Chương 19 - Chương 19: Vợ Hợp Đồng Cũng Là Nhân Viên
Chương 19: Vợ Hợp Đồng Cũng Là Nhân Viên
Câu “Tôi nợ cha cô” của Tần Mặc chưa kịp rơi xuống hết, cánh cửa phòng họp đã mở ra. Giang Lệ cùng hai người của pháp chế bước vào, trên tay là túi niêm phong, máy quét mã và biểu mẫu phụ lục điều tra. Tôi nhìn bản tường trình mỏng trên bàn, rồi nhìn Tần Mặc. Tôi không hỏi anh ta định trả món nợ ấy bằng gì. Tôi chỉ đẩy tập giấy về phía Giang Lệ, giọng khàn hơn bình thường. “Đưa vào phụ lục. Mọi bản sao chỉ lưu trong kho điều tra, không gửi riêng cho tôi.”
Giang Lệ ngẩng mắt nhìn tôi, như thể muốn xác nhận tôi có chắc không. Tôi hiểu ánh mắt ấy. Nếu để bản tường trình đi qua tay tôi trước khi niêm phong, sau này bất kỳ ai cũng có thể nói nó đã bị cảm xúc của tôi làm bẩn. Tần Mặc im lặng ký tên vào từng trang. Khi mã niêm phong được dán lên túi hồ sơ, âm thanh nhựa ép chặt nghe lạnh lẽo như một cánh cửa vừa đóng lại trước mặt tôi.
Cuộc họp kết thúc lúc gần mười hai giờ. Tạ Hoài Châu đứng ở đầu bàn, chờ mọi người ra hết rồi mới nhìn sang tôi. “Chiều nay cô có thể nghỉ. Tôi sẽ yêu cầu bộ phận điều tra cập nhật biên bản qua hệ thống.” Giọng anh vẫn bình tĩnh, nhưng sau khi anh thừa nhận từng biết hồ sơ của cha tôi bị xếp mật cấp hội đồng, giữa chúng tôi đã có thêm một khoảng trống. Nó đủ để mọi câu anh nói đều bị tôi đặt lên bàn cân.
“Tôi không nghỉ.” Tôi thu máy tính vào túi, cài lại khóa kéo từng nấc một để tay mình không run. “Tổ điều tra vừa giao tôi lập bảng đối chiếu mẫu HL giữa dữ liệu Thiên Bình và số định danh kho lạnh. Tôi còn là nhân viên bộ phận Quản trị rủi ro dữ liệu.” Tôi biết anh có thể dùng một câu lệnh để chuyển tôi lên tầng ba mươi hai, tránh khỏi ánh mắt của cả văn phòng. Nhưng nếu tôi thật sự trốn lên đó, từ ngày mai mọi thứ tôi làm sẽ bị gọi là đặc quyền của vợ CEO. Tôi nói: “Vợ hợp đồng cũng là nhân viên. Quyền hạn của tôi phải đến từ chức vụ và nhiệm vụ, không phải từ anh.”
Tạ Hoài Châu không phản bác. Vài giây sau, anh gật đầu. “Vậy mọi quyền truy cập của cô chiều nay sẽ đi qua mã nhiệm vụ của tổ điều tra. Không có lệnh miệng từ tôi, không có file gửi riêng, không có ưu tiên ngoài hệ thống.” Anh dừng một chút. “Cô cần bảo vệ, tôi sẽ để quy trình bảo vệ cô trước.” Tôi chỉ gật đầu, giữ khoảng cách vừa đủ của hai người đang đứng cùng một bàn cờ nhưng chưa dám quay lưng cho nhau.
Khi tôi trở lại tầng mười tám, cả khu làm việc của bộ phận Quản trị rủi ro dữ liệu im xuống theo một cách rất không tự nhiên. Tiếng gõ phím vẫn còn, tiếng máy in vẫn chạy, nhưng những cuộc trò chuyện nhỏ vừa rồi đều bị cắt ngang. Tôi đi qua dãy bàn quen thuộc, nhìn thấy cửa sổ chat nội bộ trên màn hình của một đồng nghiệp vội vàng thu nhỏ lại. Trên đó chỉ kịp thoáng qua vài chữ: vợ tổng tài, tổ điều tra. Ba cụm từ ấy đủ để biến tôi từ một nhân viên từng ngồi tăng ca bên họ thành một đề tài để thì thầm.
