Chương 45: Sính Lễ Thứ Hai
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcTa không quay lại phòng thuốc ngay sau câu hỏi ấy. Có những lời, nếu đứng nghe bằng thân phận người ngoài thì là ép người; nếu quay vào bằng thân phận con của Tô Diên thì lại giống đòi nợ. Vân Chi hỏi cha nàng vừa nói tên ai, giọng run đến mức cánh cửa gỗ cũng như run theo. Ta đứng dưới bậc đá, mưa bụi đã tạnh mà tay áo vẫn lạnh. Cuối cùng ta chỉ khép lại nửa khe cửa chưa cài rồi bước ra ngõ sau Tạ gia. Nàng cần một câu trả lời của người cha. Còn ta, trước bình minh, phải tìm thứ người ta muốn đưa khỏi Thanh Châu.
Đường từ y quán về Lục phủ ngắn hơn ta tưởng, có lẽ vì trong đầu ta không ngừng lặp lại ba chữ Tô Diên. Ta để người canh ở bến Đông, cổng Tây và con đường vận dược ra khỏi thành, dặn họ chỉ ghi biển xe, chủ hàng, dấu niêm, tuyệt đối không chặn. Gần canh năm, Thanh Hành sai gã hầu nhỏ đưa về một mẩu tin: có xe chở dược liệu rời kho phụ Lục gia, giấy thông hành do Lộc quản gia ký, nhưng xe không ra cổng chính mà vòng về phía phố y quán. Dòng tin ấy chưa kịp ấm trong lòng bàn tay thì tiếng trống sáng đã vang lên, và Tạ gia lại có người tới tìm ta.
Người đến là tiểu đồ đệ bốc thuốc của Vân Chi. Mặt cậu ta trắng bệch, thở chưa đều đã nói Thẩm phủ đưa sính lễ lần hai đến trước cửa y quán. Ta nghe xong, điều đầu tiên nghĩ đến không phải lụa đỏ hay kiệu hoa, mà là quyển phụ khoản bìa đỏ ở Phương Hoa viên. Thẩm Kính đã ký ba mươi ngày, không được lấy phụ khoản làm lý do định ngày hôn sự. Người như ông ta đã bị ép đặt bút trước mặt mọi người, muốn xoay thế cờ chỉ có một cách: đổi tên món nợ. Nợ gọi là phụ khoản thì bị khóa ba mươi ngày; nợ gọi là sính lễ thứ hai, vừa nghe đã thành ân nghĩa cứu người.
Khi ta đến Tạ gia, trước cửa y quán đã đứng đầy người xem náo nhiệt. Lần này không có sáu rương đỏ chói mắt, chỉ có hai rương gỗ sơn nâu, một hộp gấm dài và một quyển khế đặt trong khay bạc. Chính vì ít, nó càng giống thứ được tính kỹ. Sính lễ đầu tiên dùng sắc đỏ ép danh phận; sính lễ thứ hai dùng giấy trắng ép đường sống. Quản sự Thẩm phủ đứng dưới mái hiên, giọng ôn hòa như đang đưa thuốc bổ: “Tạ đại phu, đây là ý tốt của phu nhân. Nợ cũ tiền trang đã chuyển sang Thẩm phủ. Chỉ cần Tạ gia nhận lễ, khoản nợ ấy lập tức xóa. Tạ tiểu thư vào cửa Thẩm gia, y quán vẫn là y quán của Thanh Châu.”
Tạ Hành Chu đứng cạnh bàn tiếp bệnh, sắc mặt còn tệ hơn tối qua. Một đêm trước ông vừa buột miệng gọi tên Tô Diên, một đêm sau Thẩm gia đã đem khế nợ đặt tới cửa. Nếu nói đây là trùng hợp, vậy trùng hợp trong Thanh Châu thật sự biết chọn giờ lành. Vân Chi đứng bên cha nàng, tóc chỉ búi đơn giản, áo ngoài còn vương mùi thuốc sắc. Nàng không khóc, cũng không tránh vào trong. Trước mặt bao nhiêu ánh mắt, nàng cầm quyển khế lên, lật từng trang rất chậm. “Nợ cũ tiền trang?” nàng hỏi. “Nợ của ai, vay năm nào, dùng vào việc gì, vì sao hôm nay lại thành sính lễ?”
