Bỏ qua nội dung

Ba Muoi Ngay Khong Tieu Tien

Chương 7: Tiệm Sửa Của Lục An

CHƯƠNG 7. TIỆM SỬA CỦA LỤC AN

Vy nhìn bài tố diễn đến lần thứ ba mới nhận ra mình đang nín thở. Ảnh chụp lén cô lau bàn trong quán Bà Sáu bị phóng to đến mức hạt bụi trên mặt bàn cũng giống bằng chứng phạm tội. Dòng chữ đỏ khoanh vào ổ điện cạnh tủ nước, thêm mũi tên chỉ thẳng vào lưng cô, biến một buổi sáng rất thật thành một hiện trường dàn dựng. Bà Sáu đọc xong, đặt điện thoại xuống cái cạch. “Đập điện thoại thì tụi nó hết nói không?” Vy lắc đầu. “Chắc không ạ. Nhưng con sợ đập xong con cũng hết cách nói.” “Vậy đừng đập. Cũng đừng vừa khóc vừa quay. Người ta đang đợi con làm vậy đó.”

Câu cuối kéo Vy ra khỏi cái bẫy đang mở sẵn. Chỉ cần quay chiếc váy xanh rêu vẫn nằm trong túi giấy sau quầy, cô có thể phản bác ngay lời tố “váy đã được trả lại”. Nhưng nếu cô quay cả mặt Bà Sáu, tên quán, khách đang ăn sáng phía sau, cô sẽ phá luật vừa viết chưa đầy một tiếng trước: không biến người khác thành đạo cụ cho sự trong sạch của mình. Vy mở camera rồi lại tắt. Cô chuyển sang ghi chú: “Chiếc váy vẫn ở quán. Tôi sẽ cập nhật bằng ảnh vật phẩm và sổ trao đổi, không quay người không đồng ý.” Viết xong, cô vẫn chưa đăng. Bà Sáu liếc qua. “Sao không đăng luôn?” “Con đang giận. Đăng lúc giận dễ thành ngu có phụ đề.” “Biết vậy là còn cứu được.”

Đúng lúc ấy, dép bên trái của Vy phát ra một tiếng bụp nhỏ. Quai dép bung khỏi đế, khiến bàn chân cô trượt lệch sang một bên. Điện thoại lại rung. Giữa đống bình luận chửi, một tin nhắn mới lọt thỏm như hạt gạo trong nồi cháy. Một chị chủ tiệm giặt ủi ở chợ cũ đã xem luật thử thách của Vy, muốn hỏi cô có nhận viết lại vài dòng giới thiệu dịch vụ đổi lấy phiếu giặt không. Không phải tiền. Không phải cứu trợ. Một cơ hội nhỏ để chứng minh kỹ năng còn dùng được. Chị hẹn trước trưa. Vy nhìn đôi dép rách, rồi nhìn quãng đường ra chợ cũ. Đi chân trần giữa thành phố không phải tinh thần không tiêu tiền, chỉ là thêm một clip thảm.

Bà Sáu chỉ ra hẻm sau. “Qua tiệm sửa của Lục An. Nó sửa giày, túi, áo, nồi cơm điện, đôi khi sửa luôn cái đầu thích mua đồ mới của người ta. Nhưng nói trước, thằng đó khó tính. Đừng đem cái mặt đang nổi trên mạng vô xin nó thương.” Vy ôm chiếc dép hỏng. “Mặt con hiện giờ chỉ đủ xin giảm độ sắc bén của cuộc đời thôi ạ.” “Cuộc đời không giảm. Con đi khập khiễng cho nó coi, biết đâu nó tính rẻ.” Bà nói vậy nhưng vẫn đưa cô một sợi dây nilon buộc tạm quai dép. Vy ghi vào sổ: “Dây buộc tạm dép: mượn, trả hoặc phụ quán.” Bà Sáu lắc đầu. “Con mà làm kế toán cho vũ trụ chắc trời cũng mệt.”

Tiệm sửa của Lục An nằm ở cuối hẻm, kẹp giữa tiệm photocopy và cửa hàng bán sim cũ. Bảng hiệu gỗ bạc màu ghi: “Lục An – sửa đồ cũ, thay khóa kéo, khâu giày, vá túi, nhận đổi công theo thỏa thuận trước.” Bên dưới có dòng nhỏ hơn: “Không dán quảng cáo vay nhanh, cá cược, trả góp mập mờ.” Vy dừng lại trước dòng đó lâu hơn mức cần thiết. Trong túi áo cô, mảnh tờ rơi vay nhanh bóc từ cầu thang khu trọ cộm lên như một cái gai giấy. Bên trong vọng ra giọng nam trầm: “Đứng ngoài đọc hết bảng hiệu không tốn tiền, nhưng chắn cửa thì tốn lối đi của người khác.”

