Chương 26 - Chương 26: Khoảng Cách Một Cánh Cửa
Chương 26: Khoảng Cách Một Cánh Cửa
Xe rời khỏi nhà cũ họ Tạ lúc gần nửa đêm. Cổng sắt sau lưng khép lại rất khẽ, nhưng âm thanh ấy vẫn khiến tôi có cảm giác như một thứ gì đó vừa bị khóa ở phía sau, không phải một bữa tối, cũng không phải một câu hỏi chưa được trả lời, mà là phần lòng tin cuối cùng tôi từng miễn cưỡng đặt vào người ngồi cách mình chưa đầy một mét. Tạ Hoài Châu không ngồi cạnh tôi. Anh chọn ghế phụ phía trước, để tôi một mình ở hàng ghế sau. Trên kính xe, bóng anh chỉ là một đường nghiêng rất mờ, vai thẳng, gáy cứng, giống như chỉ cần thả lỏng một chút thì mọi thứ anh cố giữ trong im lặng sẽ đổ sụp.
Tài xế hỏi có về thẳng căn hộ hay không. Hoài Châu đáp một tiếng “ừ”, rồi bổ sung rất thấp: “Đi tuyến có camera công cộng, không đi đường tắt.” Nếu là một giờ trước, có lẽ tôi sẽ hiểu câu ấy như một cách anh bảo đảm an toàn cho tôi sau khi Tạ Chấn Đông cố kéo chuyện vào bàn ăn nhà họ Tạ. Nhưng đêm nay, ngay cả sự chu đáo cũng mang hình dạng của kiểm soát. Anh quen chọn tuyến đường, chọn thời điểm, chọn phạm vi rủi ro được phép xảy ra. Còn tôi ngồi phía sau, nhìn ánh đèn đường lướt qua cửa kính, tự hỏi trong tám năm qua đã có bao nhiêu người cũng từng được bảo vệ bằng cách bị giữ ở ngoài sự thật.
“Về R-08,” anh lên tiếng khi xe vừa qua khỏi khu biệt thự, “tôi sẽ lập danh mục độc lập cho Giang Lệ trước tám giờ sáng.”
“Tôi không hỏi lịch làm việc của anh.” Tôi nói.
Bóng anh trong kính hơi khựng lại. “Tôi biết.”
“Anh không biết.” Tôi nhìn hàng cây tối đen bên ngoài. “Nếu biết, anh đã hiểu vấn đề không nằm ở việc anh có lập danh mục hay không. Vấn đề là trước khi metadata hiện ra, tôi không nằm trong danh mục người cần được biết.”
Trong xe có một khoảng lặng dài. Tài xế nhìn thẳng phía trước, cố làm như mình không tồn tại. Hoài Châu không quay đầu lại. Có lẽ vì quay lại cũng không biết nhìn tôi bằng ánh mắt nào cho đúng. Từ ngày gặp anh, tôi đã quen với một Tạ Hoài Châu có đáp án cho mọi tình huống: hội đồng ép quyền, truyền thông vây hỏi, hệ thống bị can thiệp, tài khoản của tôi bị giả mạo. Anh luôn có phương án dự phòng, có câu trả lời, có giới hạn thiệt hại. Nhưng khi người cần được trả lời là tôi, khi câu hỏi không nằm trên biên bản mà nằm trong lòng tin, anh lại im lặng đến mức khiến tôi hiểu rằng anh chưa từng chuẩn bị cho khả năng mình cũng là người gây tổn thương.
Căn hộ sáng một ngọn đèn nhỏ ở lối vào khi chúng tôi trở về. Không có người giúp việc, không có âm thanh thừa, chỉ có hệ thống cảm biến nhận diện chủ nhà rồi tự động mở khóa. Trước đây tôi từng nghĩ nơi này lạnh, nhưng ít nhất sự lạnh lẽo ấy thẳng thắn. Nó không giả làm một bữa cơm gia đình, không dùng canh nóng để phủ lên hồ sơ bị giấu, cũng không gọi tên cha tôi bằng giọng của người lớn hiểu chuyện. Tôi đổi giày, đặt túi xuống, vừa định đi thẳng về phòng thì Hoài Châu đứng lại cách tôi vài bước.
“Đêm nay cô dùng phòng ngủ chính đi. Tôi sang thư phòng.”
Tôi dừng tay trên quai túi. “Không cần.”
“Cô cần nghỉ ngơi.”
“Tôi cần quyền được biết, không cần anh nhường phòng.” Tôi quay lại nhìn anh. Ánh đèn lối vào khiến gương mặt anh nhợt hơn thường ngày, dưới mắt có một quầng mệt rất nhạt. “Hoài Châu, đừng biến mọi thứ thành chăm sóc. Một cái giường, một cốc nước nóng, một tuyến đường an toàn, tất cả đều không trả lời được câu hỏi tôi đã hỏi ở bàn ăn.”
