Chương 39: Tiệc Liên Minh
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcXe ngựa của Lục gia lăn qua nửa con phố đá xanh, vết thương trên tay ta bắt đầu đau âm ỉ. Khăn của Vân Chi bị giấu trong tay áo, buộc không tính là đẹp, nhưng chặt đến mức mỗi lần bánh xe xóc lên, ta đều nhớ rất rõ mình vừa nói gì trước mặt nàng. Có vài lời giống như một dòng nợ mới trong sổ, vừa ghi xuống đã không thể xóa, chỉ có thể tính tiếp cái giá phải trả. Lúc xe dừng trước cửa Lục phủ, ta chỉnh lại tay áo lần nữa, để vết máu không lộ ra. Thanh danh của ta có thể bị đem ra bàn, nhưng khăn tay của nàng thì không cần tham dự cuộc họp nhà họ Lục.
Trong thư phòng, Lục Sùng ngồi sau án, trước mặt đặt chén trà đã nguội. Lục Thừa Viễn đứng bên trái, dáng vẻ vẫn nho nhã như mọi khi, chỉ có khóe mắt hơi sáng khi thấy ta bước vào. Lục Thanh Hành đứng gần cửa sổ, sắc mặt không tốt, hẳn vừa bị mắng vì chạy về báo tin. Ta hành lễ xong, Lục Thừa Viễn đã chậm rãi nói: “Hoài Tranh, ta biết ngươi tuổi trẻ trọng nghĩa. Nhưng chuyện hôn ước Tạ gia và Thẩm gia, ngươi lấy thân phận gì mà ép người Thẩm phủ lập phụ biên? Lục gia vừa được thương đội mới kéo lại chút mặt mũi, ngươi lại vì một cô nương mà để người ngoài nói chúng ta xen vào việc cưới gả của nhà khác.” Một chữ “vì” đặt trước Vân Chi, một chữ “mặt mũi” đặt trước Lục gia, nghe như ta vừa đem cả dòng họ đổi lấy một ánh mắt của nàng.
Ta không cãi ngay. Người mở miệng quá sớm thường là người chưa đọc hết tài liệu. Ta nhìn tập thiệp Phương Hoa viên trên án. Trên cùng là thiệp mời tiệc liên minh vận dược, vốn định để Lục gia, Thẩm gia và mấy nhà thuốc Thanh Châu cùng định tuyến hàng mới. Thẩm phủ chọn sáng nay đưa sính lễ, chiều đã để tiếng gió lọt đến Lục gia, không phải vì vội gả một cô nương. Họ muốn ta hoặc co lại, hoặc nóng lên. Co lại thì Tạ gia mất chỗ dựa. Nóng lên thì ta thành công tử vì tư tình làm hỏng đại sự. Ta cúi mắt nói: “Nhị thúc nói đúng, con không có tư cách quản hôn sự Tạ gia. Vì vậy con không nhận lễ, không mở rương, không nói một câu thay Tạ thúc quyết định. Con chỉ làm một việc mà thương đội Lục gia nên làm: yêu cầu ghi rõ tài vật chưa nhận, chưa kiểm, chưa nhập kho.”
Lục Thừa Viễn cười nhạt. “Sáu rương đỏ đặt trước cửa y quán, ngươi còn bảo không liên quan hôn sự?” “Chính vì nó đặt trước cửa y quán nên mới liên quan thương đội.” Ta ngẩng đầu. “Tạ gia là nơi cung dược liệu cho tuyến mới. Trong rương có phong ‘phụ khoản y quán’. Nếu chúng ta để Thẩm phủ tự nói đó là sính lễ, ngày mai họ có thể nói đó là nợ, ngày kia có thể nói Lục gia biết nợ mà vẫn dùng hàng Tạ gia. Một tuyến vận dược vừa mở đã có khoản nợ không rõ nguồn, người ngoài sẽ hỏi Lục gia kiểm hàng thế nào, chọn đối tác thế nào.” Lục Thanh Hành hơi nghiêng đầu, cuối cùng không nói gì. Lục Sùng cuối cùng đặt chén xuống. “Ngươi muốn dự tiệc Phương Hoa viên?” ông hỏi. Ta đáp: “Muốn. Nếu con tránh mặt, Thẩm gia sẽ nói Lục gia tự biết đuối lý. Nếu con đi, con chỉ nói việc sổ sách và thương vụ, không nói tư tình.”
