giục nữa, chỉ còn tiếng giày xa dần trên hành lang.

Tôi tưởng mình sẽ nhẹ đi, nhưng ngược lại, lồng ngực càng nặng hơn. Bốn mươi tư phút ấy không trả cha lại cho tôi. Nó chỉ đặt trước mặt tôi một câu hỏi tàn nhẫn hơn: ai đã cần ông chết muộn hơn trên giấy? Tần Mặc đột nhiên nói: “Có một điểm nữa.” Giọng anh khàn đi rất nhẹ. “Metadata không chỉ ghi giờ bị sửa. Nó còn ghi thời điểm sửa lần đầu là 00:12:36, tức là sau khi tai nạn xảy ra hơn hai tiếng, trước khi Kính Vân lập tổ xử lý khủng hoảng sáng hôm sau.” Tôi nhắm mắt một giây. Nghĩa là trước khi hội đồng cũ gọi cha tôi là kẻ phản bội, đã có người chuẩn bị sẵn mảnh ghép quan trọng nhất để biến ông thành kẻ bỏ trốn.

“Ai sửa?” Tôi nghe giọng mình vang lên, rất thấp, rất xa. Tần Mặc không trả lời ngay. Tôi biết anh đang nhìn thấy điều gì đó khiến anh do dự. Giang Lệ đặt bút xuống bàn, nhắc anh: “Chỉ đọc phạm vi metadata được phép.” Tần Mặc thở ra. “Không có tên cá nhân. Tài khoản sửa là tài khoản quyền kế thừa, đã bị vô hiệu hóa sau đợt tái cấu trúc hệ thống sáu năm trước. Nhưng account class vẫn còn trong manifest.” Trên màn hình, một dòng mới được kéo ra từ nút modified_time: LEGACY_GOV_AUTH / FAMILY-LEVEL OVERRIDE. Tôi nhìn những chữ tiếng Anh lạnh lẽo ấy, từng chữ như một mảnh kính rơi xuống bàn.

“Nghĩa là gì?” tôi hỏi, dù trong lòng đã có đáp án. Tần Mặc im lặng lâu hơn mức cần thiết. Cuối cùng, Giang Lệ là người nói thay bằng giọng rất chậm: “Đây không phải quyền kỹ sư, không phải quyền an ninh dữ liệu, cũng không phải quyền CEO vận hành thông thường. Nó là lớp quyền quản trị đặc biệt thuộc cấu trúc gia tộc sáng lập, chỉ dùng khi hội đồng gia tộc can thiệp vào hồ sơ rủi ro cấp cao.” Tôi bật cười rất khẽ, nhưng cổ họng đau như bị cứa. Nhà họ Tạ. Ba chữ ấy từng là một bức tường mơ hồ trong quá khứ của tôi. Bây giờ, nó có mã quyền, có timestamp, có hash và có dấu vết trong biên bản tai nạn của cha.

Hoài Châu gửi thêm một tin nhắn khi tôi vẫn nhìn màn hình: “Tôi ở ngoài hành lang. Tôi sẽ không vào nếu cô không gọi.” Tôi đọc đi đọc lại câu đó. Một người họ Tạ đang đứng ngoài cánh cửa, còn một lớp quyền của nhà họ Tạ đang nằm giữa cái chết của cha tôi và lời buộc tội phản bội. Tôi không biết nên giận ai trước, cũng không biết sự im lặng tám năm qua đã chảy qua bao nhiêu bàn tay trong gia tộc ấy. Nhưng ít nhất lần này, Hoài Châu không bước vào để giải thích, không dùng vẻ bình tĩnh của anh phủ lên nỗi đau của tôi. Anh đứng ngoài, đúng như ranh giới tôi chưa từng nói ra nhưng luôn cần.

Tôi không gọi anh vào. Tôi quay sang Giang Lệ. “Gửi yêu cầu bảo toàn khẩn cấp đối với toàn bộ metadata chain của ACCIDENT_REPORT_8Y, kèm đối chiếu thời điểm với hồ sơ kỷ luật nội bộ. Đồng thời yêu cầu ủy ban giám sát xác nhận việc mọi thay đổi phân quyền trong hai mươi bốn giờ tới không được ảnh hưởng nhóm chỉ mục này.” Giang Lệ gật đầu, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Tần Mặc nói nhỏ: “Tri Ý, nếu chúng ta đi tiếp, chuyện này sẽ không chỉ là Chấn Đông.” Tôi nhìn dòng FAMILY-LEVEL OVERRIDE trên màn hình, cảm giác một phần nào đó trong mình đã bình tĩnh đến đáng sợ. “Tôi biết,” tôi đáp. “Nhưng nếu họ dùng cả một gia tộc để sửa giờ chết của cha tôi, thì tôi càng không có lý do dừng lại ở một người.”

Yêu cầu bảo toàn được gửi đi lúc đồng hồ trong phòng họp chuyển sang 11:07. Hệ thống trả về trạng thái “pending independent review”, một cụm từ rất vô tình nhưng đủ để giữ lại mảnh dữ liệu ấy thêm một đoạn đường nữa. Tôi đứng dậy, hai chân hơi tê vì ngồi quá lâu, nhưng lưng lại thẳng hơn lúc bước ra khỏi C2. Ngoài hành lang, bóng Hoài Châu hiện qua lớp kính mờ, im lặng và xa vừa đủ. Tôi không nhìn anh lâu. Trên màn hình phía sau tôi, dòng thông tin cuối cùng vẫn sáng: ACCIDENT_REPORT_8Y modified_by: LEGACY_GOV_AUTH / T-FAMILY ROOT. Tai nạn tám năm trước không chỉ bị sửa giờ. Người sửa nó đã dùng một quyền thuộc về gia tộc họ Tạ.