Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 27: Quyền CEO Tạm Thời

Chương 27: Quyền CEO Tạm Thời

Tin nhắn của Tần Mặc nằm trên màn hình đến tận khi trời ngoài cửa sổ bắt đầu xám. Tôi không ngủ. Không phải vì không buồn ngủ, mà vì mỗi lần nhắm mắt, câu “cơ chế CEO tạm thời” lại hiện lên như một dòng lệnh đang chờ người bấm xác nhận. Đến sáu giờ mười hai, hộp thư mã hóa rung nhẹ. Người gửi là Tạ Hoài Châu. Người nhận không chỉ có Giang Lệ, mà có cả tôi. Tiêu đề thư rất ngắn: “Danh mục sơ bộ R-08-LTV theo yêu cầu của Lâm Tri Ý”.

Tôi nhìn ba chữ “Lâm Tri Ý” trong tiêu đề ấy lâu hơn mức cần thiết. Không phải “theo đánh giá rủi ro”, không phải “gửi tuyến pháp lý”, cũng không phải “cần cô xác nhận sau”. Anh đã dùng đúng chủ thể yêu cầu. Trong tệp đính kèm, từng cột được điền lạnh và rõ: nguồn tiếp cận, thời điểm tiếp cận, quyền sử dụng, người chứng kiến, trạng thái chứng cứ. Có những dòng khiến mắt tôi dừng lại rất lâu. “Báo cáo trích xuất R-08-LTV từng được Tạ Hoài Châu đọc dưới quyền tiếp cận cấp CEO kế nhiệm.” “Chưa thông báo cho Lâm Tri Ý trước thời điểm metadata lộ diện.” “Lý do nội bộ ghi nhận: tránh tác động đến biến số điều tra.”

Tôi bật cười rất khẽ. Hóa ra con người ta có thể trung thực bằng một cách còn đau hơn cả che giấu. Anh không lọc, đúng như đã hứa. Anh đặt cả phần bất lợi nhất của mình vào danh mục, không sửa chữ “biến số”, không làm mềm “chưa thông báo”, cũng không gài thêm một dòng giải thích nào để tự cứu. Nhưng việc một vết cắt được ghi chép chính xác không khiến nó ngừng đau. Tôi lưu tệp vào thư mục riêng, gửi xác nhận đã nhận cho Giang Lệ, rồi đứng dậy rửa mặt. Trong gương, sắc mặt tôi nhợt như người vừa đi qua một đêm dài hơn tám tiếng. Tôi không trang điểm đậm. Hôm nay không phải ngày để che mệt mỏi bằng lớp phấn mịn; hôm nay, tôi cần tỉnh táo đủ để không bị cảm xúc kéo sang bên nào.

Khi tôi mở cửa phòng, Tạ Hoài Châu đang đứng ở cuối hành lang. Anh mặc vest đen, cà vạt thắt ngay ngắn, dáng người vẫn thẳng như mọi ngày, chỉ có đôi mắt là cho thấy đêm qua anh cũng không ngủ. Giữa chúng tôi là lối đi chưa đầy năm mét, nhưng không ai bước lại gần trước. Anh nhìn tôi, giọng thấp: “Tôi đã gửi cùng lúc cho cô và Giang Lệ.”

“Tôi thấy rồi.” Tôi đáp.

“Trong cuộc họp hôm nay, cô không cần nói thay tôi.”

Tôi chỉnh lại dây túi trên vai. “Tôi cũng không định nói thay anh.”

Một khoảng lặng rơi xuống. Hoài Châu gật đầu rất nhẹ, như thể đã nhận một câu trả lời đúng thủ tục nhưng không nhẹ hơn chút nào. Thang máy mở ra, chúng tôi bước vào cùng lúc, mỗi người đứng một bên. Trên mặt kim loại phản chiếu, tôi thấy bóng mình và bóng anh song song, gần đến mức chỉ cần nghiêng người là chạm, nhưng lạnh đến mức không ai muốn thử. Khi thang máy xuống tầng hầm, anh nói: “Nếu Chấn Đông dùng chuyện cô bị vu truy cập trái phép để ép quyền, tôi sẽ yêu cầu tách vụ việc cá nhân khỏi nghị trình điều hành.”

“Đừng bảo vệ tôi bằng cách quyết định thay tôi nữa.” Tôi nhìn con số tầng thay đổi chậm rãi. “Nếu họ nhắc tên tôi, tôi tự trả lời.”

Lần này anh không im lặng quá lâu. “Được.”