Lục Sùng nhìn ta rất lâu. Ánh mắt ông có thứ nặng nề quen thuộc, giống mỗi lần tên Tô Diên lướt qua giữa chúng ta mà không ai dám chạm vào. “Ngươi nhớ lời hôm nay,” ông nói. “Ở trước mặt Thẩm Kính, một câu sai có thể kéo cả Lục gia xuống nước.” Cái tên ấy làm lòng ta khựng lại. Thẩm Kính không phải chỉ là trưởng bối Thẩm gia, mà là quan giám vận lương, người đứng sau rất nhiều dấu mờ trong sổ cũ của Lục gia. Ta chắp tay nhận lệnh. Lục Thừa Viễn còn muốn nói gì đó, nhưng Lục Sùng đã bảo người chuẩn bị xe cho tiệc. Một ván cờ được phép tiếp tục, không có nghĩa người cầm quân được tha. Chỉ là tổ phụ cũng hiểu, nếu rút tay lúc này, quân cờ mất trước tiên không phải ta, mà là Tạ Vân Chi.
Ba ngày sau, Phương Hoa viên sáng đèn từ lúc trời chưa tối. Tiếng đàn tỳ bà trôi trên mặt hồ, hoa đăng xếp dọc hai bờ, nhìn xa giống một con đường mềm mại dẫn người ta vào chỗ đẹp đẽ. Lục gia đến trước, Thẩm gia đến sau một khắc. Tạ Hành Chu dẫn Vân Chi vào gần cuối, có lẽ cố ý tránh để nàng bị người khác nhìn quá lâu. Nàng mặc áo xanh nhạt, tóc cài trâm bạc nhỏ, sắc mặt bình tĩnh hơn ta tưởng. Khi ánh mắt chúng ta chạm nhau, nàng chỉ khẽ nhướng mày, như đang hỏi tay ngươi còn chảy máu không. Ta không đáp được bằng lời, chỉ đặt tay trái lên tay áo phải. Nàng nhìn thấy, khóe môi rất nhẹ cong lên rồi lập tức thu lại.
Người Thẩm phủ quả nhiên không để chúng ta ăn hết một chén trà yên ổn. Thẩm phu nhân ngồi cạnh Tạ Hành Chu, giọng hiền hòa đến mức làm người ta lạnh gáy: “Hôm trước trong nhà vội, lễ vật đưa đến Tạ phủ chưa kịp mở. Hôm nay ba nhà đều có mặt, chi bằng tiện thể định ngày, để chuyện vui thêm vui cho tiệc liên minh.” Mấy chủ tiệm thuốc quanh đó lập tức nhìn sang. Vân Chi đặt chén trà xuống, động tác rất khẽ. Tạ Hành Chu vừa muốn lên tiếng, Thẩm gia đã có một quản sự dâng lên một quyển sách nhỏ bìa đỏ. “Đây là lễ mục và phụ khoản y quán. Năm xưa hai nhà đã có ước, nay Thẩm phủ chỉ làm đúng lời cũ.” Hai chữ “phụ khoản” giống một sợi dây đỏ được ném thẳng lên bàn tiệc. Người không biết chuyện nghe thành ân nghĩa, người biết chuyện sẽ nghe ra nợ nần.
Ta không nhìn Vân Chi nữa. Càng nhìn nàng, người khác càng có cớ. Ta chỉ đứng dậy, hướng về Lục Sùng và các vị khách chắp tay. “Nếu là lễ mục cưới gả, Lục gia không tiện xem. Nếu là phụ khoản y quán, hôm nay lại liên quan tuyến vận dược, xin cho Tào quản sự ghi một bản phụ biên trước mặt ba nhà.” Lục Thừa Viễn ở phía sau khẽ ho một tiếng, rõ ràng nhắc ta đã hứa không nói tư tình. Ta quay đầu nhìn ông ta, mỉm cười rất nhạt. “Nhị thúc yên tâm, cháu đang nói sổ.” Vân Chi suýt cúi đầu uống trà để giấu ý cười. Thẩm phu nhân sắc mặt không đổi, nhưng ngón tay đặt trên tay vịn siết lại. “Hoài Tranh công tử thật cẩn thận. Có điều hôn ước là chuyện phụ mẫu định, Tạ cô nương tuổi nhỏ, e không cần xem những khoản ấy.”
