Chương 12 - Chương 12: Nhẫn Cưới Và Máy Chủ
Chương 12: Nhẫn Cưới Và Máy Chủ
Câu nói của Tần Mặc rơi xuống bàn họp như một tập tin lỗi không ai muốn mở. Trong vài giây, phòng họp nhỏ B im đến mức tôi nghe rõ tiếng quạt tản nhiệt của chiếc laptop bên cạnh, từng vòng quay đều đều giống như đang nhắc rằng bên ngoài cảm xúc của con người, máy móc vẫn tiếp tục đếm ngược rất trung thành.
Hứa Nghiên là người lên tiếng trước. Giọng cô ấy qua loa ngoài rất lạnh: “Tôi nói rõ trước. Không làm giấy giả, không dùng quan hệ ép cơ quan nhà nước, không lấy một tờ chứng nhận có thể bị người ta xé nát sau này. Tri Ý, cậu nghe tớ nói không?”
“Tớ nghe.” Tôi đáp, cổ họng khô đến mức hai chữ ấy như cọ qua giấy nhám.
Tạ Hoài Châu đứng dậy. “Không ai làm giả gì cả. Tạ gia đã đặt lịch đăng ký đặc biệt cho tôi và Thẩm Nguyệt Dao tại trung tâm dịch vụ dân chính Tĩnh An. Lịch còn hiệu lực, nhưng người xuất hiện trước quầy phải tự nguyện, đủ giấy tờ và ký trực tiếp. Nếu cô Lâm không đi, lịch đó vô nghĩa.”
Tần Mặc nhún vai, xoay màn hình về phía tôi. Trên đó là bản lịch hẹn điện tử, thời gian 18:20, người đặt lịch là văn phòng gia tộc Tạ, trường thông tin phối ngẫu cũ đã bị đánh dấu cần xác minh lại tại quầy. “Tin tốt là họ tự chuẩn bị dao. Tin xấu là chúng ta phải chạy nhanh hơn người cầm dao.”
Tôi không cười. “Nếu trường thông tin cũ là Thẩm Nguyệt Dao, đổi sang tôi có hợp lệ không?”
“Nếu quầy dân chính xác minh trực tiếp, cả hai bên xuất trình giấy tờ thật, ký tự nguyện, và hệ thống ghi nhận người đăng ký thực tế là hai người trước mặt họ, thì hợp lệ.” Hứa Nghiên trả lời thay tất cả. “Nhưng Tri Ý, hợp lệ không có nghĩa là cậu bắt buộc phải làm. Cậu vừa mới giành được quyền dừng lại trong Điều khoản mười ba. Đừng đánh rơi nó chỉ vì đồng hồ đang chạy.”
Tôi nhìn bản hợp đồng cuối vừa được gửi về từ tài khoản luật sư của Hứa Nghiên. Điều khoản thứ mười ba nằm ở trang cuối, từng chữ sắc và nặng. Nó không khiến hôn nhân trở nên an toàn, nhưng nhắc tôi rằng tôi không bước vào đó bằng hai tay trống rỗng.
“Tạ Hoài Châu.” Tôi ngẩng đầu. “Nếu đăng ký xong, tôi phát hiện anh che giấu hồ sơ của cha tôi, Điều khoản mười ba vẫn có hiệu lực?”
Anh nhìn thẳng vào tôi. “Có.”
“Nếu Kính Vân hoặc nhà họ Tạ thật sự liên quan đến việc vu oan Lâm Thừa Viễn, tôi có quyền đưa chứng cứ ra trước cơ quan điều tra?”
“Có.”
“Nếu truyền thông dùng tôi để hợp thức hóa quyết định của anh, tôi có quyền từ chối đứng cạnh anh?”
Lần này anh im lặng nửa giây, không phải vì do dự, mà giống như đang đặt câu trả lời xuống đúng vị trí của nó. “Cô có quyền đứng cạnh tôi, đứng trước tôi, hoặc bước ra khỏi khung hình. Không ai được viết thay vị trí của cô.”
