Chương 21: Anh Tin Dữ Liệu Hay Tin Tôi?
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 21: Anh Tin Dữ Liệu Hay Tin Tôi?
Ba mươi phút không dài, nhưng đủ để một người bị đóng dấu lên hồ sơ cả đời. Tôi nhìn đồng hồ ở góc màn hình của Tần Mặc nhảy sang 19:25, rồi 19:26. Mỗi phút trôi qua giống một dòng log lạnh lùng được ghi thêm. Trên máy Tạ Hoài Châu, văn bản đề nghị đình chỉ vẫn sáng, chỉ chờ một cái chạm để biến tôi thành người có lỗi trong biên bản.
Người của văn phòng CEO mở kênh họp khẩn. Danh sách tham dự lần lượt hiện lên: Văn phòng Hội đồng quản trị, Ủy ban kiểm toán, Kiểm soát nội bộ, Pháp chế, An ninh dữ liệu, văn phòng Phó chủ tịch. Sự cố mới phát hiện chưa đầy nửa tiếng, vậy mà những người cần gây sức ép đã có mặt, còn tôi đứng cạnh máy trạm bị niêm phong như một tang vật có thể thở.
Giang Lệ đặt biên bản tạm thời lên bàn. “Trước khi có lệnh bằng văn bản, không ai được thu thẻ, thu thiết bị cá nhân hay yêu cầu Lâm Tri Ý ký xác nhận hành vi.” Người của kiểm soát nội bộ nói đây chỉ là cách ly rủi ro. Giang Lệ nhìn thẳng anh ta. “Vậy xin dùng đúng chữ. Cách ly rủi ro để bảo toàn chứng cứ khác với đình chỉ vì nghi ngờ truy cập trái phép. Biên bản dùng sai chữ sẽ thành định kiến trước điều tra.”
Tôi nghe câu ấy mà cổ họng nghẹn lại. Cha tôi từng bị gọi là phản bội trước khi những con số có cơ hội tự giải thích. Tám năm sau, tên tôi cũng đang bị cân nhắc giữa “nghi vấn” và “vi phạm”.
Tạ Hoài Châu không nhìn tôi. Anh hỏi Tần Mặc: “Bao lâu có ảnh chụp pháp chứng đầu tiên?” Tần Mặc đáp: “Hai mươi phút để khóa ảnh bộ nhớ phiên, bốn mươi phút để trích xuất lịch sử tiến trình an toàn. Nhưng nếu bây giờ thu hồi toàn bộ quyền bằng thao tác cưỡng chế, một số phiên tạm có thể bị dọn sạch theo chính sách bảo mật.” Hoài Châu nói: “Ghi vào phản hồi. Mọi biện pháp nhân sự không được làm mất khả năng truy vết.”
Một người trong kênh họp bật mic. “Tạ tổng, hội đồng không yêu cầu kết luận kỹ thuật ngay. Chúng tôi yêu cầu cô Lâm rời khỏi tổ điều tra để tránh can thiệp chứng cứ. Vì quan hệ hôn nhân giữa hai người, anh cũng nên tự loại khỏi xác minh ban đầu.” Cách ông ta gọi tôi là “cô Lâm” làm tôi lạnh sống lưng. Không phải nhân viên phụ trách IR-TB-HL-019, chỉ là một biến số cần bị đưa ra khỏi phương trình.
Hoài Châu đặt máy tính bảng xuống bàn. “Tôi đồng ý với nguyên tắc tránh xung đột lợi ích. Nhưng hội đồng đang gộp ba việc thành một: bảo toàn chứng cứ, cách ly quyền thao tác và xử lý nhân sự. Việc đầu tiên phải làm ngay. Việc thứ hai tôi đã ra lệnh đóng băng. Việc thứ ba không được dùng ngôn ngữ kỷ luật khi chưa có báo cáo pháp chứng.” Đầu dây bên kia im lặng, rồi một giọng ôn hòa hơn vang lên: “Hoài Châu, cháu đang dùng kỹ thuật câu giờ hay đang bảo vệ người nhà?”
Tôi biết giọng đó. Tạ Chấn Đông không cần xuất hiện ở tầng mười tám. Chỉ một câu qua loa đã đủ khiến hợp đồng hôn nhân của tôi và Hoài Châu biến thành bằng chứng chống lại cả hai. Tấm khiên tạm thời bỗng thành lý do để kết tội.