Quản sự Thẩm phủ cười: “Tạ cô nương không cần nhọc lòng. Chuyện nợ nần vốn do trưởng bối định đoạt. Cô nương chỉ cần biết Thẩm phủ không bạc đãi Tạ gia.” Vân Chi ngẩng đầu nhìn hắn. “Ta học y. Người bệnh bảo không đau, ta cũng phải bắt mạch. Ngươi bảo không bạc đãi, ta càng phải xem giấy.” Trong đám đông có người cười khẽ, nhưng lập tức im. Nàng cúi xuống đọc tiếp, ngón tay dừng ở một dòng chữ rất nhỏ. Ta đứng cạnh cửa, chưa lên tiếng. Nhiều lúc cứu một người không phải là bước lên trước che hết gió cho nàng, mà là để người khác nhìn thấy nàng vốn tự đứng được.
“Tám mươi lượng bạc thuốc, hai mươi lượng phí xe, cộng lãi mười bốn năm thành một nghìn tám trăm lượng.” Vân Chi đọc từng chữ, giọng bình tĩnh đến sắc. “Khế gốc là tiền trang Trịnh Hòa, người bảo chứng là Thẩm phủ, nhưng dấu chuyển khế lại đóng hôm qua. Hôm qua Thẩm đại nhân còn ký phụ biên ba mươi ngày ở Phương Hoa viên, hôm nay các ngươi liền nói đây không phải phụ khoản mà là nợ tiền trang. Quản sự, người trong Thẩm phủ tính lãi giỏi thật. Một chữ đổi tên, lãi còn sinh thêm một cô dâu.”
Sắc mặt quản sự trầm xuống. Tạ Hành Chu khẽ gọi: “Vân Chi.” Trong tiếng gọi ấy có sợ hãi nhiều hơn trách cứ. Vân Chi không quay lại, chỉ đặt khế lên bàn, lấy chặn giấy đè một góc. “Cha, nếu hôm nay người ký nhận, con không còn là con gái Tạ gia nữa. Con thành khoản lãi cuối cùng của tờ khế này.” Câu ấy làm Tạ Hành Chu lùi nửa bước. Ta thấy tay ông run, như một người từng lùi một lần quá xa, giờ lại bị kéo về đúng vết chân cũ.
Quản sự Thẩm phủ không cười nữa. “Tạ cô nương nói nặng lời. Nếu Tạ gia không nhận lễ, tiền trang có quyền đòi nợ ngay hôm nay. Hai rương này là dược liệu quý, hộp gấm là trâm phượng, cộng thêm giấy xóa nợ. Thẩm phủ đã cho thể diện, Tạ gia nên biết giữ.” Hắn liếc qua ta, hiển nhiên đã chờ sẵn. “Lục công tử cũng ở đây? Chuyện này là nợ riêng Tạ gia với tiền trang, không phải phụ khoản y quán trong tiệc liên minh. Lục gia e không tiện lại ghi sổ thay.”
Ta bước qua ngưỡng cửa. Trong sân, tiếng xì xào lập tức nhỏ xuống. Ta không nhìn hai rương lễ, chỉ nhìn quyển khế trên bàn. Giấy khế cũ thật, mực cũ cũng thật, nhưng một tờ giấy thật không có nghĩa con số trên đó không bị nuôi lớn bằng ác ý. Ta hỏi: “Tiền trang hôm nay có người đến không?” Quản sự đáp: “Khế đã chuyển sang Thẩm phủ, người Thẩm phủ đến là đủ.” “Không đủ.” Ta cầm quyển khế lên, chỉ vào dấu chuyển khế mới. “Nếu là nợ tiền trang, phải có sổ cái đối chiếu. Nếu là nợ Thẩm phủ, phải ghi rõ ngày chuyển, giá chuyển, người nhận. Nếu là sính lễ, thì càng không thể đặt chung với giấy đòi nợ. Ngươi đem ba thứ đặt trong một khay bạc, không phải làm lễ, là muốn người ta cúi đầu trước khi kịp đọc.”
Quản sự lạnh giọng: “Lục công tử muốn thay Tạ gia trả?” Câu ấy vừa rơi xuống, đám đông lập tức sáng mắt. Đây mới là cái bẫy dễ cắn nhất. Ta chỉ cần nói một chữ muốn, ngày mai cả Thanh Châu sẽ truyền Lục Hoài Tranh vì Tạ Vân Chi mà vung tiền tranh hôn, phụ biên ba mươi ngày lập tức thành trò cười. Ta đặt khế xuống. “Ta không thay Tạ gia trả. Ta chỉ hỏi cách các ngươi đòi. Nợ có thể đòi, lễ có thể đưa, hôn có thể bàn, nhưng nếu ba thứ nhập làm một, vậy trước cửa y quán hôm nay không phải sính lễ, mà là cưỡng ép bằng khế.”