Tôi cụp mắt xuống. Đó không phải lời tỏ tình, càng không phải lời hứa khiến người ta mềm lòng. Nhưng trong căn phòng toàn hợp đồng, mã hash và thông cáo đặt lịch gửi tự động, nó là một câu trả lời đủ rõ để tôi ký tên.
Bút máy chạm vào giấy. Nét chữ Lâm Tri Ý của tôi nằm dưới Điều khoản mười ba, ngay cạnh chữ ký của Tạ Hoài Châu. Tôi không có cảm giác mình vừa ký một bản hôn ước. Tôi chỉ thấy mình vừa đóng một con dấu lên giới hạn cuối cùng của bản thân: nếu bàn cờ này muốn nuốt tôi, nó cũng phải nuốt cả chứng cứ.
Hứa Nghiên lập tức gắt: “Không ai vượt đèn đỏ. Tôi sẽ theo cuộc gọi này đến khi hai người cầm giấy thật. Tri Ý, bật định vị chia sẻ cho tớ. Tần Mặc, khóa lại bản thông cáo trước khi nó tự chạy.”
“Đang làm.” Tần Mặc vừa đi vừa gõ phím bằng một tay. “Tác vụ gửi tự động nằm trên máy chủ truyền thông nội bộ. Lý do khóa: nội dung chứa thông tin nhân thân và quan hệ hôn nhân chưa có sự đồng ý bằng văn bản của đương sự. Cảm ơn Điều khoản mười ba, nó vừa biến thành tường lửa pháp lý.”
Khi xe rời khỏi hầm đỗ của Kính Vân, màn hình laptop của Tần Mặc sáng lên ở ghế trước. Các dòng log chạy qua mắt tôi, quen thuộc đến mức khiến tim tôi bình tĩnh hơn. So với gương mặt của con người, log dễ đọc hơn nhiều. Một tác vụ gửi bị đóng băng, một lệnh sao chép bị từ chối, một kết nối tới máy chủ của công ty PR bên ngoài bị đánh dấu đỏ.
“Có bản sao ngoài?” Tạ Hoài Châu hỏi.
“Có.” Tần Mặc không còn giọng đùa. “Không chỉ đặt lịch trên máy chủ nội bộ. Họ còn đẩy một bản nháp lên hệ thống của Thẩm thị qua agency truyền thông. Nếu nội bộ không gửi, bên ngoài vẫn có thể tung bản ‘rò rỉ’.”
Tôi nghiêng người nhìn kỹ hơn. “Thời gian tạo tác vụ là 15:40.”
Tần Mặc dừng tay nửa nhịp. “Cô nhìn thấy nhanh đấy.”
“Lúc 15:40, tôi còn chưa ngồi trước hợp đồng hôn nhân.” Tôi nói, đầu ngón tay lạnh đi. “Nghĩa là bản thông cáo này không phải phương án dự phòng sau khi anh Tạ thất bại trong đàm phán. Nó là cái khóa đã được gài sẵn từ trước. Dù anh ấy có nói gì với hội đồng, Tạ Chấn Đông vẫn định dùng truyền thông đẩy anh ấy vào hôn sự với Thẩm thị.”
Tạ Hoài Châu nhìn tôi qua bóng phản chiếu trên cửa kính xe. “Cô vừa ký hợp đồng với tôi chưa đầy mười phút, đã bắt đầu tìm chứng cứ chống lại chú tôi.”
“Tôi không tìm chống lại ai.” Tôi đáp. “Tôi tìm dòng thời gian. Người sai sẽ tự đứng vào đó.”
Trung tâm dịch vụ dân chính Tĩnh An sáng đèn ít hơn tôi tưởng. Nhân viên trực nhìn chúng tôi bằng ánh mắt tỉnh táo và nghiêm khắc, thái độ ấy khiến tôi nhẹ nhõm. Ít nhất ở quầy này, giấy tờ không biết sợ họ Tạ.
Chúng tôi được yêu cầu tách ra xác nhận ý chí tự nguyện. Cánh cửa kính mờ khép lại sau lưng tôi. Nhân viên nữ đặt chứng minh thư của tôi lên máy đọc, đối chiếu ảnh, rồi nhìn tôi rất lâu. “Cô Lâm, cô hiểu đăng ký kết hôn là quan hệ pháp lý thật chứ? Không phải tuyên bố truyền thông.”
