Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 11 - Chương 11: Điều Khoản Thứ Mười Ba

Chương 11: Điều Khoản Thứ Mười Ba

Tạ Hoài Châu nhìn bàn tay tôi đang đặt trên bìa hợp đồng. Anh không lập tức trả lời. Khoảng im lặng ấy dài vừa đủ để tiếng điều hòa trong phòng họp nhỏ B trở nên rõ ràng, từng luồng khí lạnh lướt qua gáy tôi như nhắc rằng mọi quyết định được đưa ra trên tầng năm mươi tám đều không có nhiệt độ của đời thường.

“Nếu tôi mua cô,” cuối cùng anh nói, “câu đầu tiên tôi hỏi sẽ là giá.”

Tôi nhìn anh. “Còn nếu anh bảo vệ tôi?”

“Thì tôi không nên đặt tên cha cô vào phụ lục lợi ích.” Giọng anh vẫn bình tĩnh, nhưng lần này không còn sắc lạnh như một kết luận trong biên bản. “Câu trả lời đúng nhất là: tôi đang đề nghị cô cùng tôi bước vào một rủi ro được viết rõ bằng chữ. Cô có quyền đọc, sửa, từ chối và dừng lại.”

Tôi khẽ siết ngón tay trên bìa hồ sơ. Câu trả lời không làm trái tim tôi mềm đi, nhưng ít nhất nó không cố phủ đường lên một cái bẫy. “Rủi ro của anh là ghế CEO. Rủi ro của tôi là cha tôi lại bị đem ra đặt cược.”

“Vậy nên tôi không có quyền viết ranh giới thay cô.”

Điện thoại của tôi lại rung. Hứa Nghiên gọi thẳng, không nhắn nữa. Tôi nhìn tên cô ấy trên màn hình, rồi ngẩng lên nhìn Tạ Hoài Châu. “Tôi bật loa ngoài.”

Anh gật đầu. “Được.”

Cuộc gọi vừa nối, giọng Hứa Nghiên đã đập thẳng vào tai tôi: “Lâm Tri Ý, cậu đang ở đâu? Đừng nói với tớ là đang ngồi trong phòng kín với một người họ Tạ và trước mặt có giấy tờ cần ký.”

Tôi im lặng một giây. Sự im lặng ấy hiển nhiên đủ để cô ấy hiểu hết.

Bên kia đầu dây vang lên tiếng hít vào rất sâu. “Cậu giỏi thật. Tớ mới rời mắt khỏi cậu mấy tiếng, cậu đã tự nâng cấp từ biên bản kỷ luật lên hợp đồng hôn nhân?”

Tạ Hoài Châu đặt khớp ngón tay lên mép bàn, không chen vào. Tôi xoa nhẹ thái dương. “Mắng sau. Đọc trước.”

“Hợp đồng ở đâu?”

“Tầng năm mươi tám, phòng họp nhỏ B. Bản giấy trước mặt tớ.”

“Không gửi qua mail Kính Vân. Chụp từng trang có watermark thời gian, gửi vào tài khoản luật sư của tớ. Camera phòng họp đang mở không?”

“Không rõ. Hành lang có camera, cửa không khóa. Tớ đang ghi âm.”

“Rất tốt. Ít nhất cậu còn chưa hoàn toàn hiến thân cho nghệ thuật tự sát pháp lý.”

Tạ Hoài Châu bấm nút gọi nội bộ. Ba mươi giây sau, Tần Mặc đẩy cửa bước vào, trên mặt vẫn là biểu cảm của người bị tầng năm mươi tám ép mặc vest thay vì ngồi trong phòng máy.

“Lại chuyện gì nữa?”

“Quét toàn bộ hợp đồng, gắn watermark theo trang, tạo mã truy vết và gửi tới tài khoản luật sư của cô Lâm. Không qua hệ thống mail nội bộ.”

Tần Mặc nhìn tôi, rồi nhìn chiếc điện thoại đang bật loa. “Tôi có được biết vì sao giám đốc an ninh dữ liệu của Kính Vân đột nhiên kiêm máy photocopy trong một vụ hôn nhân không?”

Giọng Hứa Nghiên vang lên lạnh tanh: “Vì nếu sau này có tranh chấp, anh sẽ là người xác nhận bản cô ấy đọc hôm nay không bị thay giữa đường. Cảm ơn, nhân chứng thứ ba.”

Tần Mặc bật cười rất khẽ. Tạ Hoài Châu không phản bác. Từng trang giấy chạy qua máy scan với tiếng rì rì đều đặn. Trên màn hình laptop, các bản scan hiện lên cùng mã thời gian, dấu trang và chuỗi hash. Tôi nhìn những con số ấy, bỗng có cảm giác ít nhất trong căn phòng này, thứ thành thật nhất vẫn là dữ liệu.

