Chương 46: Một Bản Khế Ước Cứu Người
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 46: Một Bản Khế Ước Cứu Người
Ta muốn cùng Tạ gia lập một liên minh. Bước đầu tiên, để ta trở thành chủ nợ hợp pháp của Tạ gia trước khi Thẩm gia kịp thành thông gia.
Câu ấy rơi xuống, trong phòng thuốc yên đến mức có thể nghe tiếng nước thuốc trong ấm đồng sôi lăn tăn. Tạ Hành Chu nhìn ta, đôi mắt vốn đã mệt lại càng sâu thêm, như người bị đẩy từ một chiếc lồng son sang một chiếc lồng sắt, chưa kịp thở đã phải phân biệt cái nào ít đau hơn. Vân Chi không lập tức lên tiếng. Nàng cúi nhìn bản sao khế nợ trên bàn, ngón tay đặt ở dòng điều khoản cuối cùng, móng tay sạch sẽ nhưng khớp ngón trắng bệch. Ta biết nàng đang nghĩ gì. Nếu Thẩm gia dùng khế nợ để ép nàng gả, vậy Lục Hoài Tranh cầm khế nợ trong tay thì khác gì? Một người nói là sính lễ, một người nói là liên minh, giấy trắng mực đen rơi xuống đầu Tạ gia vẫn có cùng một trọng lượng.
Vì vậy ta không đưa tay lấy khế, cũng không thúc Tạ Hành Chu trả lời. Ta chỉ kéo chiếc ghế thấp cạnh quầy thuốc, ngồi xuống trước mặt hai cha con họ, đặt bàn tính nhỏ mang theo lên bàn. Những hạt tính bằng gỗ cũ va vào nhau một tiếng rất khẽ. “Khế này không thể để ta cầm bằng lời nói,” ta nói. “Càng không thể để ta bỏ bạc ra trước mặt mọi người rồi thành ân nhân của Tạ gia. Ân nhân nghe thì đẹp, nhưng ân nhiều quá cũng là nợ. Ta không muốn cứu nàng bằng một cái vòng khác.”
Vân Chi ngẩng đầu. Trong mắt nàng có chút mệt, nhưng ánh sáng vẫn chưa tắt. “Vậy ngươi định cứu bằng gì? Bằng bàn tính à?” Giọng nàng còn có thể đùa, dù câu đùa mỏng như giấy ngâm mưa. Ta gảy một hạt tính xuống. “Bằng khế ước. Khế ép người thì dùng để đòi mạng, khế rõ ràng thì dùng để giữ đường sống. Nếu ta trở thành người giữ khế, cần có một bản phụ khế viết rõ ba việc: thứ nhất, Lục gia không được dùng khoản nợ này buộc Tạ gia hôn phối; thứ hai, trước khi đối sổ xong, không được niêm kho thuốc, không được động đến nhà chính y quán; thứ ba, mọi khoản Tạ gia phải trả sau này chỉ được tính bằng nợ gốc và lãi hợp lệ, phần còn lại phải trả về cho người đã cố ý nuôi lãi.”
Tạ Hành Chu nghe đến đó, môi run lên. “Nhưng khế gốc đã vào tay Thẩm phủ.” “Vào tay chưa chắc đã vào sổ,” ta đáp. “Dấu chuyển khế đóng hôm qua, nhưng bên dưới không có chữ xác nhận sổ cái của tiền trang Trịnh Hòa. Thẩm phủ vội dùng khế ép hôn, có lẽ vì bọn họ muốn trước trưa mai biến một khoản nợ chưa đối xong thành chuyện đã rồi. Nếu chúng ta đợi người tiền trang đến cửa y quán, thế sẽ ở tay họ. Nếu chúng ta mời tiền trang đến trước, thế còn một nửa ở tay sổ sách.” Ta không nói rằng trước khi đến Tạ gia, ta đã bảo Thanh Hành đưa người tới Trịnh Hòa tiền trang. Đối với người ngoài, kế hoạch càng nghe đơn giản càng tốt; đối với Vân Chi, ta muốn nàng nhìn thấy không phải một trò mưu mẹo, mà là một con đường có thể tự bước.