Vy kéo dép bước vào. Người đàn ông ngồi sau bàn gỗ thấp ngẩng lên. Anh khoảng ba mươi, áo sơ mi xắn tay, trước mặt là một đôi giày da đang được tháo chỉ. Tiệm không đẹp theo kiểu để chụp ảnh. Nó đầy mùi keo, vải cũ, kim loại và bụi sạch, loại bụi của những thứ được dùng lâu chứ không bị bỏ quên. Trên tường treo dây khóa kéo, hộp cúc áo, mấy chiếc túi rách gắn phiếu tên. Vy đặt chiếc dép lên bàn. “Tôi cần sửa dép. Và tôi không có tiền mặt.” Anh nhìn cô, rồi nhìn chiếc điện thoại. “Cô là người đang không tiêu tiền trên mạng?” “Nếu hỏi theo nghĩa bị chửi thì đúng là tôi.” “Tôi không sửa miễn phí để đổi lấy một câu cảm ơn có hashtag.” Câu đó chạm đúng chỗ xấu hổ nhất. Vy nói chậm hơn: “Tôi không xin miễn phí. Tôi muốn đổi công. Thỏa thuận trước, ghi rõ, không quay nếu anh không đồng ý.”

Lục An cầm dép lên, kiểm tra phần quai bung. “Keo cũ hở, quai mục, đế còn dùng được. Sửa tạm mười lăm phút, bền hơn thì phải khâu lại. Giá bình thường ba mươi nghìn.” “Tôi có thể sắp xếp lại bảng dịch vụ, viết mô tả ngắn dễ hiểu hơn, hoặc chụp lại mấy món anh sửa xong để khách biết trước giá. Nếu anh thấy không đáng, tôi đi.” “Đi bằng cái dép đó?” “Tôi sẽ đi xấu hổ hơn bình thường một chút.” “Cô bình thường cũng đã khá nổi bật trong khoản đó rồi.”

Lần này Vy bật cười vì bị cà khịa đúng kỹ thuật. Lục An chỉ lên tấm bảng bìa cứng gần cửa, nơi mấy dòng chữ bị chồng lên nhau: sửa khóa kéo, vá túi, khâu giày, thay cúc, gia cố quai, nhận đồ cũ tặng lại. “Mười phút. Viết lại cho người đứng ngoài đọc một lần hiểu ngay: sửa gì, đổi công thế nào, cái gì không nhận. Không dùng mấy chữ như chữa lành, phong cách sống, hành trình xanh. Tôi sửa đồ, không bán mây.” Vy kéo ghế ngồi xuống, mở ghi chú. Đây là việc cô biết làm: biến điều lộn xộn thành câu dễ hiểu, không cần phông nền đẹp.

Trong lúc cô viết, một chú xe ôm mang chiếc áo khoác đứt khóa kéo vào hỏi giá. Lục An báo rõ từng khoản trước khi đụng tay: thay đầu kéo mười nghìn, thay cả dây kéo ba mươi lăm, nếu vải mục quá thì đừng phí tiền. Vy nghe mà thấy kỳ lạ. Một tiệm nhỏ trong hẻm còn biết nói trước chi phí và rủi ro, còn app vay từng thuê cô quảng cáo chỉ biết nói về “tự do” và giấu phí phạt ở chữ nhỏ. Cô gõ thêm vào bảng: “Mọi giá sửa được báo trước. Không đồng ý thì không làm. Không phát sinh lén.” Dòng đó làm cô nhìn màn hình lâu hơn một nhịp.

Một thanh niên mặc áo khoác giao hàng bước tới cửa, tay cầm xấp tờ rơi vàng chói. Cậu ta vừa định nhét một tờ vào khe bảng gỗ thì Lục An đã ngẩng đầu. “Không dán ở đây.” Cậu kia cười xuề xòa. “Vay nhanh, duyệt liền, có hoa hồng giới thiệu thôi anh.” “Gỡ ra. Lần sau dán, tôi gửi thẳng cho phường kèm camera.” Giọng anh không lớn nhưng lạnh hẳn. Thanh niên lẩm bẩm rồi bỏ đi. Vy nhìn tờ rơi bị rút xuống. Màu vàng, góc QR, dòng chữ “Tự thưởng hôm nay, trả sau nhẹ tênh” giống hệt lớp quảng cáo dưới cầu thang nhà trọ, chỉ khác số điện thoại cuối trang. Cô lấy mảnh giấy nhàu trong túi ra. “Cái này cũng cùng kiểu. Tôi bóc được ở chỗ tôi ở.” Lục An nhìn mảnh giấy, sắc mặt đổi rất nhanh. “Khu trọ nào?” “Nam Phúc, đường số Bảy.” Anh đặt tờ rơi xuống bàn như đặt một thứ bẩn. “Mấy thứ này không tự mọc lên tường đâu.”