Kính Vân lúc tám giờ sáng không giống một tập đoàn công nghệ, mà giống một bệnh viện trước ca phẫu thuật lớn. Hành lang tầng hội đồng sáng lạnh, người đi qua đều hạ giọng, tài liệu được kẹp trong bìa đen, điện thoại đặt úp xuống như sợ một thông báo mới cũng đủ khiến vết nứt trên tường lan rộng. Tần Mặc đứng gần cửa phòng họp, tay cầm cốc cà phê đã nguội. Anh nhìn tôi trước, rồi nhìn Hoài Châu, ánh mắt lướt qua khoảng cách giữa chúng tôi một nhịp rất nhanh nhưng không hỏi gì. Người thông minh đôi khi không cần hỏi để biết một đêm có thể phá hỏng nhiều thứ hơn một cuộc bỏ phiếu.

“Danh mục tôi nhận được rồi.” Tần Mặc nói với Hoài Châu. “Tôi đã đóng dấu thời gian nhận, giữ bản sao kiểm chứng.”

Hoài Châu gật đầu. “Không chỉnh sửa.”

“Anh yên tâm, lần này tôi không để ai bảo mình chậm một bước.” Tần Mặc nói câu ấy như đùa, nhưng khóe miệng không hề cong lên. Rồi anh quay sang tôi. “Lát nữa nếu họ hỏi về quyền truy cập của cô, chỉ trả lời phần cô chắc. Phần hệ thống để tôi.”

Tôi đáp: “Tôi không nhận phần mình không làm.”

“Tốt.” Anh nhướng mày. “Câu đó nghe giống người còn sống.”

Cửa phòng họp mở ra. Tôi bước vào với tư cách nhân sự liên quan trong tổ điều tra nội bộ, không có quyền biểu quyết, không có ghế cố định ở bàn chính. Tên tôi được đặt trên một tấm bảng nhỏ ở hàng ghế sau, ngay cạnh Tần Mặc và đại diện pháp chế. Hoài Châu đi lên vị trí CEO, còn Tạ Chấn Đông đã ngồi ở phía đối diện từ trước. Ông ta mặc bộ vest xám nhạt, vẻ mặt ôn hòa như người chỉ đến để thu dọn một căn phòng sau cơn bão, không phải người đã âm thầm tháo từng con ốc của mái nhà.

Tạ Kiến Sơn ngồi ở đầu bàn. Ông cụ không nhìn tôi lâu, cũng không nhìn Hoài Châu lâu. Ánh mắt ấy đi qua mọi người như một chiếc cân cũ đã quen đo lợi ích hơn đúng sai. Thư ký hội đồng đọc nghị trình bổ sung: tái phân bổ quyền điều hành Thiên Bình; thiết lập cơ chế CEO tạm thời; đóng băng các quyết định chiến lược do CEO đương nhiệm phê duyệt trong thời gian điều tra. Mỗi câu chữ đều được bọc bằng từ “tạm thời”, nhưng tôi hiểu rất rõ, trong hội đồng quản trị, có những thứ một khi bị lấy đi bằng chữ tạm thời sẽ không bao giờ được trả lại nguyên vẹn.

Tạ Chấn Đông lên tiếng trước, giọng vẫn ôn hòa. “Tôi không phủ nhận những năm qua Hoài Châu đã làm nhiều việc cho Kính Vân. Nhưng bê bối Thiên Bình đã vượt khỏi phạm vi kỹ thuật. Thị trường nghi ngờ chúng ta, đối tác yêu cầu người chịu trách nhiệm, truyền thông đang chờ một biểu hiện thay đổi. Trong khi đó, CEO đương nhiệm lại để một nhân viên đang bị nghi truy cập trái phép tham gia sâu vào tổ điều tra, sau đó còn phát sinh quan hệ hôn nhân với người này. Dù động cơ là gì, về quản trị, đây là xung đột lợi ích không thể bỏ qua.”

Không khí trong phòng lập tức nặng xuống. Tôi nghe thấy tiếng bút của một thành viên hội đồng dừng trên giấy. Hoài Châu không nhìn tôi. Anh chỉ đặt tay lên mặt bàn, giọng bình tĩnh: “Tôi đề nghị sửa cách gọi. Lâm Tri Ý không phải nhân viên đang bị xác định vi phạm. Cô ấy là người bị nghi vấn trong một vụ giả mạo tài khoản chưa kết luận. Kết quả kiểm tra sơ bộ cho thấy thời điểm truy cập bất thường không phù hợp với vị trí thiết bị cá nhân của cô ấy.”

