Bỏ qua nội dung

Ba Muoi Ngay Khong Tieu Tien

Chương 8: Hóa Đơn Dưới Gối

CHƯƠNG 8. HÓA ĐƠN DƯỚI GỐI

Ra khỏi tiệm sửa của Lục An, Vy mới phát hiện quai dép đã được khâu lại nhưng da mặt thì chưa ai nhận vá. Câu cuối của anh vẫn lủng lẳng sau lưng cô như một cái móc áo bằng thép: Tôi không lên clip của cô. Cô đứng nép vào mép hẻm, mở điện thoại, thấy bài tố diễn đã có thêm một dòng cập nhật rất biết cách đổ dầu: “Nhân vật chính được cho là vừa ghé một tiệm sửa gần quán cơm. Nếu thật thì sao không quay người làm chứng?” Bên dưới, người xem chia thành ba hàng rất đều: một hàng bảo quay đi cho sạch, một hàng bảo càng quay càng diễn, một hàng chỉ thả biểu tượng cười như đang xem phim hài rẻ tiền. Vy nhìn mũi chỉ đen trên quai dép, rồi chụp phần chân mình đứng trên nền xi măng, cuốn sổ mở bên cạnh, tên tiệm và mọi người xung quanh đều nằm ngoài khung hình.

Dòng chữ cô gõ rất ngắn: “Dép đã sửa bằng thỏa thuận đổi công. Tôi chỉ đăng phần thuộc về tôi: đồ của tôi, sổ của tôi, việc tôi đã hứa sẽ làm. Tôi không quay người không đồng ý.” Cô đọc lại ba lần, lần nào cũng thấy câu này kém hấp dẫn hơn một màn thanh minh có nước mắt, nhưng ít nhất nó không kéo ai xuống bùn cùng mình. Vy nhấn đăng. Mười giây sau, bình luận đổ vào. “Biết giữ riêng tư là đúng.” “Không quay thì lấy gì tin?” “Nợ người ta còn bày đặt đạo đức.” Một tài khoản khác hỏi: “Muốn minh bạch thì công khai hóa đơn của chị trước đi, đừng bắt tiệm người ta làm phông nền.” Vy khựng lại. Câu đó không dịu dàng, nhưng chạm đúng chỗ cô vừa cố lách qua. Cô đã bảo vệ quyền riêng tư của người khác, còn những tờ giấy ghi nợ của chính mình thì cô vẫn giấu dưới gối, như thể chỉ cần không nhìn thấy, chúng sẽ tự ngại mà biến mất.

Tin nhắn của chị chủ tiệm giặt ủi ở chợ cũ hiện lên ngay lúc Vy định bước tiếp. “Em qua được chưa? Chị đang đông khách, nếu trễ thì báo trước để chị sắp việc.” Từ đây tới chợ cũ vẫn kịp, nhưng trong đầu cô, con số 3.872.000 đồng của VayVui bỗng sáng lên như biển quảng cáo ban đêm. Cô không thể đi viết vài dòng giới thiệu dịch vụ cho người khác trong khi chính mình còn chưa dám viết rõ những khoản nợ của bản thân. Vy nhắn lại: “Chị cho em lùi sang đầu giờ chiều được không? Em cần xử lý bảng nợ thử thách. Nếu chị không tiện thì em nhận mất cơ hội này.” Chị ấy trả lời sau gần một phút: “Đầu giờ chiều. Đừng trễ nữa. Chị cần người làm được việc, không cần người có drama.” Vy bật cười rất khẽ. Thành phố này không miễn phí, nhưng đôi khi nó vẫn cho người ta một khoảng thở, miễn là người ta không giả vờ khoảng thở ấy là đặc quyền.

Cô quay về khu trọ Nam Phúc bằng đôi dép vừa có vết sẹo mới. Cầu thang vẫn ẩm, tường vẫn dán loang lổ những mảnh keo cũ và một tờ rơi vay nhanh vừa được dán chồng lên chỗ cô đã bóc sáng nay. Màu vàng của nó chói đến mức vô duyên: “Thiếu trước, vui sau. Duyệt trong 3 phút.” Vy dừng lại, lấy móng tay cạy một góc giấy. Lớp keo bám chắc hơn sự tự trọng của cô trong mấy mùa sale lớn. Cô bóc được nửa tờ, phần QR rách toạc, nhưng câu “tự thưởng hôm nay” vẫn còn nguyên. Vy kẹp nó vào cuốn sổ. Không phải vì cô đã trở thành thám tử sau một buổi sáng bị chửi, mà vì Lục An nói đúng: mấy thứ này không tự mọc lên tường.