Vân Chi nhìn ta hồi lâu rồi hỏi: “Ai ký phụ khế?” Ta đẩy tờ giấy trắng về phía nàng. “Nàng.” Tạ Hành Chu khựng lại, còn Vân Chi cũng thoáng sững sờ. Ta tiếp tục: “Tạ bá phụ là chủ y quán, nhưng hôm nay người đọc khế trước đám đông là nàng. Người Thẩm phủ muốn biến nàng thành khoản lãi cuối cùng, vậy trên phụ khế cứu Tạ gia, tên nàng phải đứng trước. Ta chỉ là người giữ khế. Tạ gia có quyền chuộc lại sau khi đối sổ. Nếu ta trái một điều, phụ khế tự hủy, khoản bạc ta đặt vào tiền trang coi như bồi thường cho y quán.”
Một lúc lâu sau, Vân Chi bỗng cười rất khẽ. “Lục Hoài Tranh, ngươi tính cả đường tự chặt tay mình rồi à?” Ta đáp: “Tay ta vốn không dùng để cầm cổ người khác.” Nàng cúi xuống, lấy nghiên mực đã khô một nửa trên quầy thuốc, tự thêm nước. Động tác ấy khiến lòng ta lặng đi. Từ lúc Thẩm phủ đưa sính lễ thứ hai đến cửa, nàng không khóc, không trốn, không cầu ai thay mình chịu. Đến khi ta đặt một con đường trước mặt, điều đầu tiên nàng làm cũng không phải hỏi ta có chắc thắng không, mà là tự mài mực để đọc từng chữ. Người như vậy, nếu chỉ được viết thành một món sính lễ, thì thật uổng phí cả trời Thanh Châu đã cho nàng đôi mắt sáng ấy.
Phụ khế mới viết đến nửa trang, ngoài cửa đã có tiếng bánh xe dừng gấp. Thanh Hành bước vào trước, áo choàng còn dính bụi đường, sau lưng là chưởng quầy Trịnh Hòa tiền trang và hai tiểu nhị ôm sổ cái bìa xanh. Sắc mặt chưởng quầy không dễ coi. Người làm tiền trang ghét nhất bị kéo vào tranh chấp thế gia; một bên là Thẩm phủ, một bên là Lục gia, ở giữa là Tạ gia nghèo đến mức ngay cả bị ép cũng phải tự đọc khế cho rõ. Ông ta chắp tay nói những lời khách sáo chưa hết, ngoài cửa lại vang lên giọng quản sự Thẩm phủ: “Lục công tử hành sự thật nhanh. Sáng nay vừa nói không thay Tạ gia trả nợ, chưa qua nửa canh giờ đã mời tiền trang tới. Người không biết, còn tưởng công tử đã chờ sẵn ngày nắm khế Tạ gia trong tay.”
Câu này nói vừa đủ lớn để mấy bệnh nhân chưa tản ngoài hiên nghe thấy. Ta nhìn hắn bước vào, trong lòng không bất ngờ. Thẩm phủ đã đặt hạn trưa mai, tất nhiên cũng để mắt xem Tạ gia có tìm đường nào không. Quản sự liếc qua tờ phụ khế trên bàn, khóe miệng nhếch lên. “Tạ đại phu, Tạ cô nương, hôm qua không nhận sính lễ Thẩm gia vì sợ mang tiếng, hôm nay lại để Lục công tử làm chủ nợ. Khác nhau ở đâu? Một bên còn có danh phận thông gia, một bên ngay cả danh phận cũng không có.”
