Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 20: Truy Cập Trái Phép

Chương 20: Truy Cập Trái Phép

Tôi nhìn câu cuối cùng vừa gửi cho Giang Lệ, ngón tay vẫn đặt trên mép bàn phím nhưng không nhấn xuống nữa. Màn hình trước mặt sáng đến nhức mắt. Trong thuộc tính file, cái tên Lâm Tri Ý nằm ở vị trí người chỉnh sửa cuối cùng, sạch sẽ đến mức không để lại một khe hở nào cho lời giải thích. Tôi từng nghĩ dữ liệu công bằng hơn con người. Nhưng lúc này, chính dữ liệu đang chĩa mũi dao về phía tôi.

Điện thoại rung gần như ngay lập tức. Giang Lệ không chào hỏi, giọng thấp và nhanh. “Đừng chạm vào bàn phím nữa. Không đóng file, không tắt máy, không rút mạng. Tôi đang kích hoạt khóa workspace từ phía pháp chế.” Tôi đáp rất khẽ. Trên thanh trạng thái, chấm đỏ cạnh file nhấp nháy thêm hai lần rồi chuyển sang màu xám. Một dòng cảnh báo bật lên: không thể thực hiện thao tác do khu vực làm việc đang bị đóng băng phục vụ điều tra.

Những đồng nghiệp còn lại bắt đầu quay đầu nhìn sang. Không ai hỏi chuyện gì, nhưng sự im lặng lan ra nhanh hơn bất kỳ thông báo nội bộ nào. Trưởng nhóm từ phòng họp nhỏ bước ra. “Tri Ý, có vấn đề sao?” Tôi rút tay khỏi bàn, đặt hai bàn tay lên đầu gối để mọi người đều thấy tôi không thao tác thêm. “File đối chiếu trên workspace bị thay đổi sau khi em rời máy. Em đã báo pháp chế khóa hiện trường số.” Tôi cố tình dùng chữ hiện trường, vì trước khi ai kịp biến tôi thành người gây án, đây phải là một vụ việc được bảo toàn chứng cứ.

Mười phút sau, Giang Lệ đến cùng an ninh dữ liệu và kiểm soát nội bộ. Tần Mặc xuất hiện sau cùng, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng. Vẻ châm chọc thường ngày biến mất sạch. Anh ta liếc qua màn hình của tôi, rồi nói với người an ninh bên cạnh: “Chụp ảnh trạng thái, ghi thời gian hệ thống, niêm phong endpoint. Không ai đăng nhập bằng tài khoản quản trị trên máy này.” Người kia gật đầu, đọc mã sự cố: IR-SEC-020A. Con số ấy rơi xuống bàn tôi lạnh như một dấu niêm phong mới.

Giang Lệ yêu cầu tôi thuật lại toàn bộ quá trình từ lúc lưu file đến lúc phát hiện bất thường. Tôi nói chậm, từng mốc thời gian một: 18:31 lưu phiên bản TB_HL_crosscheck_LTY_v03; 18:33 tạo giá trị kiểm tra; 18:35 gửi thông báo cho Giang Lệ và Tần Mặc; 18:42 xuống phòng hồ sơ cùng Giang Lệ; 18:56 quay lại tầng mười tám; 18:59 mở thuộc tính file. Mỗi con số được ghi vào biên bản tạm thời. Tôi không thêm cảm xúc, không nói mình bị hại. Ở Kính Vân, lời người yếu thế quá dễ bị gọi là biện minh. Tôi chỉ có thể để thời gian nói trước.

Tần Mặc mở bảng audit trên máy tính bảng, đặt nó lên bàn họp phụ cạnh chỗ tôi. Anh ta không để tôi chạm vào, chỉ xoay màn hình để Giang Lệ và kiểm soát nội bộ cùng nhìn. “18:47, tài khoản LTY-RISK thực hiện cập nhật metadata và ghi đè một phần nội dung trong file đối chiếu. 18:49, cùng tài khoản đó phát sinh một yêu cầu xuất gói dữ liệu từ vùng tham chiếu Thiên Bình. 18:50, hệ thống tạo staging link nội bộ, chưa xác nhận rời khỏi mạng Kính Vân.” Anh ta dừng lại một nhịp rất ngắn. “Tên gói xuất là TB_RAW_DELTA_HL_REF.”

