Chương 10: Hợp Đồng Đặt Trên Bàn
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 10: Hợp Đồng Đặt Trên Bàn
Ánh mắt của Tạ Hoài Châu dừng trên người tôi lâu đến mức cả hành lang tầng năm mươi tám như bị kéo căng thành một sợi dây mảnh. Tôi đứng đó, tay vẫn cầm bản xác nhận vừa ký, bỗng có cảm giác mình không còn là người đến nhận một văn bản pháp lý nữa. Tôi đã trở thành một lựa chọn bị đặt giữa hai tập đoàn, giữa quyền điều hành của một CEO và một cuộc liên hôn được chuẩn bị sạch sẽ như bản kế hoạch khủng hoảng. Điều buồn cười là không ai hỏi tôi có muốn đứng ở vị trí ấy hay không.
Tạ Chấn Đông là người phá vỡ im lặng trước. Ông ta nhìn Tạ Hoài Châu, nụ cười vẫn hiền hòa, nhưng đáy mắt đã không còn chút độ ấm nào. “Hoài Châu, một phương án ngoài kế hoạch chỉ có giá trị khi nó có thể kiểm soát. Nếu cháu định dùng bốc đồng để chống lại hội đồng, chú khuyên cháu nên tính lại.”
“Chú nói đúng một nửa.” Tạ Hoài Châu đáp, giọng rất thấp. “Phương án ngoài kế hoạch không dùng để kiểm soát. Nó dùng để phá mô hình mà đối thủ đã tính sẵn.”
Tôi nghe câu đó mà sống lưng lạnh đi. Người này đúng là có tài biến một câu nói tưởng như bảo vệ thành cảnh báo. Thẩm Nguyệt Dao nghiêng đầu nhìn anh, trên môi vẫn là nụ cười thanh lịch của người đủ quen với máy quay và phòng họp kín. “Tạ tổng, anh nên chắc rằng biến số của anh đồng ý bị đưa vào mô hình mới. Nếu không, nó không phải phương án, mà là sai số.”
Lần đầu tiên trong sáng hôm đó, tôi thấy mình hơi muốn gật đầu với cô ta. Ít nhất câu ấy còn nhớ tôi là con người, không phải một dòng dữ liệu có thể kéo thả giữa các bảng tính. Nhưng Tạ Chấn Đông không cho tôi thời gian nghĩ sâu hơn. Ông ta quay sang tôi, giọng nhẹ như hỏi thăm thời tiết. “Cô Lâm, cô nghe rồi đấy. Người trẻ đôi khi rất dễ nhầm ranh giới giữa nghĩa khí và lợi dụng. Tôi hy vọng cô đủ tỉnh táo để không biến chuyện của cha mình thành công cụ cho tham vọng của người khác.”
Tôi nhìn ông ta. “Cảm ơn Tạ phó chủ tịch nhắc nhở. Tôi cũng hy vọng ông đủ khách quan để phân biệt giữa một người bị lợi dụng và một người bị ông cố tình kéo ra làm vật chứng.”
Không khí lập tức lặng xuống. Tôi biết câu này không khôn ngoan, nhưng sau khi tên cha tôi bị ông ta chạm vào nhiều lần như một nút bấm, phần còn lại của sự nhẫn nại trong tôi đã mỏng đến đáng thương. Tạ Hoài Châu hơi nghiêng mắt nhìn tôi, không ngăn lại, cũng không tỏ ra hài lòng. Anh chỉ nói với trợ lý đứng bên cạnh: “Phòng họp nhỏ B. Mời bộ phận pháp chế niêm phong bản xác nhận của cô Lâm. Không để bản sao lưu chuyển ngoài quy trình.”
Tạ Chấn Đông khẽ cười. “Bảy giờ tối nay, truyền thông cần câu trả lời.”
“Tôi sẽ cho họ câu trả lời.” Tạ Hoài Châu nói. “Nhưng không phải câu trả lời chú đã viết sẵn.”
Khi anh quay sang tôi, giọng anh thấp hơn một chút. “Cô Lâm, tôi cần nói chuyện riêng với cô năm phút. Cô có quyền từ chối. Nếu cô từ chối, tôi sẽ không dùng bất kỳ câu nào vừa rồi để ép cô chịu trách nhiệm.”
Tôi nhìn anh vài giây. Trong đầu tôi, giọng của Hứa Nghiên vang lên rất rõ: ai bảo cậu ký thêm một chữ, cứ giả điếc. Nhưng hiện tại anh chưa bảo tôi ký. Anh chỉ đặt trước mặt tôi một cánh cửa, còn sau cánh cửa ấy là thứ tôi chắc chắn không muốn nhìn thấy nhưng không thể giả vờ nó không tồn tại. Tôi gật đầu. “Năm phút. Có camera hành lang, cửa không khóa. Nếu nội dung liên quan đến pháp lý, tôi ghi âm.”
“Được.”