Vy muốn hỏi thêm, nhưng Lục An đã quay lại chiếc dép. Anh không kể vì sao mình ghét quảng cáo vay. Anh chỉ im lặng xỏ kim qua phần quai dép. Vy biết cảm giác người khác nhìn thấy một vết thương mình chưa muốn nói, nên không hỏi nữa. Cô sửa bảng dịch vụ thành sáu dòng ngắn, thêm dòng thỏa thuận đổi công: “Có thể đổi công nếu hai bên thống nhất trước: dọn kệ, phân loại đồ, viết bảng, giao đồ trong phạm vi gần. Không đổi bằng quay clip khi chủ tiệm hoặc khách không đồng ý.” Lục An đọc hết, im khoảng năm giây. “Dòng cuối giữ lại.” “Các dòng trước bỏ ạ?” “Không. Nhưng dòng cuối chứng minh cô đọc được bảng hiệu ngoài cửa.”

Chiếc dép được khâu lại không đẹp hơn, nhưng chắc hơn. Vết chỉ đen chạy ngang quai như một vết sẹo thẳng thắn, không che giấu mình từng rách. Vy xỏ chân vào, đi thử hai bước. Dép không tuột. “Tôi nợ anh phần công còn lại không?” “Có. Mai hoặc chiều nay quay lại viết bảng giấy cho rõ ràng rồi dán lại. Bản trên điện thoại không treo ngoài cửa được.” “Vậy hôm nay tôi được đi gặp khách bằng dép đã sửa, còn công trả sau?” “Hôm nay cô đã trả một phần bằng bản nháp và ngồi đúng mười phút không dí camera vào mặt khách. Phần còn lại là để khâu cho bền hơn. Không ai sửa đồ bằng một mũi chỉ rồi gọi là xong.”

Vy mở sổ, ghi rõ: “Sửa quai dép: Lục An khâu gia cố. Đổi lại: viết lại bảng dịch vụ bản nháp, hẹn quay lại hoàn thiện bảng giấy. Không quay chủ tiệm, khách, biển hiệu nếu chưa được đồng ý.” Điện thoại sáng lên ngay khi cô vừa viết xong. Page bóc phốt tiếp tục cập nhật: “Nếu không diễn thì quay luôn tiệm sửa, quay người làm chứng đi.” Bình luận bắt đầu réo: “Quay đi, không quay là giả.” “Có ai thấy cô ta vào tiệm Lục An không?” Vy siết điện thoại. Một phần trong cô muốn quay bàn tay Lục An, chiếc dép vừa khâu, bảng hiệu, để bịt miệng tất cả. Nhưng trước mặt cô là dòng chữ tự tay cô vừa viết: không quay khi chưa được đồng ý.

Cô ngẩng lên. “Tôi có thể quay chiếc dép và phần thỏa thuận trong sổ, không quay mặt anh, không quay khách. Nếu anh không muốn tên tiệm xuất hiện, tôi che đi.” Lục An đặt kéo xuống. “Cô có thể quay chiếc dép của cô. Sổ của cô. Công của cô. Còn tôi, tiệm tôi và khách của tôi thì không.” Vy gật đầu rất nhanh. “Tôi hiểu.” “Chưa chắc.” Anh chỉ vào màn hình đầy bình luận. “Nếu hôm nay cô kéo tôi lên clip để chứng minh mình không diễn, ngày mai cô sẽ kéo người khác lên vì một lời tố khác. Cô đang học sống không tiêu tiền, nhưng cũng phải học sống không tiêu sự riêng tư của người khác.”

Vy thấy mặt mình nóng lên. Lời đó khó nghe hơn bình luận chửi, vì nó không hề sai. Cô tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi. Chợ cũ vẫn đang chờ, ví vẫn chưa tìm được, bài tố diễn vẫn chạy nhanh hơn mọi lời giải thích. Nhưng quai dép dưới chân cô đã được khâu lại bằng một thỏa thuận có ranh giới. Cô bước ra cửa rồi quay lại định cảm ơn, nhưng Lục An đã cúi xuống đôi giày da dở dang. Anh nói trước, giọng lạnh: “Và nhớ cho rõ, Mai Hạ Vy. Tôi không lên clip của cô.”