Chương 55: Đường Huynh Chọn Phe
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 55: Đường Huynh Chọn Phe
Tiếng bước chân ngoài cửa không vội, nhưng từng nhịp đều khiến từ đường lặng thêm một tầng. Người có thể làm cả đám tộc lão vừa bị gọi tới vội lập tức chỉnh lại tay áo, chỉ có Lục Sùng. Ông chống gậy bước qua ngưỡng cửa, áo ngoài còn vương hơi lạnh đường xa, gương mặt vẫn là vẻ uy nghiêm đã dùng để ép ta cúi đầu trong từ đường nhiều năm trước. Khi ánh mắt ông lướt qua cuốn gia phả đang mở, chìa khóa trong tay Đại phu nhân, rồi dừng trên Thanh Hành, ta thấy sống lưng Thanh Hành cứng lại.
Đại phu nhân phản ứng nhanh hơn tất cả. Bà tiến lên nửa bước, giọng nghẹn như người bị con ruột đâm một dao trước mặt tổ tiên: “Phụ thân, người về vừa đúng lúc. Hoài Tranh mang lão bộc bệnh hồ đồ về phủ, dùng giấy nháp không rõ nguồn náo loạn gia phả. Thanh Hành trẻ tuổi, bị hắn kéo tới trang tử một chuyến liền nói năng không biết nặng nhẹ. Con không phải muốn sửa phả, con chỉ muốn tạm giữ cục diện, tránh để một thân phận chưa rõ nắm sổ kho và thương đội của Lục gia.”
Bà vẫn rất giỏi. Một câu đã biến hôn thư mất tích thành thân phận chưa rõ, biến việc rút quyền thành tạm giữ cục diện, còn biến lời chứng của Thanh Hành thành trẻ tuổi bị kéo đi. Người làm sai thường không sợ nói dối. Họ chỉ sợ lời nói dối ấy thiếu một cái tên đẹp để treo lên đầu.
Lục Sùng không đáp ngay. Ông nhìn ta, ánh mắt sâu và nặng, giống như trong đó có quá nhiều thứ từng bị khóa lại đến mức chìa nào cũng rỉ sét. “Đỗ Trường Tín còn sống?” Ta cúi người: “Còn sống. Đang ở trong phủ, có người trông coi. Ông ấy từng giữ sổ giao nhận rương hôn khế năm xưa, cũng từng thấy phả thảo trước khi hai chữ nguyên phối bị cắt khỏi dòng của Tô Diên.” Hai chữ Tô Diên vừa ra khỏi miệng, đầu gậy trong tay Lục Sùng khẽ chạm xuống nền đá. Âm thanh rất nhỏ, nhưng đủ khiến Đại phu nhân trắng mặt.
Lục Thừa Viễn lập tức bước ra, giọng ôn hòa: “Phụ thân, Đỗ Trường Tín bệnh nhiều năm, lời hắn chưa chắc đáng tin. Con nghĩ trước hết nên phong từ đường, thu lại gia phả chính, chờ tra riêng rồi nói. Nếu truyền ra ngoài rằng Lục gia năm đó lập sai đích thứ, chẳng phải tự đưa dao cho Thẩm gia sao?” Ông ta nói đến Thẩm gia, mấy vị tộc lão quả nhiên dao động. Người Lục gia sợ mất mặt còn hơn mất bạc, bởi bạc còn có thể kiếm lại.
Ta không tranh lời. Ván này nếu chỉ có ta nói, dù nói đúng cũng sẽ thành ta ép trưởng bối. Ta nhìn Thanh Hành. Hắn vẫn đứng trước án thờ, vai căng như dây cung bị kéo quá lâu. Phụ thân hắn, đại lão gia của trưởng phòng, cũng đã theo Lục Sùng vào từ đường từ lúc nào. Ông ta nhìn con trai bằng ánh mắt lạnh đến mức không cần mắng đã đủ thành một cái tát. “Thanh Hành, quỳ xuống.”
Thanh Hành khẽ động, nhưng không quỳ ngay. Đại lão gia bước tới, giọng đè thấp: “Mấy năm nay ta dạy con đọc gia quy, dạy con giữ thể diện trưởng phòng, không phải để con đứng trước tộc lão nói đỡ cho người muốn đoạt vị trí của con. Con có biết một câu sửa phả lần thứ hai nặng đến đâu không?” Thanh Hành cúi mắt. Ta bỗng nhớ lần đầu gặp hắn trong gia học, hắn vênh mặt như thể cả Thanh Châu đều nợ hắn một tiếng khen. Khi ấy ta chỉ thấy hắn phiền. Đến hôm nay mới hiểu, người luôn phải đứng trên cao thật ra cũng rất sợ dưới chân mình không có đất.