Hoài Châu đáp: “Tôi đang bảo vệ quy trình.” Tạ Chấn Đông cười nhẹ. “Quy trình cũng yêu cầu anh tránh mặt. Nếu cô ấy trong sạch, điều tra độc lập sẽ trả lại trong sạch. Nếu không, Kính Vân càng không nên chịu thêm nghi ngờ vì một lựa chọn cá nhân.” Hai chữ lựa chọn cá nhân rơi xuống rất khẽ, nhưng đủ khiến tôi cúi mắt. Cuộc hôn nhân này bắt đầu bằng điều khoản, nhưng khi cả hệ thống chờ anh tự tách khỏi tôi, tôi vẫn muốn nghe một câu không thuộc về quy trình.
Tần Mặc bỗng lên tiếng. “Có một điểm cần bổ sung trước khi hội đồng dùng log hiện tại làm căn cứ duy nhất. Mã nhiệm vụ IR-TB-HL-019 của Lâm Tri Ý được cấp profile Read-Scoped, nhưng yêu cầu tạo staging link lúc 18:50 lại mang nhãn E-TempExport. Hai profile này không nên xuất hiện trong cùng một token nếu không có lệnh chuyển lớp từ máy chủ xác thực.” Người của kiểm soát nội bộ hỏi: “Ý anh là hệ thống cấp sai quyền?” Tần Mặc đáp: “Tôi chưa nói vậy. Tôi chỉ nói muốn kết luận cô ấy chủ động xuất dữ liệu thì phải trả lời vì sao token đọc sinh ra yêu cầu xuất, vì sao fingerprint là máy trạm của cô ấy khi cô ấy ở phòng hồ sơ, và vì sao link đủ kích hoạt cảnh báo nhưng chưa có log rời mạng.”
Tôi quay đầu nhìn Tần Mặc. Anh không nhìn lại tôi, nhưng một câu “chưa thể kết luận” đã là bức tường hiếm hoi trước khi hồ sơ đổ sập.
Giang Lệ gõ thêm vào biên bản. “Pháp chế đề nghị phân loại hiện tại là cách ly thao tác phục vụ bảo toàn chứng cứ, không phải đình chỉ kỷ luật. Lâm Tri Ý được yêu cầu không tiếp cận hệ thống liên quan, nhưng vẫn có quyền có mặt khi lấy lời khai và có quyền từ chối ký mọi nội dung kết luận trước điều tra.” Cô ngẩng đầu nhìn tôi. “Cô có ý kiến gì cần ghi không?”
Tôi biết mọi camera trong phòng họp phụ đang nhìn mình. Vì vậy tôi nói chậm: “Tôi chấp nhận cách ly thao tác để bảo toàn chứng cứ. Tôi không chấp nhận bất kỳ biên bản nào ghi hoặc ám chỉ tôi đã truy cập trái phép trước khi hoàn tất pháp chứng. Tôi yêu cầu đối chiếu badge, camera, máy chủ xác thực, lịch sử tiến trình, bản sao giá trị kiểm tra 18:33 và toàn bộ thay đổi metadata của file TB_HL_crosscheck_LTY_v03. Xin ghi nguyên văn.” Giang Lệ nói: “Đã ghi.”
Hoài Châu lúc này mới nhìn sang tôi. Ánh mắt anh rất sâu, nhưng không mềm. Nó giống một mặt hồ bị đóng băng, bên dưới có dòng nước chảy xiết mà người đứng ngoài không được phép thấy. Anh nói với kênh họp: “Tôi sẽ phản hồi hội đồng trong mười phút bằng văn bản. Trước khi có kết luận pháp chứng, tôi không phê duyệt đình chỉ kỷ luật. Nếu hội đồng yêu cầu họp biểu quyết, tôi tham dự với tư cách CEO bị yêu cầu tự loại trừ và sẽ trình bày lý do phản đối.”
Câu ấy làm cả phòng yên xuống. Nó chưa phải bảo vệ tôi theo cách có thể đọc thành tình cảm, nhưng cũng không phải bỏ rơi. Nó giống một đường kẻ anh dùng dao rạch giữa tôi và cái hố hội đồng đã đào sẵn.
Khi kênh họp tạm tắt mic để chờ phản hồi, tôi đứng dậy. “Tạ tổng, tôi có thể nói riêng với anh một phút không?” Trợ lý của anh nhìn Giang Lệ, rồi nhìn camera góc phòng. Hoài Châu hiểu ngay sự do dự đó. Anh nói: “Không tắt camera, không rời khỏi khu vực ghi hình. Phòng kính bên cạnh.” Anh vẫn chọn cách không cho ai cơ hội nói chúng tôi bàn bạc riêng để thống nhất lời khai. Tôi hiểu lý do. Chính vì hiểu, ngực tôi lại đau hơn.
