Bỏ qua nội dung

Bàn Tính Dưới Hoa Đăng

Chương 60: Lục Thừa Viễn Phản Kích

Chương 60: Lục Thừa Viễn Phản Kích

Ống công văn bọc sáp đen nằm trên tay gia đinh, giống một mảnh than vừa được ném vào giữa từ đường. Không ai đưa tay nhận ngay. Dấu chữ Thẩm trên lớp sáp quá rõ, rõ đến mức nó không cần mở ra cũng đã khiến mọi tiếng thở trong chính đường nhẹ đi. Ta đứng cạnh án tổ, bàn tính nhỏ còn lạnh trong lòng bàn tay, bỗng hiểu vì sao Lục Thừa Viễn có thể cười bình tĩnh như thế khi vừa thua một ván lớn. Người thắng trong từ đường là ta, nhưng người đặt dao ngoài cửa Lục gia lại chưa chắc là ta.

Lục Sùng chống gậy, bàn tay già nua siết đến trắng đốt. Ông không nhìn ta trước, mà nhìn Lục Thừa Viễn. Chỉ một cái nhìn ấy đã đủ nói rõ rất nhiều chuyện. Công văn đến quá đúng lúc. Đúng đến mức nếu bảo Thẩm Kính chỉ tình cờ nghe tin rồi sai người chạy tới, e rằng ngay cả tượng tổ tiên trên án cũng phải cảm thấy bị xem thường. Lục Thừa Viễn hơi cúi đầu, vẻ mặt vẫn cung kính, như thể chính ông ta cũng vừa mới biết quan phủ có ý này. Người đóng kịch giỏi thường không vội giải thích mình vô tội, bởi càng giải thích, càng giống đang chờ người khác phát hiện.

Gia đinh run tay dâng ống công văn lên. Lục Sùng mở sáp, đọc từng hàng, sắc mặt trầm xuống từng tấc. Trong giấy không có quá nhiều chữ, nhưng chữ nào cũng nặng. Nha môn phủ thành phụng lệnh Thẩm Kính tra lại vụ quân lương mười hai năm trước, yêu cầu Lục gia lập tức niêm phong toàn bộ sổ kho cũ, không được tự ý chuyển người, chuyển vật, sửa sổ, hủy chứng. Ba ngày sau, người liên quan đến Tô thị và thương đội năm xưa phải đến phủ nha đối chất. Ba ngày. Lại là ba ngày. Có những con số một khi lặp lại, nghe không còn giống thời hạn nữa, mà giống dây thừng đã thắt xong nút.

Một tộc lão đập mạnh tay vịn ghế: “Hoang đường! Việc năm xưa đã có kết luận, Thẩm đại nhân bây giờ lật lại là ý gì?” Người khác lập tức thấp giọng nhắc ông ta cẩn thận lời nói. Từ đường vừa rồi còn dùng gia quy để phân cao thấp, giờ một tờ công văn quan phủ rơi xuống, lễ pháp trong nhà liền mỏng như giấy dầu gặp mưa. Ta nhìn từng gương mặt đang đổi sắc. Có người sợ Lục gia bị liên lụy, có người sợ kho cũ bị mở, cũng có người âm thầm nhìn về phía nhị phòng, muốn biết con đường thoát thân đã được chuẩn bị đến đâu.

Lục Thừa Viễn bước ra đúng lúc ấy. Ông ta không cười nữa. Khi một người đã chuẩn bị sẵn đòn nặng, nụ cười sẽ trở thành thứ thừa thãi. “Phụ thân,” ông ta chắp tay, giọng rất thấp, rất đau lòng, “công văn đã đến trước mặt tổ tiên, Lục gia không thể tiếp tục tự bịt mắt. Năm xưa Tô thị vướng vụ quân lương, trong nhà vì danh dự trưởng phòng mà xử lý quá nhiều việc trong âm thầm. Người chết được đưa đi, sổ kho bị khóa, người từng hầu hạ Tô thị cũng lần lượt rời phủ. Khi đó chúng ta nói là giữ thể diện cho Lục gia. Nhưng hôm nay quan phủ hỏi đến, những việc ấy đặt ở ngoài cửa từ đường, e rằng đều thành hai chữ che tội.”