“Và kết quả đó do ai kiểm tra?” Chấn Đông hỏi. “Tần Mặc, người của anh. Tổ điều tra do anh lập. Tuyến pháp lý do vợ anh ủy quyền. Hoài Châu, anh không thấy mọi thứ đang xoay quanh một vòng tròn do chính anh vẽ ra sao?”

Có người khẽ gật đầu. Một cổ đông độc lập nói rất chậm: “Tôi không kết luận cô Lâm có lỗi. Nhưng niềm tin thị trường không thể đợi từng dòng log được giải thích. Chúng ta cần một người tách khỏi xung đột hiện tại để ổn định tình hình.”

Hoài Châu nhìn sang người đó. “Nếu hội đồng cần cơ chế giám sát độc lập, tôi đồng ý. Nếu cần khóa mọi thay đổi dữ liệu gốc, tôi đồng ý. Nhưng chuyển toàn bộ quyền điều hành Thiên Bình và quyền phê duyệt truy cập lõi cho một văn phòng CEO tạm thời trong lúc chứng cứ chưa được niêm phong là rủi ro lớn hơn bê bối truyền thông.”

Tạ Chấn Đông cười nhẹ. “Anh đang nói rằng hội đồng không đủ năng lực giám sát tôi?”

“Tôi đang nói rằng bất kỳ ai, bao gồm cả tôi, cũng không nên có quyền chạm vào dữ liệu gốc khi mình có lợi ích trực tiếp trong kết quả điều tra.”

Câu ấy khiến vài người ngẩng đầu. Tôi biết Hoài Châu vừa tự cắt một phần đường lui của mình. Anh không nói “đừng trao cho Chấn Đông”, mà nói “đừng trao cho bất kỳ ai”. Đó là lập luận đúng, nhưng không phải lúc nào lập luận đúng cũng thắng được nỗi sợ. Tạ Chấn Đông chỉ cần thị trường sợ đủ nhiều, hội đồng sẽ chọn một chiếc ghế có người ngồi hơn là một nguyên tắc chưa đem lại giá cổ phiếu ổn định.

Khi tên tôi được nhắc lần thứ ba, tôi giơ tay. Thư ký hơi khựng lại. Tạ Chấn Đông nhìn tôi bằng vẻ khoan dung được luyện rất kỹ. “Cô Lâm, đây là phần thảo luận của hội đồng.”

“Tôi biết.” Tôi đứng dậy. “Tôi không can thiệp vào quyền biểu quyết. Tôi chỉ yêu cầu ghi vào biên bản một điểm kỹ thuật: nếu hội đồng dùng lý do nghi vấn truy cập của tôi để tái phân bổ quyền điều hành, thì trước khi nghị quyết có hiệu lực, toàn bộ log liên quan đến tài khoản của tôi, Thiên Bình và R-08-LTV cần được niêm phong bởi bên thứ ba. Nếu không, bất kỳ thay đổi nào sau cuộc họp hôm nay cũng sẽ không thể phân biệt là hành vi điều tra hay hành vi hợp thức hóa chứng cứ.”

Trong phòng im đi một nhịp. Tần Mặc dựa lưng vào ghế, mắt sáng lên rất khẽ. Hoài Châu cuối cùng cũng nhìn tôi, nhưng tôi không nhìn lại anh. Tôi nhìn thẳng về phía Tạ Kiến Sơn. Ông cụ chậm rãi đặt ngón tay lên mép tài liệu, không nói đồng ý hay phản đối.

Tạ Chấn Đông vẫn cười. “Cô đang ám chỉ tôi sẽ sửa chứng cứ?”

“Tôi đang ám chỉ quy trình tốt không nên phụ thuộc vào nhân phẩm của bất kỳ ai.” Tôi đáp. “Kể cả tôi.”

Một thành viên pháp chế ho nhẹ, rồi nói đề xuất niêm phong dữ liệu có thể đưa vào phụ lục nghị quyết. Chấn Đông không còn phản đối ngay. Ông ta quá hiểu nếu bác bỏ yêu cầu đó trước mặt cả hội đồng, ông ta sẽ biến mình thành người có lý do để sợ dữ liệu bị khóa. Vì vậy ông ta gật đầu, vẫn bằng vẻ rộng lượng của người lớn. “Được. Cứ ghi vào. Nhưng việc niêm phong không làm thay đổi nhu cầu quản trị cấp bách.”