Bàn của tôi vẫn ở góc cũ cạnh cửa kính. Cốc nước buổi sáng còn đặt cạnh giá tài liệu, mặt nước đã nguội lạnh. Tôi vừa ngồi xuống, trưởng nhóm trực tiếp bước tới, giọng khách sáo hơn mọi ngày. “Tri Ý, phòng nhân sự gửi thông báo tạm thời. Trong thời gian cô tham gia tổ điều tra, các tài liệu nội bộ của nhóm cần được bàn giao qua tôi trước. Cô hạn chế truy cập thư mục chung nếu không có yêu cầu bằng ticket.” Ông ấy nói không sai hoàn toàn. Nhưng từ cách ông đặt tập giấy lên bàn, tôi hiểu rằng ngay cả việc tôi mở thư mục từng phụ trách cũng sẽ bị nhìn như một hành vi đáng ngờ.
Tôi đọc nhanh thông báo, gạch dưới hai dòng bằng bút. “Em đồng ý hạn chế truy cập không liên quan đến nhiệm vụ. Nhưng dòng này viết ‘do thay đổi thân phận cá nhân’ không chính xác. Lý do phải là ‘do tham gia tổ điều tra đặc biệt và có xung đột lợi ích cần kiểm soát’. Nếu phòng nhân sự muốn em ký, xin sửa lại.” Trưởng nhóm khựng lại. Một đồng nghiệp bên cạnh bật cười rất khẽ. Tôi đặt bút xuống. “Thân phận cá nhân của em không phải lỗi nghiệp vụ. Xung đột lợi ích mới là thứ cần quản lý bằng quy trình.”
Không khí quanh bàn tôi lạnh thêm một tầng. Tôi mở máy, đăng nhập bằng xác thực hai lớp, rồi gửi yêu cầu truy cập cho mã nhiệm vụ mới. Từng thao tác đều chậm hơn bình thường, vì tôi biết sau lưng mình đang có rất nhiều ánh mắt. Hôm nay, một cửa sổ quyền hạn bật lên cũng có thể trở thành bằng chứng trong câu chuyện người khác muốn dựng.
Ba giờ chiều, bộ phận tổ chức một cuộc họp ngắn để phân chia lại phần việc liên quan đến Thiên Bình. Tôi bước vào phòng họp nhỏ cuối hành lang và thấy chỗ ngồi quen thuộc cạnh màn hình đã có người khác đặt laptop. Không ai nói gì. Tôi kéo ghế ở cuối bàn. Trưởng nhóm mở tài liệu, cố giữ giọng trung lập. “Theo yêu cầu của tổ điều tra, nhóm cần hỗ trợ lập bảng đối chiếu log, hash và chuỗi ủy quyền. Tuy nhiên, vì Tri Ý có quan hệ đặc biệt với Tạ tổng và hồ sơ Lâm Thừa Viễn, phần kết luận sẽ do người khác phụ trách.”
“Em không tham gia kết luận về trách nhiệm của Lâm Thừa Viễn.” Tôi nói trước khi câu ấy bị ghi thành một hình dạng khác. “Nhưng phần đối chiếu kỹ thuật giữa dữ liệu Thiên Bình và ký hiệu HL vẫn thuộc nhiệm vụ được giao. Em đề nghị mọi bước xử lý dùng quyền đọc, không xuất file thô khỏi kho, kết quả lưu trên workspace của tổ điều tra, có hash kiểm tra trước và sau khi chỉnh sửa.” Một nam đồng nghiệp đối diện nhíu mày. “Cô nói như thể chúng tôi mới là người cần bị giám sát.” Tôi nhìn anh ta. “Không. Em nói như thể ngày mai bất kỳ ai trong phòng này cũng có thể bị hỏi đã chạm vào dữ liệu nào. Quy trình không phải để bảo vệ riêng em.”
Khi biên bản họp được chiếu lên màn hình, tôi nhìn thấy một dòng vừa được nhập: “Lâm Tri Ý tiếp tục hỗ trợ do được Tạ tổng cho phép.” Tôi đặt tay lên mép bàn. “Xin sửa dòng đó.” Người ghi biên bản ngẩng lên. “Ý nghĩa không khác nhiều.” Có lẽ họ tưởng tôi sẽ bỏ qua để cuộc họp nhanh kết thúc. Nhưng những chữ ấy có thể trở thành dao. Tôi nói từng chữ một: “Khác rất nhiều. ‘Được Tạ tổng cho phép’ nghĩa là đặc quyền cá nhân. ‘Theo quyết định của tổ điều tra đặc biệt, trong phạm vi chức trách chuyên viên dữ liệu’ mới là căn cứ hợp lệ. Hôm nay mọi người có thể gọi tôi là vợ hợp đồng của Tạ Hoài Châu, nhưng trong biên bản công ty, tôi vẫn là Lâm Tri Ý của bộ phận Quản trị rủi ro dữ liệu.”