Câu “che tội” vừa rơi xuống, chính đường như bị ai rút mất một nửa hơi ấm. Lục Sùng quát: “Thừa Viễn!” Nhưng tiếng quát ấy không còn uy như trước. Người già sợ nhất không phải người khác phản đối mình, mà là người khác nói ra điều mình từng cố chôn dưới nền nhà. Lục Thừa Viễn vẫn cúi đầu: “Con không dám bất kính. Nhưng nếu Lục gia muốn qua cửa này, trước hết phải tỏ thái độ với quan phủ. Ai liên quan đến trưởng phòng, ai từng giữ sổ, ai từng gặp Tô thị đêm xảy ra chuyện, đều phải được ghi rõ. Không thể vì hôm nay Hoài Tranh vừa vào gia phả, chúng ta lại lập tức để hắn thay Tô thị nhận hết mọi nghi ngờ.”

Lời ấy nghe như bảo vệ ta. Thật ra là đặt ta lên bàn thờ lần thứ hai. Nếu ta né, mọi người sẽ nói đích tử trưởng phòng chỉ biết nhận quyền, không dám nhận nợ. Nếu ta nhận, cái tên của mẹ ta sẽ cùng hai chữ “che tội” bị ông ta đóng vào biên bản. Cái khéo của Lục Thừa Viễn là vậy: dao của ông ta ít khi đâm thẳng, thường được bọc trong một lớp vải viết đầy đại cục, hiếu nghĩa và danh dự gia tộc. Đâm xong, nếu ngươi kêu đau, ông ta còn có thể thở dài trách ngươi không biết nhìn xa.

Ta đặt bàn tính xuống án, tiếng gỗ chạm mặt bàn rất khẽ. “Nhị thúc nói đúng một nửa.” Ta nhìn công văn trong tay Lục Sùng. “Quan phủ hỏi đến, Lục gia không thể giả câm. Nhưng ‘tỏ thái độ’ không đồng nghĩa ‘tự nhận tội’. Nếu hôm nay chúng ta viết vào biên bản rằng Lục gia che tội cũ, ba ngày sau đến phủ nha, Thẩm đại nhân còn cần tra gì nữa? Ông ấy chỉ cần nhận lấy chữ ký của Lục gia, rồi thuận tay đóng quan ấn.”

Có người lập tức tỉnh ra, sắc mặt trắng hơn vừa rồi. Lục Thừa Viễn nhìn ta, đáy mắt tối lại một nhịp. Ta biết mình đoán không sai. Ông ta muốn ép Lục gia tự cắt một miếng thịt trước, mà miếng thịt đầu tiên tốt nhất là trưởng phòng, là Tô Diên, là ta. Một khi trong từ đường có biên bản tự nhận “che tội”, thì mọi sổ sách sau đó dù còn sạch cũng phải dính bùn. Đời này ta từng thấy quá nhiều báo cáo nội bộ bị sửa một chữ mà thành bằng chứng nhận lỗi. Cổ đại không có con dấu đỏ trên bản mềm, nhưng giấy trắng mực đen giết người vẫn rất nhanh.

Lục Thanh Hành bỗng bước lên nửa bước, bị cha hắn liếc một cái nhưng vẫn cắn răng nói: “Vậy nên viết thế nào? Không viết thì quan phủ bảo chúng ta chống lệnh, viết sai thì tự treo cổ.” Câu này thô, nhưng rất đúng. Ta hiếm khi cảm thấy vị đường huynh này đáng yêu, hôm nay miễn cưỡng tính một lần. Vân Chi đứng phía sau bên cột gỗ, từ khi nghe đến hai chữ Tô thị, nàng vẫn im lặng. Nhưng khi gia đinh cầm ống công văn đi ngang qua, nàng bỗng khẽ nói: “Dấu sáp còn mềm.”