Anh im lặng. Lần này sự im lặng không còn giống né tránh, mà giống một người đã đặt tay lên vết nứt nhưng không biết nếu chạm mạnh hơn thì nên giữ lại hay để nó vỡ hẳn. Rất lâu sau, anh nói: “Nếu metadata không hiện ra, tôi vẫn sẽ nói với cô.”
Tôi nhìn anh. “Khi nào?”
Câu hỏi cũ trở lại giữa hành lang căn hộ, không có bà Tạ, không có Tạ Chấn Đông, không có bàn ăn hay thể diện gia tộc để che chắn. Chỉ có tôi, anh, và khoảng không rất gần nhưng không ai bước qua được. Hoài Châu mở môi, rồi khép lại. Đáp án ấy đã muộn đến mức dù anh nói ra bây giờ, nó cũng không còn là đáp án nữa, mà chỉ là một giả thiết được sửa sau khi sự thật tự lộ diện.
“Tôi hiểu rồi.” Tôi nói, rồi đi về phòng.
Cửa khép lại sau lưng tôi bằng một tiếng rất nhỏ. Tôi tựa lưng vào cửa vài giây, cảm nhận mặt gỗ lạnh áp qua lớp áo mỏng. Chỉ cách nhau một cánh cửa, nhưng lần đầu tiên tôi thấy khoảng cách giữa chúng tôi rõ ràng đến vậy. Trước đây, khi sống chung theo hợp đồng, cánh cửa này là ranh giới an toàn. Nó nói rằng cuộc hôn nhân này có điều khoản, có giới hạn, có một phần đời riêng mà không ai được xâm phạm. Đêm nay, nó biến thành một thứ khác. Nó không bảo vệ tôi khỏi anh; nó nhắc tôi rằng có những cánh cửa anh đã đứng trước rất lâu mà không gõ.
Điện thoại rung lên. Là Hứa Nghiên. Có lẽ Giang Lệ đã gửi cho cô một phần tình hình theo đúng quyền pháp lý đã được ủy quyền, hoặc có lẽ chỉ cần tôi không nhắn gì sau bữa tối nhà họ Tạ, cô cũng đủ đoán đã xảy ra chuyện. Tôi nhận máy, chưa kịp nói, đầu dây bên kia đã hỏi: “Cậu đang ở đâu?”
“Căn hộ.”
“Ở cùng anh ta?”
“Cùng một căn hộ.” Tôi nhìn cánh cửa trước mặt. “Không hẳn là cùng một nơi.”
Hứa Nghiên im lặng một lúc, rồi giọng cô dịu xuống hiếm thấy. “Tri Ý, tách hai việc ra. Một là anh ta có lỗi với cậu vì giấu thông tin liên quan cha cậu. Hai là lời thừa nhận của anh ta vẫn có giá trị chứng cứ. Đừng vì đau mà bỏ quy trình, nhưng cũng đừng vì quy trình mà ép mình tha thứ nhanh.”
Tôi bật cười rất khẽ. “Cậu càng ngày càng giống Giang Lệ.”
“Không, Giang Lệ sẽ nói dài hơn và lạnh hơn. Tớ chỉ nói theo kiểu bạn thân: đừng để một bát cháo, một cốc nước, hay một câu ‘tôi muốn bảo vệ cô’ làm mềm đi chỗ lẽ ra phải cứng. Chăm sóc nhỏ không thể thay thế quyền lớn.”
Tôi không đáp ngay. Ngoài cửa có tiếng bước chân rất nhẹ đi qua rồi dừng lại. Tôi biết là Hoài Châu. Anh không gõ, chỉ đứng đó một lát, như thể ngay cả việc tạo ra âm thanh cũng cần sự cho phép của tôi. Hứa Nghiên ở đầu dây bên kia hỏi tôi còn nghe không. Tôi nói còn, nhưng mắt vẫn nhìn xuống khe sáng dưới cửa. Cái bóng của anh đổ qua đó, dài và mờ, rồi biến mất.
Sau khi cúp máy, tôi mở laptop. Tin nhắn của Giang Lệ đã nằm trong hộp thư mã hóa: mẫu danh mục hồ sơ liên quan Lâm Thừa Viễn, yêu cầu Hoài Châu bổ sung nguồn tiếp cận, thời điểm tiếp cận, quyền sử dụng, người chứng kiến, và trạng thái chứng cứ. Tất cả đều đúng quy trình. Tất cả đều là thứ tôi từng yêu cầu từ ngày bước vào cuộc chiến này. Nhưng khi nhìn các cột trống trên biểu mẫu, tôi bỗng thấy buồn cười. Một người có thể lập danh mục cho bí mật rất chính xác sau khi bị phát hiện, nhưng không có biểu mẫu nào ghi được cảm giác của người bị giấu: không phải tức giận thuần túy, không phải thất vọng thuần túy, mà là cảm giác mình đã từng đứng trong kế hoạch của người khác với tư cách một biến số hữu dụng hơn là một con người có quyền tự chọn.
Mười lăm phút sau, tiếng gõ cửa vang lên. Chỉ một tiếng, rất nhẹ. Tôi không mở.