Mười phút sau, Hứa Nghiên đã nhận đủ file. Bên kia vang lên tiếng lật giấy và tiếng gõ phím rất nhanh. Không ai trong phòng nói gì. Tạ Hoài Châu ngồi đối diện tôi, tư thế rất chuẩn, giống như ngay cả sự chờ đợi cũng được anh huấn luyện để không lộ sơ hở. Nhưng hạn bảy giờ tối không phải một dòng chữ trong kế hoạch. Nó là sợi dây đang siết quanh cổ tất cả những người ngồi ở đây.

“Điều khoản một đến mười hai viết rất sạch.” Hứa Nghiên cuối cùng lên tiếng. “Sạch theo kiểu người nắm quyền viết ra để chứng minh mình biết kiểm soát rủi ro.”

Tôi không nhìn Tạ Hoài Châu. “Có vấn đề gì?”

“Có. Vấn đề lớn nhất là tất cả quyền bảo vệ cậu đều phụ thuộc vào việc Tạ tổng còn quyền bảo vệ. Nếu anh ta mất ghế, nếu pháp chế Kính Vân đổi phe, nếu hồ sơ cha cậu bị giữ lại dưới danh nghĩa ‘chưa hoàn tất quy trình’, cậu sẽ bị kẹt trong một hợp đồng có vẻ văn minh nhưng không có lối thoát thực tế.”

Tạ Hoài Châu nói rất thấp: “Cô Hứa có đề xuất gì?”

“Có.” Giọng Hứa Nghiên sắc như dao rọc giấy. “Thêm Điều khoản thứ mười ba.”

Con số mười ba treo trong phòng họp như một điểm lỗi màu đỏ trên giao diện hệ thống. Một đến mười hai là cách Tạ Hoài Châu sắp xếp bàn cờ. Mười ba mới là cánh cửa để tôi bước ra khỏi đó nếu bàn cờ bắt đầu nuốt người.

Hứa Nghiên đọc chậm từng câu, như cố ý để tất cả thiết bị ghi âm đều bắt được: “Bên B có quyền đơn phương tạm dừng thực hiện hoặc chấm dứt hợp đồng mà không chịu phạt, bồi thường hoặc trách nhiệm truyền thông, nếu Bên A, người đại diện của Bên A, hoặc bất kỳ bộ phận nào thuộc quyền kiểm soát thực tế của Bên A che giấu, trì hoãn, cắt xén, sửa đổi hoặc sử dụng ngoài phạm vi đã đồng ý các hồ sơ liên quan đến Lâm Thừa Viễn, dự án Thiên Bình, dữ liệu gốc, chuỗi chứng cứ hoặc thân phận cá nhân của Bên B.”

Tôi nghe đến tên cha mình, sống lưng vẫn căng lên theo bản năng. Nhưng lần này, tên ông không nằm trong phụ lục lợi ích. Nó nằm trong một điều khoản bảo vệ quyền được biết.

Hứa Nghiên tiếp tục: “Mọi hoạt động công bố truyền thông sử dụng tên, hình ảnh, quan hệ gia đình, chức vụ hoặc danh nghĩa hôn nhân của Bên B phải có sự đồng ý bằng văn bản của Bên B và luật sư của Bên B. Bên B có quyền từ chối tham dự bất kỳ buổi họp báo, phỏng vấn hoặc sự kiện nào nếu nội dung có nguy cơ bôi nhọ Lâm Thừa Viễn, làm sai lệch vai trò chuyên môn của Bên B, hoặc biến Bên B thành công cụ hợp thức hóa quyết định của Bên A.”

Tần Mặc huýt sáo rất khẽ. “Điều này không phải điều khoản, đây là hàng rào điện.”

“Hàng rào dành cho người thích đi đường tắt.” Hứa Nghiên đáp ngay. “Tạ tổng, anh có ý kiến?”

Tạ Hoài Châu nhìn bản hợp đồng rất lâu. Tôi tưởng anh sẽ mặc cả, ít nhất cũng chỉnh lại vài chữ để giữ đường lui cho mình. Nhưng cuối cùng, anh chỉ nói: “Bổ sung thêm một dòng: nếu có bộ phận ngoài quyền kiểm soát thực tế của tôi cố ý vi phạm, tôi có nghĩa vụ thông báo cho cô Lâm trong vòng hai giờ kể từ khi biết sự việc, đồng thời hỗ trợ cô ấy bảo toàn chứng cứ và quyền phản đối công khai.”