Phòng trọ của Vy mở ra bằng tiếng ổ khóa cũ khô khốc. Bên trong vẫn là căn phòng từng được cô gọi là “góc sống chậm giữa thành phố” trong một bài đăng có hơn ba nghìn lượt thích. Rèm voan trắng che phần tường bong sơn. Chậu cây giả đứng cạnh kệ sách để giấu dây sạc rối. Chiếc gối màu kem nằm ngay ngắn trên giường, sạch sẽ và vô tội như chưa từng đè lên một đống hóa đơn. Vy đặt điện thoại úp xuống bàn, rửa tay, rồi đứng trước giường gần nửa phút. Đối diện bình luận độc hại còn dễ hơn đối diện một cái gối. Bình luận dù sao cũng là chữ của người khác. Còn dưới gối là chữ của đời cô, có đóng dấu, có ngày đến hạn, có số tiền mà không bộ lọc nào làm mờ được.

Cô nhấc gối lên. Một góc phong bì trượt ra trước, rồi đến tờ nhắc thanh toán tiền phòng, hóa đơn điện nước, giấy sao kê thẻ tín dụng được gấp làm tư, hai biên nhận giao hàng trả góp, và cuối cùng là tờ thông báo của VayVui mà cô đã nhét xuống đó sau một đêm tự hứa “mai tính”. Tất cả nằm lộn xộn như một phiên tòa nhỏ đang đợi bị cáo. Vy ngồi xuống sàn, trải từng tờ giấy ra, dùng cuốn sổ chia trang thành ba cột: khoản nợ, hạn, việc có thể làm hôm nay. Cô viết tiền phòng hai tháng trước, rồi dừng lại lâu hơn bình thường ở dòng VayVui: 3.872.000 đồng. Bên cạnh, cô ghi “không vay thêm để trả khoản này” và gạch chân hai lần. Nét bút mạnh đến mức suýt rách giấy.

Những con số kéo nhau ra khỏi chỗ tối. Tiền phòng nợ hai tháng không biến cô thành người ác, nhưng biến mọi tiếng gõ cửa thành tiếng tim rơi. Điện nước tháng trước chỉ vài trăm nghìn, nhỏ hơn một chiếc son cô từng mua để quay video “ba màu son nên có”, nhưng lại đủ khiến cô phải tính xem tối nay có dám bật điều hòa không. Vy viết tới đâu, mặt cô nóng tới đó. Cô từng có thể kể rất hay về “tự do tài chính cho cô gái độc lập”, nhưng một bảng nợ đơn giản lại khiến cô lúng túng như học sinh quên bài. Điều tệ nhất không phải là cô nghèo. Điều tệ nhất là cô đã dành quá nhiều năng lượng để chụp một đời sống không cho ai thấy mình nghèo.

Tờ hóa đơn VayVui cũ có logo xanh nhạt, nhìn qua còn thân thiện hơn giấy báo tiền điện. Dưới phần số tiền cần thanh toán là những dòng chữ nhỏ như cố tình tập thể dục để gầy đi: phí dịch vụ, phí quản lý hồ sơ, phí nhắc thanh toán, phí chậm trả tạm tính. Vy đưa tờ giấy sát mắt, đọc từng dòng, rồi thấy cổ họng mình khô lại. Cô nhớ ngày nhận khoản vay này, ứng dụng chỉ hiện số tiền giải ngân và một câu dễ thương: “Thở nhẹ một chút, mọi việc sẽ ổn.” Lúc đó cô đang thiếu tiền trả một đơn váy, thiếu tiền phòng, thiếu cả can đảm nhắn cho mẹ rằng mình không ổn. Một câu an ủi đúng thời điểm có thể đắt hơn bất kỳ lãi suất nào. Vy đặt tờ giấy xuống, lấy điện thoại chụp lại phần phí, che mã hợp đồng và số cá nhân bằng mảnh giấy trắng. Minh bạch không có nghĩa là tự lột sạch dữ liệu của mình cho cả mạng xem.