Phòng họp nhỏ B nằm cuối hành lang, tường kính được làm mờ từ bên trong. Tôi bước vào trước, cố tình chọn ghế gần cửa nhất. Tạ Hoài Châu không bình luận. Anh ngồi đối diện tôi, khoảng cách giữa chúng tôi là một chiếc bàn dài màu xám nhạt, sạch đến mức soi được bóng đèn trần. Ba phút sau, Tần Mặc đẩy cửa bước vào với một tập hồ sơ màu đen và vẻ mặt của người vừa bị kéo khỏi phòng máy chủ trong lúc hệ thống báo cháy.
“Tôi rất ghét tầng năm mươi tám.” Tần Mặc đặt hồ sơ xuống bàn, liếc tôi rồi liếc Tạ Hoài Châu. “Ở đây đến không khí cũng giống đã ký NDA.”
Tạ Hoài Châu mở bìa hồ sơ. “Ra ngoài đợi.”
“Tôi là người mang tài liệu.”
“Cậu không phải người được nghe câu trả lời.”
Tần Mặc nhún vai, trước khi ra ngoài còn nhìn tôi bằng ánh mắt nửa châm chọc nửa thương hại. “Cô Lâm, lời khuyên miễn phí: trên tầng này, thứ nào đặt trên bàn cũng đắt hơn vẻ ngoài của nó.”
Cửa khép lại. Tạ Hoài Châu xoay tập hồ sơ về phía tôi. Trên trang đầu, dòng chữ in đậm đập thẳng vào mắt: Hợp đồng hôn nhân có thời hạn. Bên A: Tạ Hoài Châu. Bên B: Lâm Tri Ý. Thời hạn: một năm.
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Lâu đến mức những ký tự đen trên nền giấy trắng như tách khỏi nhau, biến thành các điểm nhiễu trong một bảng dữ liệu lỗi. Một năm. Hôn nhân. Có thời hạn. Ba cụm từ đặt cạnh nhau gọn gàng đến mức phi lý. Tôi bỗng bật cười khẽ. “Tạ tổng, hệ thống của Kính Vân bị khủng hoảng đến mức phải lấy một nhân viên đang bị xác minh kỷ luật làm phương án truyền thông à?”
“Không phải phương án truyền thông.” Anh nói. “Là phương án quản trị rủi ro.”
“Anh đang làm tôi cảm thấy được tôn trọng quá mức rồi đấy.”
Anh không bị câu châm chọc của tôi làm dao động. “Nếu tôi chấp nhận Thẩm Nguyệt Dao, Thẩm thị sẽ có lý do chính đáng chen vào cấu trúc quyền lực của Kính Vân. Nếu tôi không đưa ra tín hiệu ổn định trước bảy giờ, sáng mai hội đồng có đủ cớ bỏ phiếu tạm đình quyền điều hành của tôi. Nếu tôi chọn một người không nằm trong liên minh Thẩm thị, kế hoạch của Tạ Chấn Đông bị phá. Nhưng người đó phải có lý do đủ mạnh để đứng cùng tôi trước truyền thông và đủ liên quan đến vụ Thiên Bình để hội đồng không thể dễ dàng đẩy cô ra ngoài.”
Tôi đặt hai tay lên mép bàn. “Nói ngắn gọn hơn đi. Anh cần tôi làm vợ anh để giữ ghế CEO.”
“Tôi cần cô đứng cùng phía với tôi trong một năm.” Anh nhìn thẳng vào tôi. “Danh nghĩa hôn nhân là cách nhanh nhất để ngăn hội đồng dùng quy trình kỷ luật cô làm điểm tấn công độc lập, đồng thời cho cô quyền tiếp cận hồ sơ cũ dưới tư cách người liên quan trực tiếp đến điều tra nội bộ cấp cao. Cô không phải vật trang trí. Cô là người có năng lực đọc ra thứ họ đang cố che.”
Tôi không trả lời ngay. Một phần trong tôi muốn đứng dậy, đẩy ghế ra và bước thẳng về thang máy. Phần còn lại, tỉnh táo và đáng ghét hơn, đang tự động phân tích từng câu của anh. Nếu tôi từ chối, tôi vẫn là nhân viên đang bị treo kỷ luật, tài khoản bị sandbox, chứng cứ trong tay có thể bị cô lập bằng đủ loại quy trình nội bộ. Nếu tôi đồng ý, tôi bước vào nhà họ Tạ bằng một danh phận nguy hiểm hơn bất kỳ chức vụ nào. Cánh cửa nào cũng có bẫy. Khác nhau chỉ là bẫy nào có bản đồ rõ hơn.