“Là tôi.” Giọng Hoài Châu ở bên ngoài thấp hơn thường ngày. “Tôi để nước ấm và thuốc dạ dày trước cửa. Tối nay cô chưa ăn gì.”
Tôi nhìn cửa. “Tôi biết mình chưa ăn.”
Bên ngoài yên vài giây. “Tôi không có ý ép cô nhận.”
“Nhưng anh vẫn đặt ở đó.”
Không có tiếng trả lời. Tôi đứng dậy, mở cửa. Hoài Châu đứng chếch sang một bên, cách ngưỡng cửa nửa bước, tay không chạm vào khay trên sàn. Trên khay có một ly nước ấm, một vỉ thuốc dạ dày và một bát cháo trắng còn bốc hơi rất nhẹ. Không phải món cầu kỳ. Không phải kiểu lấy lòng lộ liễu. Chính vì vậy nó càng khó chịu hơn. Anh hiểu tôi ghét những thứ quá mức, nên anh chọn cách vừa đủ; anh hiểu tôi không ăn được nhiều, nên chọn thứ dễ nuốt; anh hiểu tôi sẽ không nhận nếu anh cầm trên tay, nên đặt nó trước cửa như một lựa chọn. Tất cả đều tinh tế, đúng mực, không vượt ranh giới. Nhưng đêm nay, đúng mực cũng không đủ.
“Tám năm trước,” tôi hỏi, giọng mình bình tĩnh đến mức xa lạ, “khi cha tôi bị phong tỏa hồ sơ, có ai cũng đặt một ly nước trước cửa rồi nói rằng họ chỉ muốn ông ấy ổn hơn không?”
Mặt Hoài Châu trắng đi rất khẽ. Anh không đáp. Tôi cúi xuống, bưng khay lên, đưa lại cho anh.
“Tôi không cần anh chăm sóc thay cho câu trả lời.”
Anh nhìn khay trong tay tôi, rồi nhìn tôi. Trong mắt anh có một thứ gì đó rất nặng, nhưng tôi không muốn gọi tên nó. Hối hận cũng được, đau lòng cũng được, tất cả đều là cảm xúc của anh. Còn cảm xúc của tôi đã bị đặt sau kế hoạch của anh quá lâu rồi. Nếu tôi tiếp tục vì một chút dịu dàng mà tự thuyết phục mình rằng anh có lý do, vậy tôi khác gì đang giúp anh hoàn thành nốt việc kiểm soát cách tôi được phép đau.
“Tôi xin lỗi.” Anh nói.
Lần đầu tiên, câu xin lỗi ấy không đi kèm giải thích. Không có “vì tình hình lúc đó”, không có “tôi sợ cô gặp nguy hiểm”, không có “tôi không còn lựa chọn”. Chỉ có ba chữ rơi xuống giữa chúng tôi, đơn giản đến mức gần như vụng về. Nhưng một lời xin lỗi đúng hơn không có nghĩa là vết nứt lập tức liền lại. Tôi gật đầu rất nhẹ, xem như đã nghe, rồi đặt khay xuống sát phía ngoài ngưỡng cửa.
“Ngày mai gửi danh mục cho tôi cùng lúc với Giang Lệ.” Tôi nói.
“Được.”
“Không phải sau khi anh lọc rủi ro.”
“Không lọc.”
“Không phải sau khi anh đánh giá thứ nào tôi nên biết.”
“Không đánh giá thay cô.”
Tôi nhìn anh thêm một giây. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đêm nay anh trả lời được một câu hỏi theo cách tôi cần nghe. Nhưng nó đến sau quá nhiều khoảng im lặng, nên tôi chỉ nói: “Vậy bắt đầu từ việc để tôi yên.”
Hoài Châu lùi lại. Tôi đóng cửa. Lần này tiếng khóa không lớn, nhưng trong căn phòng yên tĩnh, nó rõ đến mức giống một dấu chấm hết tạm thời. Tôi không ăn cháo, cũng không uống nước. Dạ dày vẫn âm ỉ đau, nhưng cơn đau ấy thuộc về tôi, ít nhất là điều tôi tự biết và tự quyết.
Gần một giờ sáng, điện thoại lại rung. Người gửi là Tần Mặc. Tin nhắn rất ngắn: “Chấn Đông vừa yêu cầu triệu tập hội đồng khẩn lúc tám giờ ba mươi. Nghị trình bổ sung: tái phân bổ quyền điều hành Thiên Bình và xem xét cơ chế CEO tạm thời. Anh ta đang ra tay trong lúc hai người rạn nứt.”
Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ ấy. Bên ngoài cửa, điện thoại của Hoài Châu cũng rung lên gần như cùng lúc. Không ai gõ cửa. Không ai gọi tên ai. Chúng tôi chỉ cách nhau một cánh cửa, cùng nhìn thấy một bàn cờ đang đổi thế trong đêm, nhưng lần này, tôi không bước ra để đứng vào kế hoạch của anh nữa.