Hứa Nghiên im lặng hai giây. “Tôi chấp nhận. Nhưng thêm câu cuối: nếu chứng cứ hợp lệ chứng minh Kính Vân hoặc nhà họ Tạ liên quan đến việc vu oan Lâm Thừa Viễn, Bên B có quyền sử dụng chứng cứ đó trước cơ quan điều tra, ủy ban độc lập hoặc tòa án, không bị ràng buộc bởi nghĩa vụ giữ bí mật trong hợp đồng này.”

Không khí trong phòng lập tức lạnh xuống. Tần Mặc ngừng gõ phím. Tôi cũng ngẩng đầu nhìn Tạ Hoài Châu. Câu đó không chỉ bảo vệ tôi. Nó đặt trước mặt anh một lựa chọn rất rõ: nếu sự thật đi ngược lợi ích của Kính Vân, anh có để tôi nói ra không?

Anh nhìn tôi, không nhìn Hứa Nghiên. “Chỉ dùng chứng cứ theo chuỗi chứng cứ hợp lệ. Không phát tán bản chưa xác thực gây tổn hại đến người không liên quan.”

“Đó là nguyên tắc dữ liệu, không phải điều kiện bịt miệng.” Tôi đáp.

“Vậy tôi đồng ý.”

Ba chữ ấy rất ngắn. Nhưng khi rơi xuống, chúng làm căn phòng lặng đi theo một cách khác. Không phải vì mọi thứ đã an toàn. Mà vì lần đầu tiên, người ngồi đối diện tôi chấp nhận viết vào hợp đồng một khả năng trong đó tôi có thể dùng sự thật chống lại chính hệ thống của anh.

Tạ Hoài Châu lấy bút ký lên bản ghi nhận sửa đổi tạm thời. Nét bút của anh rất vững, như thể không có bất kỳ do dự nào. Tôi biết đó có thể chỉ là một kiểu tự chủ khác. Nhưng ít nhất giấy trắng mực đen không biết diễn. Một khi đã ký, nó sẽ ở lại.

Hứa Nghiên hỏi qua điện thoại: “Tri Ý, cậu còn nghe không?”

“Tớ nghe.”

“Nếu cậu hỏi tớ việc này có điên không, câu trả lời là có. Rất điên. Nhưng nếu cậu vẫn muốn bước vào, thì ít nhất phải bước vào bằng điều khoản của mình. Đừng tin anh ta. Cũng đừng tin nỗi sợ của cậu đến mức bỏ qua cơ hội lấy lại sự thật. Tin vào giấy tờ, chứng cứ, và quyền dừng lại.”

Tôi nhìn Điều khoản thứ mười ba vừa được gõ xong trên màn hình của Tần Mặc. Quyền dừng lại. Quyền từ chối bị sử dụng. Quyền đưa chứng cứ ra ánh sáng nếu sự thật đứng về phía cha tôi. Những chữ ấy không khiến bản hợp đồng trở nên nhẹ hơn. Nhưng nó khiến tôi có thể thở.

Tôi nói rất khẽ: “Soạn bản cuối đi.”

Tạ Hoài Châu không hỏi tôi đã đồng ý hay chưa. Anh chỉ nhìn tôi như đang chờ một câu trả lời hoàn chỉnh hơn chữ ký. Tôi chưa cho anh câu trả lời đó. Tôi chỉ để bàn tay mình rời khỏi bìa hợp đồng, đặt sang một bên, giống như vừa dời một vật sắc khỏi cổ mình.

Cửa phòng họp bật mở đúng lúc ấy. Tần Mặc vừa nhận một cuộc gọi, sắc mặt hiếm khi mất đi vẻ lười nhác. Anh xoay laptop về phía chúng tôi. Trên màn hình là một bản thông cáo truyền thông nháp, tiêu đề nằm ở dòng đầu tiên: “Kính Vân và Thẩm thị đạt thỏa thuận liên minh chiến lược, hôn sự giữa Tạ Hoài Châu và Thẩm Nguyệt Dao sẽ được công bố trong tối nay.”

Thời gian gửi tự động: 18 giờ 30.

Tôi nghe tiếng tim mình đập rất chậm. Hứa Nghiên ở đầu dây bên kia cũng im bặt.

Tần Mặc nhìn Tạ Hoài Châu, rồi nhìn tôi. “Tin xấu là có người đã chuẩn bị sẵn cô dâu cho anh. Tin xấu hơn là nếu muốn đưa ra câu trả lời khác trước bảy giờ, hợp đồng thôi chưa đủ.” Anh dừng lại, giọng hiếm khi nghiêm túc. “Hai người cần giấy đăng ký kết hôn.”