Mọi ánh mắt đều nhìn về phía nàng. Vân Chi hơi mím môi, nhưng không lùi. “Ta ở y quán thường niêm thuốc quý bằng sáp. Sáp đóng lâu gặp gió đêm sẽ cứng và có vết nứt nhỏ. Dấu này vẫn bóng, mép chưa khô hẳn. Người đưa công văn chạy rất gấp, hoặc công văn được đóng không lâu trước khi vào Lục gia.” Nàng nói xong mới nhìn ta, ánh mắt có chút lo, nhưng không hề sợ. Lòng ta bỗng mềm đi một góc. Nàng vừa trải qua chuyện của Tạ Hành Chu, lẽ ra có thể tránh khỏi mọi thứ liên quan đến vụ cũ, nhưng nàng vẫn chọn bước vào nơi mũi dao sáng nhất.

Lục Thừa Viễn nhàn nhạt đáp: “Tạ cô nương giỏi y, chẳng lẽ còn giỏi cả công văn quan phủ?” Vân Chi chớp mắt, giọng bình tĩnh đến mức gần như ngoan ngoãn: “Không giỏi. Nhưng sáp mềm hay cứng, người bán thuốc cũng nhìn được.” Trong từ đường có người khẽ ho để che tiếng cười. Ta cúi đầu vuốt hạt tính, nếu không sợ phá hỏng khí thế, ta cũng muốn cười một tiếng. Lục Thừa Viễn dùng đại cục ép người, Vân Chi chỉ dùng một miếng sáp nhỏ kéo ông ta xuống khỏi đám mây. Có khi thế gian này cần nhất không phải đao lớn, mà là người chịu nhìn kỹ những thứ nhỏ đến mức kẻ bố cục tưởng không ai để ý.

Ta nói: “Vậy càng cần lập biên bản đúng. Thứ nhất, Lục gia nhận công văn, tuân lệnh niêm sổ. Thứ hai, mọi sổ kho cũ, hòm chứng, chìa khóa liên quan trưởng phòng phải được niêm tại chỗ, dưới sự chứng kiến của gia chủ, tộc lão, nhị phòng và đích tử trưởng phòng. Thứ ba, trước khi phủ nha phái người chính thức tiếp nhận, bất kỳ ai đề nghị chuyển sổ ra khỏi Lục gia đều phải ký tên chịu trách nhiệm mất mát, rách hỏng hoặc đổi tráo.” Ta ngẩng đầu nhìn Lục Thừa Viễn. “Nhị thúc đã vì đại cục như vậy, chắc sẽ không sợ ký mục thứ ba trước.”

Lục Thừa Viễn im lặng. Im lặng của ông ta lần này không còn là thong dong, mà là cân nhắc. Trong chính đường, vài tộc lão nhìn nhau, cuối cùng người râu bạc lúc trước gật đầu: “Hoài Tranh nói có lý. Niêm sổ là tuân lệnh, chuyển sổ trước khi quan phủ tiếp nhận lại dễ sinh sai sót. Cứ lập biên bản như thế.” Lục Sùng nhắm mắt một hơi, rồi mở ra: “Lập.” Một chữ ấy rơi xuống, nhị phòng lập tức có người muốn nói, nhưng Lục Thừa Viễn giơ tay chặn lại. Ông ta nhìn ta, trên mặt lại xuất hiện vẻ tiếc nuối quen thuộc: “Hoài Tranh, cháu quả thật đã học được cách tự bảo vệ mình. Nhưng cháu có nghĩ đến không, quan phủ hỏi không chỉ hỏi sổ. Họ còn hỏi người.”

Ta biết ông ta sẽ không dừng ở sổ. Quả nhiên, Lục Thừa Viễn quay sang mọi người: “Tạ Hành Chu từng gặp Tô thị, chuyện này Hoài Tranh đã biết. Nếu phủ nha truyền nhân chứng, Tạ gia y quán có tránh được không? Nếu Tạ gia bị kéo vào, hôn ước của Hoài Tranh và Tạ cô nương còn có thể giữ sạch sao? Phụ thân, con xin thêm một mục: trước khi đối chất, người ngoài không được tự ý tiếp xúc với Hoài Tranh, tránh thông cung.”