Phiếu bầu bắt đầu lúc chín giờ mười bảy. Trên màn hình lớn, từng lựa chọn hiện lên bằng màu xanh lạnh. Tôi ngồi ở hàng ghế sau, hai tay đặt trên đầu gối, cảm giác mình đang nhìn một ca phẫu thuật mà bệnh nhân vẫn còn tỉnh. Kết quả cuối cùng không bất ngờ: quá bán đồng ý thiết lập cơ chế CEO tạm thời trong sáu tuần, Tạ Chấn Đông phụ trách điều hành Kính Vân và Thiên Bình, Tạ Hoài Châu tạm dừng quyền phê duyệt chiến lược, chỉ giữ vai trò cố vấn chuyển giao và chịu trách nhiệm cung cấp tài liệu cho ủy ban giám sát.

Không ai vỗ tay. Những quyết định thật sự lạnh lẽo thường không cần âm thanh. Hoài Châu ngồi rất yên khi quyền của mình bị đọc thành từng dòng. Tôi đã từng thấy anh đứng trước hội đồng bảo vệ tôi bằng một phiếu chống lại cả phòng họp. Hôm nay, tôi thấy cả phòng họp lấy đi ghế của anh bằng những câu chữ hoàn chỉnh hơn, hợp lệ hơn, khó phản bác hơn. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không tha thứ cho anh. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận cảm giác trong lòng mình hơi siết lại, như nhìn một người quen đứng giữa nơi từng thuộc về mình mà không còn được phép gọi nó là của mình nữa.

Tạ Kiến Sơn gõ nhẹ xuống bàn. “Nghị quyết có hiệu lực ngay sau khi thư ký hoàn tất biên bản. Hoài Châu, con nghỉ một thời gian.”

Hoài Châu ngước mắt. “Tôi sẽ bàn giao theo đúng danh mục. Nhưng tôi yêu cầu bản sao dữ liệu niêm phong được gửi đồng thời cho ủy ban giám sát, pháp chế và nhân sự liên quan trong vụ việc.”

Tôi biết “nhân sự liên quan” là ai. Nhưng lần này anh không nói thay tôi, cũng không quyết định tôi nên nhận gì. Anh chỉ đưa tôi vào cùng một nhóm quyền được biết trước mặt hội đồng. Chấn Đông nhìn chúng tôi, nụ cười nhạt hơn một chút. “Tất nhiên. Mọi thứ sẽ theo quy trình.”

Cuộc họp kết thúc lúc chín giờ ba mươi hai. Khi chúng tôi ra khỏi phòng, bảng tên trước văn phòng CEO đã có người tháo xuống. Không ai nói việc ấy quá nhanh, vì trong Kính Vân, tốc độ luôn được gọi là hiệu suất nếu người có quyền muốn nó nghe hợp lý. Tạ Chấn Đông đi vào văn phòng trước, dừng lại cạnh chiếc ghế da màu đen sau bàn làm việc. Ông ta không vội ngồi ngay, mà quay đầu nhìn Hoài Châu, rồi nhìn tôi.

“Tạm thời thôi.” Ông ta nói, giọng ôn hòa đến mức gần như thân thiết. “Nhưng trong thời gian tạm thời đó, tôi hy vọng mọi người nhớ rõ ai là người ký lệnh cuối cùng.”

Ông ta ngồi xuống chiếc ghế CEO. Khoảnh khắc ấy rất yên, nhưng tôi lại nghe như có một cánh cửa khác vừa bị khóa lại. Màn hình bên cạnh sáng lên vì thư ký gửi lệnh đầu tiên của quyền CEO tạm thời: đóng băng toàn bộ quyền truy cập của Lâm Tri Ý vào các kho dữ liệu liên quan Thiên Bình, R-08-LTV và hồ sơ lịch sử Lâm Thừa Viễn, chờ rà soát lại tư cách tham gia điều tra.

Điện thoại tôi rung đúng lúc dòng chữ ấy hiện ra. Tin nhắn của Tần Mặc chỉ có một câu: “Kho dữ liệu cũ chưa kịp chuyển phân quyền. Nếu cô muốn tự xem thứ họ sắp khóa, cô còn hai mươi bảy phút.”

Tôi tắt màn hình điện thoại, ngẩng đầu nhìn người đàn ông vừa ngồi vào ghế CEO, rồi nhìn thoáng qua Hoài Châu ở phía bên kia cửa kính. Lần này, tôi không bước vào kế hoạch của anh. Tôi quay người, đi về phía thang máy dẫn xuống tầng lưu trữ cũ, tự chọn bàn cờ của mình.