Tôi lật trang đầu tiên. Các điều khoản được viết rất sạch: thời hạn một năm hoặc chấm dứt sớm khi vụ Thiên Bình và hồ sơ Lâm Thừa Viễn được điều tra độc lập; hai bên không can thiệp đời tư ngoài phạm vi cần thiết; không có nghĩa vụ tình cảm hay nghĩa vụ vợ chồng; tài sản độc lập; mọi thiết bị cá nhân của tôi không bị kiểm tra nếu không có sự đồng ý bằng văn bản; Kính Vân phải lập nhóm truy xuất có giám sát, có đại diện pháp chế và biên bản chuỗi chứng cứ; Tạ Hoài Châu có trách nhiệm bảo đảm tôi không bị đình chỉ trái quy trình trong thời gian hợp tác. Từng dòng đều hợp lý đến đáng sợ. Người này không phải vừa nghĩ ra trong ba phút. Anh đã chuẩn bị khả năng này từ trước.
Tôi ngẩng đầu. “Anh đã tính đến chuyện này từ lúc nào?”
“Từ khi chú tôi bắt đầu thúc đẩy liên hôn với Thẩm thị.”
“Vậy tôi chỉ là phương án dự phòng?”
“Ban đầu là rủi ro.” Anh dừng một nhịp. “Sau tối qua, là đồng minh có thể đàm phán.”
Câu trả lời ấy không ngọt ngào, cũng không dễ nghe. Nhưng ít nhất nó thật hơn một lời hứa rỗng. Tôi nhìn xuống bản hợp đồng lần nữa, dừng ở phần phụ lục lợi ích. Có một khoản bồi thường danh nghĩa, một khoản bảo đảm an toàn nghề nghiệp và một dòng cam kết hỗ trợ khôi phục danh dự cho Lâm Thừa Viễn nếu chứng cứ chứng minh ông bị oan. Ngực tôi nghẹn lại trong tích tắc. “Tên cha tôi không phải phụ lục phúc lợi để anh dùng làm giá.”
Ánh mắt Tạ Hoài Châu trầm xuống. “Tôi không có ý đó.”
“Nhưng hợp đồng của anh viết như vậy.” Tôi đẩy tập giấy về phía anh một chút. “Nếu tôi ký, tôi không bán sự trong sạch của cha mình để đổi lấy một chiếc nhẫn. Tôi cũng không làm lá chắn tình cảm cho anh trước hội đồng. Tôi muốn quyền truy cập được ghi rõ, quyền từ chối xuất hiện trước truyền thông nếu kịch bản bôi bẩn cha tôi hoặc biến tôi thành người dựa hơi anh. Tôi muốn luật sư riêng của tôi đọc từng dòng. Tôi muốn điều khoản vô hiệu nếu anh che giấu bất kỳ hồ sơ nào liên quan đến Lâm Thừa Viễn mà anh có quyền công bố cho tôi.”
Tạ Hoài Châu im lặng vài giây. Rồi anh kéo một cây bút từ hộp bút trên bàn, đặt ngang lên bìa hợp đồng. “Ghi vào phụ lục sửa đổi.”
Tôi nhìn cây bút. “Không. Luật sư của tôi ghi.”
“Được.”
Sự dễ dàng ấy không làm tôi yên tâm hơn. Ngược lại, nó khiến tôi càng thấy rõ anh đang bị dồn đến mức nào. Một người quen kiểm soát mọi tình huống chỉ chấp nhận nhường quyền sửa hợp đồng khi phương án còn lại nguy hiểm hơn nhiều. Ngoài cửa kính mờ, bóng Tần Mặc lướt qua một lần rồi biến mất. Ở đâu đó phía cuối hành lang, có lẽ Tạ Chấn Đông vẫn đang đợi, Thẩm Nguyệt Dao vẫn đang mỉm cười, hội đồng vẫn đang tính phiếu, còn truyền thông khủng hoảng của Kính Vân vẫn đếm ngược đến bảy giờ tối.
Điện thoại trong túi áo tôi rung nhẹ. Tin nhắn của Hứa Nghiên hiện lên trên màn hình khóa: “Đang ở đâu? Đừng nói với tôi là cậu lại đứng trước một cái bẫy đẹp hơn bẫy cũ.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn bản hợp đồng nằm giữa bàn. Tờ giấy rất mỏng. Nhưng nếu đặt bút xuống, cuộc đời tôi có thể bị bẻ sang một nhánh mà ngay cả dữ liệu cũng chưa kịp dự báo.
Tạ Hoài Châu không thúc giục. Anh chỉ nói: “Cô có thể từ chối. Tôi sẽ không dùng cha cô để ép cô ký.”
Tôi muốn tin câu đó. Nhưng tin người nhà họ Tạ từng là điều cha tôi phải trả giá bằng cả cuộc đời, ít nhất là theo những gì thế giới đã kể lại cho tôi suốt tám năm. Tôi đặt tay lên bìa hợp đồng, không kéo về phía mình, cũng không đẩy trả anh. “Tạ Hoài Châu,” tôi hỏi, giọng thấp đến mức gần như bị tiếng điều hòa nuốt mất, “anh đang mua tôi, hay đang bảo vệ tôi?”