Không khí quanh ta đột nhiên lạnh xuống. Đây mới là đòn ông ta giữ đến cuối. Cắt ta khỏi Vân Chi, cắt ta khỏi Tạ Hành Chu, cắt ta khỏi người duy nhất có thể nối bí mật Tô Diên với đêm ở y quán. Dưới danh nghĩa tránh thông cung, ông ta muốn biến ta thành một đích tử vừa có danh phận vừa bị nhốt trong chiếc lồng hợp pháp. Ta nhìn Vân Chi. Nàng cũng đang nhìn ta, tay áo hơi siết, nhưng không bước lên nói đỡ. Nàng hiểu. Nếu lúc này nàng càng vội bảo vệ ta, Lục Thừa Viễn càng có cớ kéo Tạ gia xuống nước.

Ta chậm rãi đẩy một hạt tính sang bên trái. “Được.” Trong từ đường vang lên tiếng hít khí. Ta tiếp: “Trước khi đối chất, ta không gặp riêng Tạ bá phụ, cũng không trao đổi riêng với Vân Chi về vụ án cũ. Nhưng tương tự, nhị thúc và nhị phòng cũng không được gặp riêng kho chính, lão bộc cũ, người từng giữ chìa khóa, người từng ký sổ vận lương năm xưa. Nếu muốn tránh thông cung, xin tránh cho công bằng. Từ giờ đến khi quan phủ tiếp nhận, mọi lần hỏi người đều phải có hai tộc lão ở đó, ghi từng câu vào biên bản.”

Lục Thừa Viễn nhìn ta rất lâu. Ta cũng nhìn lại ông ta. Bên ngoài từ đường, mưa đã ngừng, nhưng hơi nước vẫn quấn dưới mái hiên, làm đèn lồng đỏ nhòe thành từng quầng sáng nhỏ. Từ lúc tỉnh lại trong thân xác này, ta đã học được một điều: trên đời không có chiếc lồng nào không thể dùng ngược. Người khác muốn nhốt ta bằng quy củ, ta liền kéo tất cả người liên quan vào cùng một bộ khóa. Khóa càng nặng, người giấu chìa càng khó chạy.

Biên bản được viết ngay trước án tổ. Lục Sùng ký trước, tộc lão ký sau, Lục Thừa Viễn cuối cùng cũng đặt tên mình xuống. Nét bút của ông ta vững, nhưng ở chữ cuối hơi nặng mực. Ta nhìn vệt mực ấy, bỗng nhớ đến những trang sổ kho cũ từng bị nước làm nhòe. Có vài dấu vết, người viết lúc đó tưởng chỉ là bất cẩn, nhiều năm sau lại thành nơi mắt người dừng lâu nhất. Đến lượt ta, ta ký tên Lục Hoài Tranh bên dưới dòng “đích tử trưởng phòng, cùng chịu trách nhiệm niêm chứng”. Hai chữ chịu trách nhiệm lạnh hơn hai chữ đích tử nhiều, nhưng ta không tránh.

Khi bút vừa đặt xuống, ngoài cửa lớn Lục gia bỗng truyền đến tiếng chiêng báo khách. Không phải tiếng báo khách thường ngày, mà là ba tiếng gấp, nặng, vang qua sân đá như tiếng sắt gõ lên xương. Gia đinh thứ hai chạy vào, áo ngoài ướt nước đường, quỳ xuống còn chưa kịp thở đều: “Gia chủ, ngoài phố Đông có quan binh vào thành. Cờ hiệu phủ thành, đi cùng người của Thẩm đại nhân. Họ nói… họ nói phụng lệnh đến Thanh Châu trước để tiếp quản sổ kho cũ.”

Lục Thừa Viễn khẽ cụp mắt. Lục Sùng đứng bất động. Cả từ đường vừa ký xong biên bản niêm chứng, quan binh đã đến cửa Thanh Châu. Ta cầm bàn tính lên, đầu ngón tay chạm vào hạt gỗ lạnh buốt, trong lòng lại bình tĩnh lạ thường. Thì ra ba ngày chỉ là thời hạn để chúng ta tự loạn. Đao của Thẩm Kính chưa từng định đợi đến ba ngày sau mới rơi xuống.