Vân Chi nhìn ta một thoáng. Ánh mắt ấy không cầu cứu, chỉ như xác nhận ta vẫn còn đứng ở cùng một phía của sự thật. Nàng quay sang quản sự Thẩm phủ: “Tạ gia không nhận sính lễ thứ hai. Khế nợ để lại bản sao, người của tiền trang đến đối sổ, ta và cha ta sẽ xem. Nếu các ngươi muốn niêm kho thuốc, xin đưa văn thư quan phủ. Nếu muốn dùng lễ ép người, cửa y quán nhỏ, không chứa nổi thể diện lớn như vậy.” Nàng nói xong, tự tay đẩy hộp gấm về phía trước. Tiếng hộp chạm khay bạc không lớn, nhưng trong lòng ta lại như có một hạt bàn tính rơi xuống đúng vị trí.
Quản sự bị nàng chặn trước mặt mọi người, mặt đỏ lên rồi tái đi. Hắn không dám làm quá, vì càng nhiều người nghe, chữ lễ của Thẩm phủ càng mỏng. Nhưng hắn cũng không phải đến để tay không quay về. Hắn thu hộp gấm, giữ lại quyển khế bản sao trên bàn, rồi nói rõ từng chữ: “Được. Trưa mai, người tiền trang sẽ đến. Nếu Tạ gia không trả được một nghìn tám trăm lượng, kho thuốc phía tây và nhà chính y quán sẽ bị niêm theo khế. Khi ấy Thẩm phủ còn có muốn giữ thể diện cho Tạ cô nương hay không, chưa chắc đã kịp.”
Hai rương gỗ được khiêng đi, đám đông cũng dần tản. Y quán bỗng yên đến trống rỗng. Tạ Hành Chu ngồi xuống ghế, đôi mắt đỏ lên nhưng không rơi lệ. Ông nhìn Vân Chi, môi mấp máy, cuối cùng chỉ nói: “Cha xin lỗi.” Vân Chi đứng im rất lâu. “Con không cần cha xin lỗi trước mặt con,” nàng đáp khẽ. “Con cần cha nói thật trước khi người khác dùng sự thật ấy bán con.” Câu này không nhắc tên Tô Diên, nhưng cả ta và Tạ Hành Chu đều nghe thấy cái tên ấy nằm dưới từng chữ.
Ta đặt bản sao khế nợ lên bàn. Những dòng nhỏ ở cuối trang có một điều khiến ta chú ý: người giữ khế hợp pháp có quyền yêu cầu đối chiếu lại lãi trong vòng ba ngày kể từ lúc đòi nợ công khai. Thẩm phủ có lẽ tin Tạ gia không có tiền, cũng không có người dám chạm vào khế của họ, nên không buồn che điều khoản ấy. Trên đời này, nhiều cái bẫy đáng sợ không phải vì kín, mà vì kẻ đặt bẫy quá tin người bị bẫy không biết đọc đến cuối.
Vân Chi nhìn ta. “Ngươi lại đang tính gì?” Lần này nàng không trêu, cũng không trách. Ta nhìn bàn tay nàng còn đặt trên mép khế, nhớ đến tối qua nàng giữ mảnh thư cháy, nhớ đến câu nàng nói không để nó cháy lần thứ hai. Ta không thể hứa sẽ kéo nàng ra khỏi mọi chuyện bằng một câu đẹp đẽ. Hứa suông là thứ rẻ nhất trong mọi loại sính lễ. Vì vậy ta chỉ nói: “Nếu Thẩm gia đã dùng khế nợ để ép hôn, chúng ta dùng khế nợ để cắt hôn.”
Tạ Hành Chu ngẩng đầu. “Ngươi muốn làm gì?” Ta thu lại bản sao, gấp ngay ngắn rồi đặt trước mặt Vân Chi, không đưa cho Tạ Hành Chu cũng không giữ riêng cho mình. “Tạ bá phụ, Vân Chi, từ giờ chuyện này không còn là Lục gia cứu Tạ gia, cũng không phải ta thay nàng tranh một hơi. Đây là tuyến vận dược, là khế nợ, là Thẩm gia dùng danh nghĩa lễ để khóa miệng người biết chuyện cũ.” Ta dừng một chút, nhìn thẳng vào mắt nàng. “Ta muốn cùng Tạ gia lập một liên minh. Bước đầu tiên, để ta trở thành chủ nợ hợp pháp của Tạ gia trước khi Thẩm gia kịp thành thông gia.”