Tạ Hành Chu biến sắc. Vân Chi đặt bút xuống, nhưng ta đưa tay chặn trước khi nàng đứng lên. Có những câu nàng có thể mắng, nhưng có những bùn bẩn nếu để nàng tự bước vào, bọn họ sẽ bảo nàng nóng lòng bênh ta. Ta nhìn quản sự Thẩm phủ, bình tĩnh hỏi: “Ngươi nói đúng, khác nhau ở đâu?” Hắn không ngờ ta nhận câu ấy, ánh mắt thoáng động. Ta lấy phụ khế đã viết một nửa giơ lên. “Khác ở chỗ, Thẩm phủ đặt hôn ước và nợ vào cùng một khay bạc; phụ khế này đặt hôn ước ra ngoài cửa. Khác ở chỗ, các ngươi muốn niêm y quán trước khi đối sổ; phụ khế này cấm động vào kho thuốc trước khi tính rõ từng đồng. Khác ở chỗ, các ngươi chỉ cần Tạ gia cúi đầu; ta cần Tạ Vân Chi đọc xong, đồng ý, rồi tự ký tên.”
Chưởng quầy Trịnh Hòa ho khan một tiếng. Ông ta hiển nhiên không muốn đứng về bên nào, chỉ mở sổ cái đặt lên bàn. “Theo lệ tiền trang, khế trên năm trăm lượng khi chuyển chủ phải có dấu sổ cái và người giữ khế mới được quyền niêm tài sản. Thẩm phủ đã giao văn thư chuyển khế, nhưng khoản lãi mười bốn năm còn chờ đối. Nếu có người đặt bạc bảo toàn khoản tranh chấp và yêu cầu đối sổ trong ba ngày, tiền trang phải niêm khế tại quầy, chưa giao quyền niêm nhà cho bên nào.” Ông ta nói đến đây thì liếc quản sự Thẩm phủ, giọng nhỏ hơn một chút. “Đó là điều khoản cũ, không phải ta thiên vị Lục công tử.”
Quản sự cười lạnh. “Đặt bạc bảo toàn? Một nghìn tám trăm lượng không phải một bát thuốc sắc. Lục công tử thật muốn vì Tạ cô nương bỏ khoản bạc này?” Lời ấy lại dẫn đám đông nhìn sang ta. Tiền bạc là thứ kỳ lạ: dùng để ép người thì gọi là thế lực, dùng để cứu người lại dễ bị gọi là tư tình. Ta lấy từ tay áo ra ngân phiếu đã chuẩn bị, đặt trước mặt chưởng quầy. Một nghìn tám trăm lượng, không thiếu một đồng. Tạ Hành Chu hít vào một hơi, Vân Chi cũng nhìn ta. Ta biết ánh mắt nàng không phải cảm động thuần túy; trong đó có lo, có giận, có câu hỏi vì sao ta lại tự đẩy mình vào miệng người đời. Ta không nhìn nàng quá lâu, sợ mình mềm lòng đến mức nói ra lời không nên nói ở đây.
“Khoản bạc này không trả cho Thẩm phủ,” ta nói rõ từng chữ. “Nó đặt tại Trịnh Hòa tiền trang để giữ khế ba ngày. Trong ba ngày ấy, tiền trang mở sổ cái, đối nợ gốc, lãi, người bảo chứng và giá chuyển khế. Nếu số lãi hợp lệ ít hơn một nghìn tám trăm lượng, phần thừa trả lại cho người đặt bạc; nếu có người cố ý cộng lãi trái lệ, người đó phải giải thích trước quan phủ. Tạ gia sau khi đối sổ chỉ nhận phần nợ thật. Còn nợ ấy trả cho Lục gia bằng hợp đồng cung dược ba năm, giá theo thị trường, mỗi tháng khấu một phần, không động đến hôn sự.” Ta dừng lại, nhìn sang Vân Chi. “Nếu Tạ cô nương không ký, bạc này lập tức thu về.”
Trong phòng thuốc, mọi ánh mắt đổ về nàng. Vân Chi cầm phụ khế lên đọc lại từ đầu. Nàng đọc chậm hơn hôm qua, vì lần này từng chữ không chỉ để phản bác người ngoài, mà để quyết định y quán nhà mình có đặt một phần đường sống vào tay ta hay không. Đến cuối trang, nàng hỏi thêm hai điều: nếu Lục gia gặp biến, Tạ gia có bị ép trả ngay không; nếu phụ khế bị người khác cướp giữ, chữ ký của nàng còn hiệu lực không. Ta để chưởng quầy tự ghi thêm: nợ không được đòi trước hạn nếu không có chứng cứ Tạ gia vi phạm; phụ khế chỉ có hiệu lực khi có đủ ba bản, một bản tại Tạ gia, một bản tại Lục gia, một bản niêm ở tiền trang. Nàng nghe xong mới đặt bút ký tên. Chữ Tạ Vân Chi không mềm như người ta tưởng, nét cuối hơi hất lên, giống một cây kim bạc vừa rời khỏi huyệt đạo.