Tôi nghe thấy có ai đó hít vào sau lưng mình. Dữ liệu thô Thiên Bình, delta đầu vào và tham chiếu HL. Ba cụm từ đứng cạnh nhau đủ để biến một chuyên viên dữ liệu thành nội gián trong bất kỳ biên bản điều tra nào. Tôi nhìn Tần Mặc. “Quyền của tôi chiều nay là quyền đọc. Không có quyền xuất.” Anh ta không tránh mắt tôi, nhưng câu trả lời của anh ta khiến sống lưng tôi lạnh hơn. “Trên log quyền hạn, không có dấu hiệu nâng quyền. Yêu cầu xuất đi qua token tạm thời gắn với mã nhiệm vụ của cô.”

“Không thể.” Tôi nói rất nhỏ, nhưng cả khu làm việc đều nghe thấy. “Mã nhiệm vụ IR-TB-HL-019 chỉ cấp quyền đọc bốn tiếng. Tôi đã ghi rõ trong thông báo và biên bản họp.” Tần Mặc gõ nhẹ lên cạnh máy tính bảng. “Vì vậy mới nghiêm trọng. Hoặc cơ chế cấp token có lỗ hổng, hoặc có người dùng được phiên hợp lệ trước khi quyền bị giới hạn theo cách chúng ta tưởng.” Anh ta ngừng lại trước khi nói hết câu. Tôi hiểu phần còn lại. Hoặc chính tôi đã nói dối, tạo tác vụ trước, rời khỏi chỗ ngồi để dựng ngoại phạm, rồi để hệ thống chạy thay mình.

Trưởng nhóm đứng cách tôi hai bước, sắc mặt khó coi. “Tri Ý, em có từng cài script tự động nào trên workspace không?” Tôi nhìn ông ấy. Câu hỏi ấy nghe trung lập, nhưng nếu được ghi thiếu ngữ cảnh, nó sẽ thành mũi kim khác trong hồ sơ. “Em chỉ dùng mẫu truy vấn đã được phê duyệt. Em không cài tác vụ tự động, không tạo lịch xuất dữ liệu, không dùng công cụ ngoài hệ thống. Xin ghi nguyên văn câu trả lời này vào biên bản.” Giang Lệ lập tức nói: “Ghi nguyên văn.”

Một nam đồng nghiệp ở bàn đối diện lẩm bẩm: “Nhưng nếu staging link đã tạo rồi thì chẳng phải dữ liệu đã bị kéo ra sao?” Câu nói không lớn, nhưng đủ để làm cả căn phòng đổi màu. Tôi quay đầu nhìn anh ta. Lần này tôi không phản bác thay mình. Tôi nói: “Đó là rủi ro cần xử lý ngay. Vì vậy tôi yêu cầu bảo toàn log gốc, khóa link, kiểm tra lịch sử tải xuống, đối soát badge, camera tầng mười tám, camera phòng hồ sơ và ảnh chụp giá trị kiểm tra trước khi file bị đổi. Nếu tôi là người truy cập trái phép, những thứ đó sẽ chứng minh. Nếu không phải, chúng cũng sẽ chứng minh.”

Người của kiểm soát nội bộ ngẩng lên nhìn tôi lâu hơn một giây. Có lẽ anh ta không ngờ người đang bị nghi vẫn còn đủ bình tĩnh để yêu cầu mở rộng phạm vi chứng cứ. Nhưng dưới mặt bàn, móng tay tôi đã bấm vào lòng bàn tay đến đau. Tám năm trước, người ta viết tên Lâm Thừa Viễn cạnh hai chữ phản bội. Hôm nay, họ đang thử viết tên tôi cạnh bốn chữ truy cập trái phép.

Tần Mặc thao tác rất nhanh. “Staging link đã bị vô hiệu hóa. Chưa thấy log tải xuống ra ngoài mạng nội bộ, nhưng có một truy vấn kiểm tra dung lượng ở 18:51.” Anh ta phóng to một dòng sự kiện. Device fingerprint hiện lên bằng một chuỗi ký tự dài, phía sau có ghi: LTY-WKS-18F. Máy trạm của tôi. Tôi nghe tim mình đập mạnh một tiếng. Camera và bản ký nhận có thể chứng minh tôi không ngồi trước máy vào 18:47, nhưng nếu yêu cầu xuất phát từ máy trạm của tôi, câu chuyện sẽ bị đẩy sang hướng khác: tôi đã chuẩn bị mọi thứ từ trước.

Giang Lệ đóng nắp bút. “Tôi là nhân chứng cho việc Lâm Tri Ý có mặt ở phòng hồ sơ từ 18:42 đến 18:56. Nhưng ngoại phạm vật lý không đủ loại trừ khả năng tác vụ hẹn giờ hoặc phiên bị lợi dụng. Chúng ta cần ảnh chụp ổ đĩa, bộ nhớ phiên, lịch sử tiến trình và log từ máy chủ xác thực.” Cô ấy công bằng đến mức không có chút an ủi nào. Nhưng lúc này, chỉ sự công bằng mới giữ chứng cứ không bị bẻ cong.