“Nếu khoản ấy dùng y quán làm danh, ta cần xem.” Giọng Vân Chi vang lên trước khi ta kịp đáp. Nàng đứng dậy, áo xanh giữa đám lụa đỏ và gấm sẫm bỗng sạch đến nổi bật. “Ta không dám cãi lời trưởng bối. Nhưng y quán Tạ gia từ tháng này do ta cùng cha xem sổ. Nếu Thẩm phủ nói phụ khoản là ân, xin ghi rõ ân ở đâu. Nếu nói là nợ, xin ghi rõ nợ gốc, ngày tháng, người chứng và lãi tính theo khế nào. Ta học y, không giỏi lễ nghĩa bằng các phu nhân, nhưng biết thuốc thật thuốc giả đều phải cân lên mới dám cho người dùng.” Cả thủy tạ im một thoáng. Ta bỗng thấy buổi sáng ba ngày trước mình nói không muốn nàng đi thật ra vẫn quá ít. Nàng vốn không phải người đứng chờ ai kéo ra khỏi lửa.
Cao trào nhỏ ấy chưa kịp thành tiếng vỗ tay thì một giọng nam trầm vang lên từ lối thủy tạ. “Tạ cô nương nói có lý. Sổ sách không rõ, lòng người dễ nghi.” Mọi người đồng loạt đứng dậy. Thẩm Kính bước vào dưới ánh hoa đăng, áo quan phục giản lược, bên hông đeo một thẻ đồng nhỏ. Ông ta không cần nâng giọng, đám đông đã tự nhường đường. Đây mới là sức nặng thật sự của Thẩm gia: một người có thể biến chuyện nhà thành chuyện quan bất cứ lúc nào. Thẩm Kính nhìn Vân Chi trước, rồi chuyển sang ta. “Lục công tử tuổi trẻ mà biết trọng sổ, khó trách Lục gia gần đây khởi sắc. Nhưng liên minh vận dược cần chữ tín. Một nhà thuốc mang nợ cũ chưa trả, một thương đội can dự hôn ước chưa rõ, đều dễ khiến người ngoài sinh nghi. Chi bằng hôm nay mở phụ khoản, trước mặt mọi người xem cho minh bạch.”
Câu ấy nghe công bằng, nhưng dao giấu rất sâu. Mở ngay tại tiệc, Tạ gia không kịp đối sổ; nếu phụ khoản bị họ viết thành nợ lớn, Vân Chi sẽ bị ép gật đầu trước mắt cả Thanh Châu. Ta đang định lên tiếng thì Lục Sùng bỗng nói: “Minh bạch là việc nên làm. Nhưng khế nợ đã niêm ở Tạ phủ, muốn mở phải có niêm phong hôm đó và người ghi phụ biên cùng ở đó. Tào quản sự chưa đến, mở bản sao tại tiệc chỉ thêm tranh chấp.” Tổ phụ không nhìn ta, nhưng câu này đã đứng về phía ta một lần rất hiếm. Thẩm Kính cười, không rõ vui hay giận. “Lục lão gia chủ vẫn cẩn thận như xưa.” Bốn chữ “như xưa” rơi xuống mặt hồ, làm trong lòng ta lạnh đi một đoạn. Tiệc không vỡ, nhưng cũng không còn ai thật sự ăn uống. Thẩm phu nhân không ép định ngày nữa, chỉ cười bảo chuyện vui không sợ muộn. Ta biết đây không phải họ lui, mà là họ đã chuyển từ kéo dây sang đặt thòng lọng.
Khi người hầu dâng rượu lần thứ hai, ta nhìn thấy thẻ đồng bên hông Thẩm Kính lật nhẹ theo bước chân. Trên mép thẻ có một ký hiệu rất nhỏ, giống nửa vòng tròn bị một nét móc cắt ngang. Tay ta đang đặt trên bàn bỗng khựng lại. Ký hiệu ấy ta từng thấy. Không phải trong sổ thương đội mới, cũng không phải trên hàng giả ở Bến Nam, mà trên cuốn sổ kho cũ mốc đến rách gáy ở Lục gia, cuốn sổ đầu tiên ta lật ra sau khi rời từ đường. Khi ấy ta chỉ nghĩ đó là dấu ghi phụ của một quản kho đã chết. Bây giờ nó nằm trên thẻ đồng của Thẩm Kính, sáng lạnh dưới hoa đăng Phương Hoa viên. Ta chậm rãi khép tay lại, nghe tiếng bàn tính trong đầu rơi xuống một hạt rất nặng. Hóa ra bữa tiệc hôm nay không chỉ là hôn ước của Vân Chi. Có người đã đem chìa khóa của mười mấy năm trước treo bên hông, rồi ung dung bước đến trước mặt ta.