Phòng họp yên đến mức tiếng thông báo hệ thống trên máy tôi vang lên nghe chói tai. Mã nhiệm vụ IR-TB-HL-019 đã được phê duyệt, quyền đọc tạm thời có hiệu lực bốn tiếng, mọi thao tác ghi log tự động. Tôi xoay màn hình cho cả phòng nhìn thấy thông báo ấy. “Em sẽ làm phần của mình bằng quyền này. Nếu ai phản đối, xin ghi vào biên bản bằng lý do quy trình.” Không ai lên tiếng thêm. Người ghi biên bản xóa dòng cũ, nhập lại câu tôi vừa nói. Đến lúc đó, tôi mới nhận ra lòng bàn tay mình đã ướt mồ hôi.
Chiều muộn, tôi gần như không rời mắt khỏi màn hình. Bảng đối chiếu đầu tiên chỉ gồm ba nhóm: log Thiên Bình trước khi mô hình chạy, mẫu chuỗi ủy quyền cấp cao, và dấu vết HL từ hồ sơ SEC-HL-0217-R mới được xác nhận tồn tại. Tôi không được chạm vào payload cũ, cũng không có quyền mở kho lạnh, nên mọi ô liên quan đều ghi “chưa đủ quyền xác minh”. Dòng chữ ấy lặp lại nhiều lần, khiến bảng tính trông như một bức tường đầy cửa khóa.
Trước khi hết quyền tạm thời, tôi lưu file lên workspace của tổ điều tra với tên TB_HL_crosscheck_LTY_v03, tạo giá trị kiểm tra, rồi gửi thông báo cho Giang Lệ và Tần Mặc. Tôi còn chụp lại màn hình xác nhận lưu trữ, không gửi cho ai, chỉ đặt trong thư mục cá nhân được mã hóa theo đúng quy định nhân viên. Càng đứng gần quyền lực, tôi càng không được để bất cứ bước nào giống đặc quyền. Nếu bị kéo ra trước hội đồng, thứ cứu tôi sẽ là từng dấu thời gian khô khan ấy.
Gần bảy giờ, văn phòng đã vắng hơn một nửa. Tôi xuống phòng hồ sơ cùng Giang Lệ để ký xác nhận phiên bản đối chiếu đã được lập trong phạm vi quyền đọc. Khi quay lại bàn, màn hình máy tính vẫn ở chế độ khóa. Tôi nhập mật khẩu, xác thực lại bằng điện thoại, định kiểm tra lần cuối trước khi tắt máy. Workspace của tổ điều tra hiện một chấm đỏ ở file tôi vừa lưu. Ban đầu tôi tưởng đó là thông báo đồng bộ chậm. Nhưng khi mở thuộc tính, toàn thân tôi lạnh đi.
Thời gian chỉnh sửa cuối cùng là 18:47. Người chỉnh sửa cuối cùng: Lâm Tri Ý. Dung lượng file lệch ba kilobyte so với giá trị tôi đã ghi trong thông báo cho Giang Lệ. Tôi nhìn đồng hồ hệ thống, rồi nhìn bản ký nhận hồ sơ còn đặt trong túi: 18:42 đến 18:56, tôi ở phòng hồ sơ cùng Giang Lệ. Tôi mở file ở chế độ xem, không lưu lại. Ở trang đối chiếu thứ hai, một dòng ghi chú về điều kiện lọc dữ liệu đầu vào đã biến mất. Không ai cần thay toàn bộ bảng để tạo nghi vấn. Chỉ cần xóa một dòng đúng chỗ, người ta có thể khiến kết quả của tôi trông như đã cố tình bỏ qua một ngoại lệ quan trọng.
Tôi ngồi yên trước màn hình, nghe tiếng máy lạnh chạy trên đầu như tiếng một server xa lạ đang thở trong bóng tối. Trong cột thuộc tính, tên tôi vẫn nằm đó, rõ ràng, sạch sẽ và tàn nhẫn. Lâm Tri Ý. Tôi không chạm vào bàn phím nữa. Người báo cháy lại sắp bị viết thành kẻ phóng hỏa. Tôi chụp lại màn hình thuộc tính file, gửi cho Giang Lệ: “Khóa workspace hiện tại. File đã bị thay đổi sau thời điểm tôi rời máy.” Mười giây sau, ô trạng thái nhấp nháy thêm một lần. Tôi nhìn dòng tên mình trên màn hình và chậm rãi hiểu ra. File hiện tại không phải file tôi đã lưu.