Thang máy khu văn phòng mở ra lúc 19:24. Tạ Hoài Châu bước vào, phía sau là trợ lý và một người của văn phòng CEO. Không ai báo trước nhưng cả tầng mười tám lập tức yên xuống. Anh nhìn qua máy trạm đã bị dán tem niêm phong, nhìn bảng audit trên tay Tần Mặc, rồi cuối cùng mới nhìn tôi. Ánh mắt anh dừng lại chưa đến một giây. Không có câu hỏi cô có sao không, không có động tác bước đến gần. Anh chỉ nói: “Tình trạng dữ liệu.”

Tần Mặc báo cáo ngắn gọn. File đối chiếu bị sửa. Tài khoản của tôi bị dùng để tạo yêu cầu xuất gói TB_RAW_DELTA_HL_REF. Link chưa rời khỏi mạng nội bộ, nhưng sự kiện đã đủ kích hoạt cảnh báo cấp hội đồng vì liên quan đến dữ liệu mật và ký hiệu HL. Tạ Hoài Châu nghe hết, gương mặt gần như không đổi. “Bảo toàn toàn bộ log. Không cho phép bất kỳ phòng ban nào tự diễn giải trước khi có kết luận kỹ thuật.” Anh dừng một nhịp. “Lâm Tri Ý tạm thời không tham gia xử lý sự cố liên quan đến tài khoản của chính cô. Mọi quyền của cô giữ nguyên trạng thái đóng băng, không mở rộng, không thu hẹp ngoài quyết định bằng văn bản.”

Tôi hiểu vì sao anh nói vậy. Nếu anh lập tức bảo vệ tôi, người khác sẽ nói vợ CEO được che chắn. Nếu anh lập tức đình chỉ tôi, người khác sẽ xem đó là thừa nhận tôi có tội. Anh chọn một đường mỏng tên là quy trình. Nhưng người đứng trên đường ấy là tôi. Tôi muốn hỏi anh có tin tôi không, nhưng câu hỏi đó lúc này sẽ chỉ biến thành áp lực đặt lên một CEO đang bị hội đồng chờ sai lầm.

Thông báo cảnh báo cấp hội đồng đến nhanh hơn chúng tôi tưởng. Máy tính bảng của Giang Lệ rung lên trước, sau đó là máy của Tần Mặc, rồi điện thoại của Tạ Hoài Châu. Dòng tiêu đề màu đỏ hiện trên màn hình: Sự cố truy cập dữ liệu mật – đề nghị xử lý nhân sự liên quan. Người gửi là Văn phòng Hội đồng quản trị, sao gửi Ủy ban kiểm toán và văn phòng Phó chủ tịch. Tôi nhìn thấy hai dòng đầu trong phần tóm tắt: tài khoản Lâm Tri Ý phát sinh yêu cầu xuất dữ liệu vượt phạm vi nhiệm vụ; đề nghị đình chỉ ngay quyền tham gia tổ điều tra để tránh tiêu hủy hoặc can thiệp chứng cứ.

Không khí trong phòng như bị rút cạn. Tạ Hoài Châu nhìn màn hình rất lâu. Trợ lý phía sau anh khẽ nhắc: “Tạ tổng, hội đồng yêu cầu phản hồi trong ba mươi phút. Vì quan hệ hôn nhân, họ cũng đề nghị anh không trực tiếp phụ trách xác minh ban đầu.” Tôi cúi mắt xuống thẻ nhân viên của mình. Chữ Lâm Tri Ý vẫn nằm dưới logo Kính Vân, ngay ngắn như mọi ngày, nhưng lần đầu tiên tôi có cảm giác nó có thể bị tháo xuống chỉ bằng một câu trong biên bản.

Tôi ngẩng đầu, nhìn Tạ Hoài Châu qua khoảng cách của cả một tầng văn phòng im phăng phắc. Cái bẫy này không chỉ nhằm vào tôi. Nó muốn biến tôi thành nội gián, biến anh thành người có xung đột lợi ích, rồi tách chúng tôi khỏi cùng một bàn chứng cứ trước khi sự thật được kiểm tra. Trên màn hình của anh, văn bản đình chỉ chờ phê duyệt sáng lạnh như một con dấu treo giữa không trung. Hội đồng không hỏi tôi có truy cập trái phép hay không. Họ đã viết xong câu trả lời.