Quản sự Thẩm phủ nhìn ba bản phụ khế được in dấu, mặt xám như tro thuốc nguội. Hắn không còn cách niêm y quán ngay hôm nay, nhưng trước khi đi vẫn không quên để lại một nhát dao. “Lục công tử tính giỏi thật. Ba ngày sau đối sổ, dù thắng hay thua, cả Thanh Châu cũng sẽ biết Tạ cô nương nợ người một mạng. Có những lời đồn không cần khế cũng sống rất lâu.” Nói xong, hắn phất tay áo rời đi. Lần này không ai trong y quán cười. Ta biết hắn nói đúng một nửa. Thẩm gia mất đường niêm kho, sẽ đổi sang niêm danh tiết. Khế ước cứu được nhà, chưa chắc cứu được miệng người. Nhưng ít nhất, trước khi lời đồn mọc răng, chúng ta đã giữ được mái hiên cho người bệnh ngày mai còn đến bốc thuốc.
Chưởng quầy tiền trang ôm sổ rời đi, Thanh Hành nhìn ta như muốn hỏi bạc ở đâu ra, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng rồi đi theo canh cửa. Tạ Hành Chu cầm một bản phụ khế, bàn tay run đến mức tờ giấy cũng rung theo. Ông cúi đầu nói cảm ơn, ta không nhận. “Tạ bá phụ, người muốn cảm ơn thì trong ba ngày tới hãy nhớ kỹ mọi khoản vay năm đó. Ai bảo chứng, ai đưa bạc, bạc dùng vào việc gì. Một trăm lượng thuốc và xe không thể tự lớn thành một nghìn tám trăm lượng. Muốn cứu y quán, chúng ta phải biết lãi ấy đã ăn qua tay ai.” Ông im lặng thật lâu rồi gật đầu. Trong cái gật ấy có nỗi sợ, nhưng cũng có một chút gì giống như người cuối cùng đã bị ép quay mặt nhìn vào căn phòng mình khóa kín nhiều năm.
Khi trong phòng chỉ còn ta và Vân Chi, mùi mực mới hòa với mùi bạch chỉ trên kệ thuốc, rất nhẹ mà rất rõ. Nàng đứng bên quầy, đầu ngón tay vẫn dính một vệt mực đen. Ta muốn nói với nàng rằng ba ngày tới sẽ khó hơn hôm nay, rằng Thẩm phủ sẽ không chỉ dùng khế nợ, rằng Lộc quản gia và chiếc xe dược liệu trước bình minh vẫn như một cái bóng chưa tan. Nhưng lời đến bên môi lại dừng. Nàng vừa ký một bản khế ước để tự cứu mình; ta không nên lập tức ném thêm một cơn mưa lên vai nàng.
Vân Chi bỗng nói: “Ngươi vừa rồi bảo không muốn cứu ta bằng một cái vòng khác.” Ta đáp khẽ: “Ừ.” Nàng ngẩng lên nhìn ta, đôi mắt sáng mà bình tĩnh, giống đèn trong y quán đêm mưa năm xưa. “Vậy ta hỏi ngươi một câu, không ghi vào khế, cũng không cần chưởng quầy làm chứng.” Tim ta khựng một nhịp. Nàng nhìn thẳng vào ta, giọng không lớn, nhưng từng chữ rơi xuống còn khó né hơn mọi điều khoản trong sổ nợ. “Nếu không có Thẩm gia, không có khế nợ, không có liên minh nào cả, Lục Hoài Tranh, ngươi có thích ta không?”