“Con biết.” Thanh Hành nói. Giọng hắn khàn, nhưng không run. “Chính vì biết nặng, con mới không thể để người ta viết nó xuống khi chưa tra.” Đại lão gia giận đến bật cười: “Người ta? Con gọi mẫu thân con là người ta?” Thanh Hành ngẩng đầu nhìn Đại phu nhân. Khoảnh khắc ấy, vẻ kiêu ngạo cũ trên mặt hắn biến mất, chỉ còn một thứ rất khó gọi tên, vừa đau vừa sạch. “Mẫu thân là mẫu thân con. Nhưng gia phả không phải tay áo của mẫu thân, muốn giấu vết mực nào thì giấu.”
Trong từ đường vang lên vài tiếng hít sâu. Đại phu nhân lảo đảo một chút, nha hoàn sau lưng vội đỡ lấy. Bà nhìn Thanh Hành, môi run: “Con vì hắn mà nói mẫu thân như vậy?” Thanh Hành siết tay, các khớp ngón trắng bệch. “Không phải vì hắn. Nếu hôm nay người bị ghi huyết thống còn nghi là con, nếu người muốn mở rương đối chứng là hắn, con cũng phải để rương được mở. Con ghét Hoài Tranh, từng thật sự ghét. Con ghét hắn rõ ràng không được ai nâng, lại cứ làm như mọi chuyện đều có cách tính ra. Nhưng con ghét hắn không có nghĩa là con được phép nhìn một dòng chữ sai được viết lên gia phả.”
Đại lão gia quát: “Ngậm miệng!” Lục Sùng nâng tay ngăn lại, nhìn Thanh Hành thật lâu. “Con còn biết gì?” Đại phu nhân đột ngột ngẩng đầu. Lục Thừa Viễn cũng liếc sang rồi thu mắt về. Thanh Hành hít một hơi, như cuối cùng bước khỏi ngưỡng cửa hắn đã đứng lưỡng lự nhiều năm. “Năm kia, sau lần từ đường tu sửa mái, con từng theo phụ thân kiểm đồ cũ. Sau án thờ phía tây có một kho mật, chuyên giữ rương không tiện vào sổ công khai: hôn khế cũ, sinh tịch, lệnh bài đời trước và vài vật niêm phong từ vụ Tô Diên. Khi ấy con thấy một rương gỗ nhỏ được đưa vào đó. Trên nắp rương có dấu cháy cạnh và một mảnh lụa buộc màu xanh xám.”
Hộp tre dưới tay áo ta như nặng thêm. Mảnh thư cháy của Vân Chi cũng có cạnh cháy và màu lụa cũ gần như vậy. Ta chưa vội mở miệng, chỉ hỏi: “Ngươi chắc đó là rương hôn khế?” Thanh Hành lắc đầu. “Không chắc. Lúc ấy mẫu thân không cho con đến gần. Nhưng con nghe quản sự nói một câu: thứ này không được để chung với hôn thư các phòng khác, nếu gia chủ hỏi thì nói đã theo hồ sơ cũ niêm tại đông viện.” Hắn dừng lại, nhìn Lục Sùng. “Con không hiểu khi đó nghĩa là gì. Hôm nay nghe Hoài Tranh hỏi rương hôn khế do ai mở, con mới nhớ ra.”
Đại phu nhân bật lên: “Nói bậy! Con lúc ấy chỉ đi ngang qua, nghe được vài câu lẻ tẻ đã dám ghép thành tội danh cho mẹ mình? Kho mật là nơi giữ vật cấm của tổ tiên, không phải chỗ cho tiểu bối tùy tiện nhắc tới!” Lục Thừa Viễn lập tức tiếp lời, giọng dịu mà sắc: “Thanh Hành, con bị cảm xúc dẫn đi rồi. Một người kế thừa trưởng phòng phải biết khi nào nên nói, khi nào nên im. Nếu hôm nay vì con nói sai mà kho mật bị mở, từ đường bị kinh động, con gánh nổi không?”