Tôi nhìn con dấu đỏ trên bàn. “Tôi hiểu.”
“Có bị ép buộc không?”
Tôi im lặng một giây. Câu trả lời dễ nhất là không. Cuối cùng tôi nói: “Không ai ép tôi ký. Tôi đang tự chọn một rủi ro vì nó cho tôi quyền tiếp cận sự thật tôi phải biết. Luật sư của tôi đã đọc hợp đồng đi kèm.”
Khi tôi bước ra, Tạ Hoài Châu cũng vừa đặt bút xuống. Trên bàn chờ bên ngoài, Tần Mặc đặt một hộp nhung nhỏ cạnh laptop. “Nhẫn trơn. Hóa đơn điện tử đã gửi. Cô Lâm chuyển một nửa qua luật sư rồi. Tôi lần đầu thấy người ta đăng ký kết hôn mà chia tiền nhẫn như chia phí máy chủ.”
“Như vậy sạch.” Tôi mở hộp. Hai chiếc nhẫn đơn giản, không kim cương, không logo, không câu chuyện tình yêu được chế tác sẵn. Tôi lấy chiếc nhỏ hơn, tự đeo vào ngón áp út. Kim loại lạnh chạm vào da, giống một khóa truy cập vừa được cấp, có thời hạn và có nhật ký sử dụng.
Tạ Hoài Châu nhìn bàn tay tôi, rồi tự đeo chiếc còn lại. Anh làm rất chậm, như thể hiểu rằng bất kỳ động tác thừa nào cũng có thể biến khoảnh khắc này thành một sự chiếm hữu tôi không chấp nhận. “Tôi sẽ nhớ hóa đơn này.”
“Anh nên nhớ Điều khoản mười ba hơn.”
Khóe môi anh động rất nhẹ. “Tôi nhớ.”
Mười tám giờ hai mươi tám, hai cuốn giấy chứng nhận màu đỏ được đặt trước mặt chúng tôi. Tên tôi và tên Tạ Hoài Châu nằm cạnh nhau trên cùng một trang, rõ đến mức không ai có thể giả vờ đây chỉ là bản nháp. Tám năm trước, tên cha tôi bị viết vào hồ sơ như một kẻ phản bội. Hôm nay, tên tôi được viết vào quan hệ pháp lý với nhà họ Tạ.
Điện thoại của Tạ Hoài Châu rung đúng lúc đồng hồ chuyển sang mười tám giờ ba mươi. Tần Mặc nhìn màn hình laptop trước, rồi thở ra. “Thông cáo Tạ – Thẩm trên máy chủ nội bộ đã bị chặn. Agency bên ngoài cũng chưa phát. Tạm thời chúng ta thắng được ba mươi giây.”
Ba mươi giây. Trong thế giới của máy chủ, đó là một khoảng thời gian đủ để một tác vụ được hủy, một bản ghi được khóa, một sự thật được lưu lại. Trong thế giới của con người, nó đủ để bàn tay tôi vừa chạm vào bìa giấy chứng nhận thì điện thoại của tôi sáng lên.
Hứa Nghiên ở đầu dây bên kia im bặt. Tần Mặc cũng ngừng gõ phím. Trên màn hình, một thông báo tin nóng vừa bật lên từ nền tảng tài chính xã hội: “Tạ Hoài Châu bí mật đăng ký kết hôn với nữ nhân viên dữ liệu của Kính Vân, phá vỡ liên minh Tạ – Thẩm?”
Bên dưới tiêu đề là một bức ảnh chụp mờ qua kính xe. Tôi đứng cạnh Tạ Hoài Châu, trên tay cầm cuốn giấy chứng nhận màu đỏ. Gương mặt tôi không rõ, nhưng chiếc nhẫn trên tay lại sáng lên rất rõ dưới đèn hành lang.
Tôi chưa kịp học cách làm vợ hợp đồng của Tạ Hoài Châu. Máy chủ đã thay chúng tôi đưa cuộc hôn nhân này lên bàn mổ.