Cô mở camera trước để thử quay một đoạn cập nhật. Mặt trong màn hình xanh xao, tóc hơi bết vì sáng chạy từ quán cơm sang tiệm sửa, chẳng giống người có thể bán được bất cứ thứ gì ngoài một câu xin lỗi vụng về. Vy đưa tay định bật bộ lọc làm mịn da, ngón tay dừng ngay trên biểu tượng quen thuộc. Cô tắt luôn camera trước, chuyển sang quay mặt bàn. “Đây là các khoản tôi đang nợ,” cô nói thử, rồi ngừng vì giọng mình run quá rõ. Cô hít vào, làm lại: “Tôi sẽ không công khai số hợp đồng, số giấy tờ cá nhân hay thông tin của chủ nợ cá nhân. Nhưng tôi sẽ công khai tổng số, hạn trả và cách tôi xử lý từng khoản.” Nói xong, cô thấy câu cuối hơi giống diễn thuyết, liền xóa bản quay. Lần thứ ba, cô nói ít hơn: “Tôi đã né những hóa đơn này quá lâu. Hôm nay tôi ghi lại chúng trước khi ghi bất cứ caption nào cho người khác.”

Bản nháp chưa đăng, nhưng việc nói ra thành tiếng đã khiến căn phòng chật đi. Vy mở ứng dụng VayVui để đối chiếu số tiền. Màn hình chào cô bằng một banner màu pastel: “Bạn xứng đáng nhẹ gánh hơn.” Cô nhìn câu đó rất lâu, cảm giác như gặp lại chính mình trong bộ váy đẹp nhất nhưng nói bằng giọng của người khác. Số tiền thanh toán hiện tại hiện ra: 4.119.000 đồng. Vy chớp mắt, tưởng mình đọc nhầm. Cô kéo tờ thông báo giấy lại. Dòng số cũ là 3.872.000 đồng. Trên ứng dụng, một dòng xám nằm dưới con số mới: “Đã bao gồm phí chậm trả và phí nhắc nợ phát sinh.” Cô bấm vào chi tiết. Một bảng nhỏ mở ra, gọn gàng đến tàn nhẫn. Không có tiếng đập cửa, không có người mặc áo đen đứng chặn đầu hẻm, chỉ có vài dòng điều khoản chạy đều như kim đồng hồ.

Ngón tay cô lướt xuống nút “Gia hạn 7 ngày”. Phí gia hạn không lớn nếu so với tổng nợ, nhưng lớn hơn toàn bộ số tiền mặt cô đang có, tức là lớn hơn con số không. Bên dưới còn có một nút khác sáng hơn: “Vay thêm để thanh toán khoản hiện tại.” Vy bật cười, tiếng cười khô khốc đến mức chính cô cũng thấy khó nghe. Đây không phải phao cứu sinh. Đây là cái thang máy trong một tòa nhà đang cháy, nhìn sạch sẽ, có nhạc nền, nhưng đưa người ta lên tầng cao hơn của cùng một đám cháy. Cô úp điện thoại xuống, rồi lại lật lên để chụp màn hình. Không phải để than thở. Không phải để đóng vai nạn nhân. Để sau này, khi ai đó hỏi vì sao một khoản nợ nhỏ có thể lớn nhanh như vậy, cô có ít nhất một tấm hình không bị ký ức làm đẹp hộ.

Điện thoại rung lần nữa. Không phải mẹ, dù tên “Mẹ” vẫn nằm trong danh sách cuộc gọi chưa dám gọi lại. Không phải chị tiệm giặt ủi. Là thông báo từ VayVui: “Khoản thanh toán của bạn sẽ được cập nhật sau 23:59. Thanh toán hoặc gia hạn ngay để tránh phí phát sinh.” Vy nhìn giờ. Còn chưa tới chiều, nhưng nửa đêm đã đứng ngay trong phòng cô, dưới dạng một con số biết lớn lên. Cô kéo cuốn sổ lại, viết thêm một dòng dưới bảng nợ: “Số VayVui hiện tại: 4.119.000. Có thể tăng sau 23:59.” Nét bút lần này chậm hơn, thẳng hơn. Dưới gối của cô không chỉ có hóa đơn. Nó là một cái đồng hồ hẹn giờ. Và lần này, Vy không được phép nhét nó trở lại rồi ngủ như chưa từng nghe thấy tiếng tích tắc.