Thanh Hành chậm rãi tháo ngọc bài bên hông đặt lên án phụ. Đó là ngọc bài trưởng tôn trưởng phòng, thứ hắn từng cố ý đeo rất lộ khi đi qua mặt ta. “Nếu nói thật mà không gánh nổi, vậy con vốn không xứng đeo nó.” Hắn quỳ xuống, nhưng không quỳ trước phụ thân hắn. Hắn quỳ trước bài vị tổ tiên. “Xin gia chủ mở kho mật đối chứng. Nếu con nhớ sai, con chịu phạt quỳ từ đường ba ngày, giao lại quyền học sổ trưởng phòng. Nếu con nhớ đúng, xin đừng ai được động vào gia phả trước khi rương kia được đưa ra.”
Lục Sùng nhắm mắt một lát. Khi mở mắt ra, vẻ già nua trên mặt ông rõ hơn trước, nhưng giọng vẫn không cho ai chen vào: “Trước khi Đỗ Trường Tín đối chất, trước khi kho mật được kiểm, gia phả không sửa một chữ. Thanh Hành tạm giao ngọc bài, nhưng không định tội. Lục Thừa Viễn, đi lấy chìa kho mật. Đại phu nhân, giao chìa rương gia phả cho tộc lão giữ. Hoài Tranh, ngươi ở lại.” Mỗi một câu đều như đặt một viên đá xuống mặt nước đang sôi. Chưa dập được lửa, nhưng ít nhất khiến mọi người biết lửa đang cháy ở đâu.
Đại phu nhân nhìn Lục Sùng, ánh mắt cầu xin cuối cùng chuyển thành tuyệt vọng. Bà không còn khóc nữa. Người thật sự biết mình sắp mất thứ gì thường sẽ thôi diễn. Lục Thừa Viễn vẫn cúi đầu nhận lệnh, nhưng lúc xoay người, tay áo ông ta quét qua mép án, làm nghiên mực khẽ rung. Ta nhìn vệt mực lay động, bỗng nghĩ đến những con số trong sổ kho khi có người cố ý che thiếu một khoản: mặt giấy càng sạch, chỗ bị lau càng sáng.
Chìa kho mật được mang tới rất nhanh, đầu chìa khắc vân mây cũ. Lục Sùng sai hai tộc lão cùng đi, ta và Thanh Hành theo sau. Đại lão gia không cho Thanh Hành đứng dậy ngay, lạnh giọng nói: “Ngươi đã muốn làm người công chính, vậy quỳ mà xem công chính có nuôi nổi ngươi không.” Thanh Hành vẫn quỳ, lưng thẳng. Ta đi ngang qua hắn, thấp giọng nói: “Ngươi không cần thích ta.” Hắn liếc ta, khóe môi nhếch lên mệt mỏi: “Ta vốn không thích ngươi.” Ta gật đầu. “Vậy càng tốt. Lời chứng của ngươi sẽ sạch hơn.”
Kho mật nằm sau vách phía tây từ đường, lối vào bị một tấm bình phong gỗ che khuất. Khi bình phong được dời ra, ta nhìn thấy một cánh cửa thấp phủ bụi, trên khung còn có dấu tu sửa mới hơn phần tường xung quanh. Lục Sùng đứng trước cửa rất lâu mới đưa chìa cho tộc lão. Chìa đưa vào ổ, xoay nửa vòng rồi kẹt cứng. Tộc lão cau mày thử lại, tiếng đồng cọ vào trong ổ khóa vang lên khô khốc. “Gia chủ, khóa bị đổi.”
Gió từ khe cửa lùa ra mang theo mùi gỗ mục và một thoáng hương thuốc rất nhạt, quen đến mức làm đầu ngón tay ta lạnh đi. Trên mép khóa mới còn dính sáp niêm màu đỏ chưa khô hẳn, bị ấn bằng một con dấu nhỏ không phải dấu gia chủ. Mạnh Tứ cúi xuống nhìn, sắc mặt đổi hẳn: “Công tử, đây là dấu quản sự đông viện.” Phía sau, Đại phu nhân không nói tiếng nào. Lục Thừa Viễn cũng im lặng. Ta nghe hạt bàn tính trong tay áo chạm vào nhau. Kho mật ở ngay sau từ đường, rương có thể ở ngay sau một cánh cửa, nhưng cánh cửa ấy đã bị người khác khóa lại trước chúng ta một bước.