Phòng kính chỉ cách bàn họp vài bước. Tường trong suốt, rèm không kéo, camera ở góc trần vẫn sáng đèn đỏ. Bên ngoài, Tần Mặc cúi đầu gõ báo cáo, Giang Lệ kiểm tra biên bản, những người khác cố tình không nhìn vào nhưng không ai thật sự rời mắt khỏi chúng tôi. Tôi đứng trước mặt Hoài Châu, lần đầu tiên trong tối nay không cần nói cho biên bản nghe.
Anh mở lời trước. “Cô có điều gì chưa ghi vào lời khai?” Tôi nhìn anh rất lâu. “Không. Những gì có thể chứng minh, tôi đã yêu cầu ghi hết rồi.” Anh hỏi: “Vậy cô muốn nói gì?” Tôi đã tưởng mình sẽ bình tĩnh hơn. Tôi đã tưởng sau tám năm sống với cái bóng của cha, tôi đã học được cách không cần ai tin mình trước khi chứng cứ xuất hiện. Nhưng con người không phải hệ thống. Có những thứ dù tự nhủ không cần, đến lúc bị cả phòng đẩy vào góc tường, vẫn sẽ đau vì không nhận được.
Tôi hỏi: “Anh tin dữ liệu hay tin tôi?”
Câu hỏi rơi xuống giữa hai chúng tôi, nhẹ đến mức không làm kính rung, nhưng đủ để mọi âm thanh bên ngoài biến mất trong tai tôi. Hoài Châu nhìn tôi. Vẻ lạnh trên mặt anh không che được sự mệt mỏi sâu nơi đáy mắt. Tôi biết anh là CEO, không thể dùng một câu “tôi tin cô” để thay thế pháp chứng. Nhưng nếu ngay cả anh cũng chỉ xem tôi như một biến số cần tính, tôi lấy gì để tin rằng kết cục của cha tôi sẽ không lặp lại?
Anh không trả lời ngay. Một giây. Hai giây. Năm giây. Bên ngoài phòng kính, điện thoại của trợ lý rung liên tục. Trên màn hình cạnh Tần Mặc, dòng nhắc họp hiện lên: cuộc họp bất thường sẽ bắt đầu sau ba phút. Thời gian chạy rất nhanh, còn Hoài Châu im lặng rất lâu. Tôi bỗng hiểu vì sao im lặng đôi khi còn đau hơn nghi ngờ. Nghi ngờ còn có hình dạng để phản bác; im lặng thì không.
Cuối cùng Hoài Châu nói: “Tôi không thể yêu cầu hội đồng tin cô chỉ vì tôi tin.” Tay tôi siết lại bên người. “Tôi không hỏi hội đồng.” Anh nhìn tôi, môi mím rất nhẹ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi gần như thấy một vết nứt trên thứ bình tĩnh anh luôn dùng để giữ Kính Vân không sụp xuống. Nhưng vết nứt ấy khép lại nhanh hơn tôi kịp nắm bắt. Anh nói: “Tôi sẽ không để họ kết luận bằng nửa dòng log.”
Đó vẫn không phải câu trả lời.
Cửa phòng kính bị gõ hai tiếng. Trợ lý đứng bên ngoài, sắc mặt căng thẳng. “Tạ tổng, hội đồng đã vào phòng họp. Phó chủ tịch Tạ yêu cầu bắt đầu đúng giờ.” Hoài Châu quay người đi. Trước khi mở cửa, anh dừng lại một nhịp, nhưng không quay đầu. “Ở đây. Không ký gì ngoài biên bản lời khai của chính cô. Chờ tôi.”
Hai chữ “chờ tôi” đáng lẽ phải là một lời hứa. Nhưng trong phòng kính sáng trắng, dưới camera đỏ lạnh và bên ngoài là hội đồng đang chờ phán quyết, nó nghe giống một lệnh hơn. Tôi nhìn bóng lưng anh bước ra ngoài, nhìn màn hình lớn sáng lên với hàng loạt ô đại diện lạnh lẽo. Tôi đã hỏi anh tin dữ liệu hay tin tôi. Anh không chọn dữ liệu bề mặt, nhưng cũng chưa chọn tôi bằng một câu rõ ràng. Có lẽ với Tạ Hoài Châu, đó là cách an toàn nhất để giữ tôi sống sót trong ván cờ này. Nhưng với tôi, sự an toàn ấy vẫn đau như bị bỏ lại giữa đường. Khi cửa phòng họp đóng lại, câu hỏi của tôi ở lại trong phòng kính, không có log nào ghi được. Anh im lặng quá lâu.
